trên gương mặt, cuối cùng không nhịn được cười thành tiếng.
“Hoàng thượng, có chuyện gì vậy?” Đinh Phu nhân thân thiết hỏi. Mọi
người trong điện Chiêu Dương nhất thời yên tĩnh lại, chờ đợi đáp án của
hắn.
“Không có gì, trẫm hôm nay tâm tình rất tốt.” Trong lúc nói chuyện, hắn lại
lén liếc nhìn ta một cái. Mà ta chỉ ngồi nghiêm chỉnh, tựa như vừa rồi
tâm tình của hắn đột nhiên tốt lên không có liên quan gì tới ta. Nhìn
thấy ta giả bộ, hắn không nhìn được cười, chỉ có thể bưng chén xoài ngâm mật ong ướp lạnh lên giả vờ uống. Buổi chiều Hoàng thượng phải tới thư
viện Kỳ Sơn tiếp kiến các tân tiến sĩ, các vị phi tần cũng từng người
tản ra hồi cung. Bị bọn họ làm ầm ĩ nửa ngày, ta có chút mệt mỏi. Trở
lại tẩm cung, hồi tưởng lại vừa rồi, vừa ra khỏi điện, Nguyên Mỹ nhân và Quách Tiệp dư thì thầm nói chuyện, tâm tình của ta lại tốt lên không
ít.
Nằm trên giường, một cung nữ quỳ gối bên cạnh nhẹ nhàng xoa bóp chân cho
ta, Hứa cô cô một bên chậm rãi phẩy quạt: “Tiểu thư, người nghĩ khi nào
Hoàng thượng mới lại giá lâm tới điện Chiêu Dương?” Bà giống như mẫu
thân quan tâm tới cuộc sống sau khi thành thân của ta.
Ta xoay người, cũng không tiếp lời. Kỳ thực ta cũng không biết hắn lúc nào sẽ lại tới, lẽ nào chuyện lần trước làm hắn mất hứng, cho nên không
muốn cho ta cơ hội thứ hai sao? Ta cũng có chút nóng lòng, nhưng lại
không thể để những người khác nhìn ra ta đang sốt ruột.
Buổi trưa hôm nay ta ngủ rất không yên ổn, lăn qua lộn lại, chỉ cảm thấy
trong lòng không yên. Liền dứt khoát dậy, mang theo Hứa cô cô tới đình
nghỉ chân một chút. Vừa tới đình nghỉ chân, đã thấy Phó Hạo Minh vội vã
đi vào điện Chiêu Dương, nhìn thấy ta thì dừng lại, sau đó quỳ xuống
thỉnh an. “Phó Thống lĩnh, ngươi không phải đi theo Hoàng thượng tới thư viện Kỳ Sơn sao? Sao lại…” Ta kinh ngạc. “Hoàng thượng cố ý để thuộc hạ trở về truyền lời, nói là đêm nay muốn dùng bữa tại điện Chiêu Dương.”
Hắn cúi thấp đầu, không dám nhìn ta, ta cảm thấy hắn vẫn còn lời muốn
nói, nên cũng yên lặng không tiếp lời. Một khắc trầm mặc ngắn ngủi, chỉ
có tiếng ve sầu ngoài đình viện không biết mệt mỏi nhắc nhở mọi người về sự tồn tại của mùa hè.
“Hoàng thượng… Hoàng thượng đêm nay còn muốn ngủ lại tại điện Chiêu Dương,
thỉnh nương nương chuẩn bị sẵn sàng cung nghênh thánh giá.” Phó Hạo Minh khó khăn nói những lời này, rồi bất ngờ ngẩng đầu nhìn về phía ta. Con
ngươi màu nâu của hắn phản xạ ánh mặt trời bên ngoài, hiện lên màu hổ
phách nhàn nhạt. Một cơn gió mùa hạ thổi qua, chiếc khăn tay của ta
không kháng cự được sự dụ hoặc của cơn gió, từ trong lòng bàn tay ta
cuốn đi, ta chỉ kinh ngạc nhìn đôi mắt sâu màu hổ phách nhàn nhạt, không hề nhúc nhích. Hắn vẫn quỳ trước mặt ta, ta vẫn lẳng lặng nhìn hắn.
Không biết hai người nhìn nhau như vậy bao lâu, ta mới hồi phục tinh
thần, “Đa tạ Phó Thống lĩnh báo trước” Ta xoay người, trước khi rời đi
thấp giọng nói một câu như vậy, đột nhiên phát hiện hắn cụp mắt nhìn mặt đất dưới chân, hai hàng lông mi tựa như cánh bướm che phủ đôi mắt, nhẹ
nhàng chớp động, trong đáy lòng ta chợt nổi lên một gợn sóng lăn tăn.
——[1'> Hai câu thơ trích từ bài “Trường tương tư kỳ II” của Lý Bạch.
Dịch thơ:
“Mắt xưa làn sóng gợn
Nay thành suối lệ sa.”
(Bản dịch của Lê Nguyễn Lưu)——
Chờ đợi bao giờ cũng là khoảng thời gian dài dằng dặc, ngay cả người luôn
luôn được cha mẹ khen ngợi rằng có tính nhẫn nại không hợp với tuổi tác
là ta, cũng không thể không sốt ruột. Hứa cô cô vì chuẩn bị trang phục
cho đêm nay, liền để từng cung nữ biểu diễn trước mặt ta, muôn hồng
nghìn tía, trang phục tinh xảo viền vàng thêu bạc, nhưng không khơi dậy
nổi hứng thú của ta. Hứa cô cô rốt cục không giữ được bình tĩnh, thúc
giục ta: “Tiểu thư, người rốt cục là muốn làm gì? Còn chưa tới hai canh
giờ nữa Hoàng thượng sẽ tới đây. Người đến giờ y phục vẫn chưa chọn
xong, đầu tóc cũng chưa chải chuốt, trang điểm cũng chưa chuẩn bị, làm
sao tiếp giá?” Hứa cô cô xem ra thực sự đã lớn tuổi rồi, bà bây giờ càm
ràm không đủ thì không yên. Đáy lòng ta đột nhiên sinh ra một chút bi
ai, lẽ nào mỗi lần phu quân của ta tới chỗ ta, ta đều phải gióng trống
khua chiêng thay y phục trang điểm, hi vọng dựa vào dung nhan mỹ lệ của
chính mình để đổi lấy ân sủng trong chốc lát sao? “Dĩ đắc sự tha nhân, năng đắc kỷ bất hảo” [2'> không biết vì sao, câu thơ của văn nhân hậu thế cảm thán cho Hoàng
hậu Trần A Kiều của Hán Vũ Đế đột nhiên nảy ra trong đầu ta. Chợt nghĩ,
nếu như Hứa cô cô biết ta lúc này lại nhớ tới “Thiên kim túng mãi Tương Như phú, mạch mạch thử tình thùy tố!” [3'> của Phế Hậu thời Hán Vũ Đế, liệu có cảm thấy là điềm hung? Chuyện
xưa của Trần Hoàng hậu, nhan sắc tàn phai, ân sủng cũng mất, không có
nhi tử, cuối cùng cô độc mà chết ở cung Trường Môn, nhắc nhở những Hoàng hậu đời sau xuất thân cao quý, được hưởng long sủng, phải vĩnh viễn nhớ kĩ: Ở chốn hậu cung, dung nhan và gia thế có thể bị lật đổ chỉ trong
một đêm. Chỉ có thủ đoạn và một nhi tử có thể dựa vào mới là nền tảng để sống yên ổn.
——[2'> “Dĩ đắc sự tha nhân
