n kháng. Ngược lại, trong lòng có
cảm giác ngọt ngào phảng phất chậm rãi tiến vào trong miệng. Trong trí
nhớ mơ hồ, nước mắt của ta thấm ướt vạt áo hắn, hắn chỉ ôm ta thật chặt
ngồi xếp bằng trên mặt đất lạnh lẽo trước đại điện suốt một đêm, ta cứ
như vậy lặng yên nằm trong lòng hắn từ từ chìm vào giấc ngủ.
Tới hừng đông, người trong nhà tới miếu Quan Âm tìm ta, hắn đã không còn ở
bên cạnh. Nhưng ta mơ hồ biết được, hắn vẫn luôn bảo hộ ở bên cạnh ta,
mãi đến tận khi ta được người nhà đưa về mới thôi. Sau đó ta lại hồi
tưởng lại từng sự việc đêm đó, muốn tìm lời giải thích hợp lí cho hành
động của chính mình. Con người ở thời điểm vô cùng yếu đuối, thường sẽ
có tâm thái không lý trí, đối với bất kỳ người nào bày tỏ thái độ quan
tâm, sẽ sinh ra sự ỷ lại và tín nhiệm, không phải sao? Sau đêm ấy, ta
bỗng trưởng thành, kiên trì nhớ lại câu nói ngày đó hắn nói với ta: “Xá
đắc xá đắc, hữu đắc hữu xá.” Muốn chiếm được thứ mình muốn, phải từ bỏ
một vài thứ. Nhưng trong lòng ta vẫn rất tò mò muốn biết, hắn đối với ta liệu có đáng hay không? Ta lại một lần nữa giương mắt nhìn bóng người
ngoài cửa, trong lòng không khỏi nghi hoặc, tại sao mưa bụi lạnh lẽo bên ngoài có thể bay vào trong mắt của ta?
Mí mắt dần dần sập xuống, vào thời khắc sắp chìm vào trong giấc mộng đẹp,
trong lúc mơ màng, ta cảm giác được nam nhân bên người dùng ngón tay
thon dài của hắn nhẹ nhàng lướt qua từng đường nét trên gương mặt ta,
chỉ nghe thấy hắn khẽ thở dài, lẩm bẩm một câu khiến ta cảm thấy trăm
ngàn cảm xúc không tên ngổn ngang trong lòng.
“Nếu như nàng không phải họ Tư Đồ, thật là tốt biết bao.” Đáng tiếc, tên ta là Tư Đồ Gia.
Đến khi ta tỉnh lại, Hoàng thượng đã không còn ở bên cạnh. Ta biết hắn phải vào triều sớm, nên trời chưa sáng đã phải dậy rồi. Hứa cô cô hầu hạ ta
rời giường rửa mặt không nhịn được lộ rõ vẻ tươi cười. Cung nữ xung
quanh cũng đều mang vẻ mặt ám muội. Ta cố ý chọn một bộ y phục có cổ áo
dựng đứng, chính là vì muốn giấu kín vết tích ân ái trên cổ tối hôm qua. Sinh ra và lớn lên trong một gia tộc lớn như Tư Đồ gia, ta biết đạo lý: bí mật khó giữ được nếu có nhiều người biết. Có điều, ta nghĩ, các phi
tần khác hẳn cũng biết chuyện tối hôm qua Hoàng thượng ngủ lại tại điện
Chiêu Dương. Quay lại trước gương, chậm rãi tô lông mày, trong lòng vẫn
dập dờn gợn sóng niềm vui sau tân hôn của cô gái nhỏ. Hứa cô cô nhìn
thấy ta cười mà như không cười, vẻ mặt suy tư, cũng không nhịn được trêu ghẹo ta: “Tiểu thư, ta cũng rất chờ mong sớm được ôm tiểu hoàng tử.” Ta liếc nhìn bà một cái. “Nào có nhanh như vậy?” nhưng trong lòng cũng ôm
ấp niềm trông đợi.
“Nương nương, Phó Thống lĩnh cầu kiến.” Lạc Nhi đi tới bẩm báo. Hắn tới đây
làm gì? Ta hơi nhíu mày. Không biết vì sao, hắn lại là người hiện tại ta không muốn gặp nhất, đối với hắn, ta có một loại cảm giác lúng túng của thê tử “hồng hạnh xuất tường” bị trượng phu bắt gian tại trận. Không
nên có ý nghĩ như vậy, ta là Hoàng hậu, còn hắn chỉ là một Thống lĩnh
thị vệ mà thôi, cho dù giữa chúng ta từng phát sinh chuyện gì, giờ cũng
đã tan thành mây khói theo ngày ta tiến cung. Ta dùng sức lắc lắc đầu,
muốn ném ý nghĩ hoang đường này đi: “Để Phó đại nhân vào đi.”
Phó Hạo Minh tiến vào điện, quỳ xuống hành lễ, gương mặt trước sau không hề lộ ra chút cảm xúc nào, chỉ là có cảm giác lạnh lùng băng lãnh hơn so
với ngày thường. Nhưng sự chú ý của ta lại rơi vào phía sau hắn, hắn
mang theo một y quan và một cung nữ. Trên tay cung nữ bưng một cái khay, trên khay đặt một bát thuốc vẫn còn bốc hơi nóng. Vừa nhìn thấy cảnh
này, trong lòng ta đã rõ ràng bảy, tám phần, tâm tư xa vời dần dần chìm
xuống. Nhưng ngữ khí của ta vẫn bình tĩnh như thường. “Phó Thống lính,
bình thân. Ngươi tới tham kiến bổn cung, là có chuyện gì quan trọng
sao?” Hắn đứng dậy nhìn về phía ta, ánh mắt phức tạp, tràn đầy thương
tiếc khiến ta nhớ tới đêm trong miếu Quan Âm. Hắn muốn nói lại thôi, ta
lặng yên nhìn hắn đấu tranh. Địch không động, ta không động, chúng ta cứ giằng co như vậy, ai cũng không nói lời nào. Cuối cũng vẫn là hắn hạ
quyết tâm mở miệng: “Nương nương, Hoàng thượng sai vi thần đưa tới cho
người.” Tiếng nói của hắn vẫn kỳ ảo như vậy, không khác gì so với ký ức
đêm hôm đó trong lòng ta.
Quả nhiên là như thế! Tia hy vọng cuối cùng trong nháy mắt bị dập tắt. May
là ta đang ngồi ngay ngắn trên ghế, bằng không, ta sợ mình sẽ lập tức tê liệt ngã ngồi dưới mặt đất. Ta liếc mắt nhìn mình trong gương, sắc mặt
tái nhợt đáng sợ, càng lộ ra vẻ quỷ dị của đôi môi đỏ kiều diễm vừa mới
tô.
“Phó Thống lĩnh, bổn cung không có bệnh, không cần dùng thuốc gì cả.” Ta giả vờ trấn tĩnh trả lời hắn, nhưng ánh mắt không dám dừng lại ở chiếc bát
nhỏ còn tỏa hơi nóng. “Nương nương, người là người thông minh, tội gì
phải ép vi thần nói thẳng ra?” Tiếng nói của hắn đè xuống rất thấp, vô
cùng khó khăn nói ra từng câu từng chữ. Ta khoát tay đứng dậy, đi thẳng
tới trước mặt hắn, ngẩng đầu lên nhìn thẳng vào hắn. Hắn không kịp tránh né, đôi mắt màu hổ phách đối diện với ta. Một khác