kia, bên trong đôi
mắt ấy thoáng hiện lên sự kinh ngạc, bối rối, không nỡ cùng… cùng yêu
say đắm! Đúng vậy, ta xác định chính là yêu say đắm, a tỷ trước đây khi
nói tới tỷ phu, cũng chính là ánh mắt này. Đây là cơ hội để ta tự bảo vệ chính mình sao?
“Bổn cung không hiểu ý tứ của Phó Thống lĩnh. Bổn cung vừa rồi đã nói, ta
không có bệnh, không cần uống thuốc.” Ta đứng rất gần hắn, có thể ngửi
thấy mùi hương hoa diên vĩ nhàn nhạt trên người hắn, ta đoán hắn hẳn là
cũng ngửi được mùi hoa nhài thơm ngát trên người ta. Ta đột nhiên đè
thấp giọng, nhìn vào mắt hắn, nửa cầu cứu, nửa mê hoặc, “Hạo Minh” ta
gọi hắn là Hạo Minh, đây là lần đầu tiên ta gọi hắn như vậy. Cho dù là
đêm hôm đó trong miếu Quan Âm, ta cũng chỉ gọi hắn là Phó công tử mà
thôi. Ánh mắt của hắn hoảng loạn, môi hơi run rẩy, ta chỉ thấy con ngươi của hắn dần dần co rút lại, không thể tin được nhìn về phía ta, có thể
thấy được trong mắt hắn chậm rãi hiện lên một tia kinh hỉ. Song sự kinh
hỉ đó chỉ tồn tại trong chớp mắt, hắn vội vã quay đầu đi, nhưng trong
thanh âm khẽ run run của hắn, ta vẫn nghe ra tâm trạng không ổn định:
“Nương nương, thỉnh người đừng làm khó vi thần.”
Lửa giận trong lòng ta “phừng” một tiếng dâng lên trên đôi gò má, hồng rực
như say rượu. “Làm khó?” Ta từng bước ép sát. “Bổn cung làm sao có thể
làm khó ngươi. Chẳng lẽ ta không uống, ngươi liền cưỡng ép ta uống vào?” Hắn “bịch” một tiếng quỳ gối trước mặt ta. “Hoàng hậu nương nương,
người không nên ép vi thần.” Hắn dừng một chút, nửa ngày cũng không mở
miệng. Ta nhìn sắc mặt tái nhợt của hắn, cuối cùng cũng rõ ràng, đây
nhất định là ý của Thượng Quan Bùi, xem ra hôm nay dù có thế nào, ta
cũng phải uống hết bát thuốc này.
“Ha ha” ta vậy mà lại bật cười, cười đến thập phần thoải mái, cười đến mức
nước mắt đều ứa ra. Hứa cô cô vừa lau nước mắt, vừa run run gọi ta: “Gia nhi”. Từ sau khi ta tiến cung, cô cô không còn gọi ta là Gia nhi nữa,
ta nghĩ có lẽ hiện tại bà thực sự bị dọa đến sợ hãi. “Nếu như Hoàng
thượng nhất định phải để ta uống, vậy thì ngươi để cho hắn tới ép ta
đi!” Ta cắn chặt răng, người run rẩy từng đợt, câu nói này nói ra, mạnh
mẽ cứng rắn như sắt đá. Hắn ngẩng đầu nhìn ta, ta kinh ngạc phát hiện
nước mắt đã đảo quanh viền mắt hắn. Là đau lòng vì ta sao? Hay là lo
lắng không hoàn thành được nhiệm vụ?
“Nương nương” hắn vẫn quỳ gối trước mặt ta, thanh âm run rẩy khiến người ta
không nghe được rõ ràng. “Rầm” một tiếng, ta vỗ mạnh tay xuống bàn trang điểm, đầu ngón tay bị ép tới mức trắng bệch: “Ngày hôm nay, ngoại trừ
Thượng Quan Bùi, nếu ai dám cưỡng ép ta uống, ta liền máu rơi tại chỗ.
Các ngươi nếu như không sợ Hoàng hậu Tư Đồ gia chỉ trong vòng hai tháng
đã chết trong điện Chiêu Dương, vậy thì cứ thử xem sao.” Ta rốt cục cũng nói ra những lời tàn nhẫn này. Vốn tưởng rằng cây nói này là đòn sát
thủ ở thời khắc nguy cấp nhất mới phải dùng tới, không ngờ nhanh như
vậy, ta đã bị người ta đẩy đến bên bờ vực thẳm. Ta gọi thẳng tục danh
của Hoàng thượng, là đại bất kính. Nhưng hắn khinh người quá đáng, ta
cũng không còn để ý nhiều như vậy.
Hắn từ từ ngẩng đầu lên, hai hàng lệ theo hai gò má chậm rãi chảy xuống,
lưu lại hai đường lóng lánh trên gương mặt tuấn mỹ. “Vi thần xin cáo
lui.” Hắn phất tay để cho y quan và cung nữ lui ra, bản thân hắn cũng
đứng dậy lui ra ngoài điện Chiêu Dương. Vào khoảnh khắc hắn cất bước rời đi, hắn lại xoay người lại, nhìn ta một chút. Ta thấy được trên hàng
lông mi thật dài còn lưu lại một giọt nước mắt, tay trái của hắn nắm
chặt chuôi bội kiếm treo lủng lẳng bên hông. “Nương nương, người… bảo
trọng!” Vừa dứt lời, người đã rời đi. Ta nhìn bóng lưng hắn xoay người
rời khỏi điện Chiêu Dương, đột nhiên nhớ tới ngày hôm đó, a tỷ bỏ ta đi, bóng người quen thuộc đã từng ôm ta thật chặt trong lòng ấy… Ta đã từng nghĩ, ở trong lồng ngực rộng lớn đó, mưa gió như thế nào ta cũng không
còn sợ hãi nữa. Đôi môi mềm mại của hắn cũng đã từng ấm áp mà lại bá đạo quấn quít cùng đôi môi ta như vậy. Lần đầu tiên nhìn thấy hắn sau khi
tiến cung, ta từng cho rằng, hắn là người ta có thể dựa vào trong chốn
thâm cung. Ta khi đó còn vô cùng kinh hỉ. Nhưng hiện tại ta mới hiểu rõ, ta sai rồi, hơn nữa còn là sai lầm nghiêm trọng.
Ở trong hậu cung này, ta chỉ có chính ta! Hứa cô cô vẫn chưa hồi phục lại tinh thần sau sự việc phát sinh vừa rồi: “Tiểu thư, Hoàng thượng tại
sao muốn người phải uống bát thuốc này? Hắn chẳng lẽ không hy vọng hoàng trưởng tử của mình sớm chào đời sao?” Thanh âm của Hứa cô cô hơi khàn
khàn, hiển nhiên là bị kinh hãi bởi chuyện vừa rồi.
Hoàng trưởng tử! Ta nghĩ điều Thượng Quan Bùi ghét nhất không gì bằng ba chữ này. Nghĩ tới đây, ta lạnh lùng cười một tiếng.
“Hứa cô cô, ngươi lập tức xuất cung trở về nhà một chuyến. Kể lại tất cả
những gì vừa rồi ngươi thấy cho lão gia và đại thiếu gia.” Nếu như
Thượng Quan Bùi ngay cả hài tử tương lai của chúng ta cũng không buông
tha, vậy thì xem ra mỗi người trong Tư Đồ gia đều là chạy trời không
khỏi nắng. Ta kéo Hứa cô cô qua một bên, nhỏ giọng