hẳng thấy Trường An não dạ người”
(Bản dịch của Khương Hữu Dụng).——
Đèn rực rỡ mới lên, trăng treo trên ngọn cây, buổi tối trong cung tràn ngập vẻ đẹp yên ả. Ta chậm rãi bước từng bước trên đường đi tới điện Triêu
Dương, phía sau là làn váy thật dài quét đất. Khuôn mặt ta ửng đỏ, tâm
trạng thấp thỏm, đây là lần đầu tiên sau đại hôn ta đi vào điện Triêu
Dương, cung điện tượng trưng cho quyền lực tối cao này khiến cho ta chợt có cảm giác ngóng trông vô hạn. Đứng trên bậc thang cao cao dẫn vào
điện Triêu Dương, ta quay đầu nhìn kinh thành phía sau chìm trong màn
đêm. Vô vàn ngọn đèn phía xa xa, sự phồn hoa của kinh thành từ những ánh đèn này cũng có thể nhìn thấy được phần nào. Đón gió đêm, đứng ở trên
cao, ta không khỏi rùng mình lạnh lẽo, quả nhiên là “vị trí trên cao
lạnh lẽo vô cùng”. Nhưng nếu chưa từng đứng ở đó, làm sao biết được,
phong cảnh tuyệt đẹp như thế nào? “Nô tài tham kiến Hoàng hậu nương
nương”, trước mặt đột nhiên vang lên tiếng nói, khiến ta giật mình, hóa
ra là nội thị bên người Hoàng thượng Trương Đức Toàn đang đứng trước cửa điện Triêu Dương xoay người quỳ xuống hành lễ với ta. “Trương nội thị,
phiền ngươi thông báo với Hoàng thượng một tiếng, nói bổn cung cầu
kiến”. Ta đối với những người bên cạnh Hoàng thượng vẫn luôn dùng vẻ mặt ôn hòa.
“Chuyện này…” Trương Đức Toàn lộ vẻ khó xử: “Nương nương, Hoàng thượng nói thân thể không khỏe, muốn nghỉ sớm một chút, bất luận người nào đều không
được quấy nhiễu”. “Hoàng thượng thân thể không thoải mái sao?” Ta nhìn
về phía điện Triêu Dương, đèn đuốc sáng rực, không giống như là đã sớm
lên giường nghỉ ngơi. “Đã truyền Thái y xem qua chưa?” Ta truy hỏi. “À…” Trương nội thị muốn nói lại thôi. Trong lòng ta chợt cảm thấy nghi ngờ, vừa định mở miệng, đã nghe thấy một giọng nói vang lên bên tai: “Là
Hoàng hậu nương nương đi. Thần thiếp tham kiến Hoàng hậu nương nương,
Hoàng thượng mời nương nương đi vào”. Người đi tới trước mặt ta dịu dàng hạ thấp người, vừa nói vừa ngước mắt lên nhìn ta. Ta định thần nhìn
lại, không phải Đinh Phu nhân thì còn có thể là ai? Ánh mắt nàng ta nhìn thẳng vào ta, cũng không tránh né, hai mắt lấp lánh hữu thần, không
nhìn ra chút bệnh tật nào. Ta không đề phòng nàng vô lễ như vậy, vì thế
thoạt tiên ngẩn người. Chờ ta phản ứng lại, nàng ta cũng đã cúi đầu, tựa như chưa từng xảy ra chuyện gì. “Ừ, bổn cung biết rồi”.
Ta nhấc váy, đi vào bên trong, chưa đi được mấy bước, đã nghe thấy Đinh
Phu nhân dịu dàng hồi bẩm một câu: “Vậy thần thiếp xin cáo lui”. Nàng ta đứng lên, đi về phía điện Huỳnh Dương. Khi nàng đi lướt qua ta, ta chợt đột nhiên nhìn thấy một mảng đỏ ửng trên gáy nàng, trái tim của ta đột
nhiên đập loạn nửa nhịp, đó không phải là dấu hôn sao? “Đinh Phu nhân”
ta gọi nàng ta lại, nàng hơi sững người, quay lại nhìn về phía ta, tay
không tự chủ bảo vệ phần bụng dưới. Ta nhàn nhạt nở nụ cười: “Hôm nào đó bổn cung sẽ cho Hứa cô cô truyền ngươi tới điện Chiêu Dương, bổn cung
có vài lời muốn tâm sự với Đinh Phu nhân”. Miệng nàng ta hơi mở ra, lộ
vẻ kinh ngạc. Ta không đợi nàng ta trả lời chắc chắn, đã từ tốn đi vào.
“Thần thiếp tham kiến Hoàng thượng”. Ta hành lễ với Thượng Quan Bùi đang ngồi phía trên, nhưng hắn không có chút phản ứng. Ta ngẩng đầu nhìn
lại, chỉ thấy Thượng Quan Bùi mặc một thân bào phục màu xám, trên mặt lộ ra vẻ mệt mỏi. Tay phải cầm một chung rượu, người miễn cưỡng dựa vào
ghế, có một phong thái lười biếng rất đặc biệt.
“Trẫm nghe nói Hoàng hậu hôm nay tới cung Cảnh Thu xét hỏi Mạc Phu nhân”.
Chiếu theo quy củ, hắn chỉ có thể gọi bà ta là Mạc Phu nhân, cho dù
trong lòng trăm ngàn lần không muốn. Nghe ngữ khí của hắn, hiển nhiên là đã có chút men say. Ta chọn một chỗ bên phải hắn ngồi xuống, tận lực
duy trì một khoảng cách nhất định với hắn, không biết vì sao, dáng vẻ
ngà ngà say của hắn lại khiến cho ta có chút cảm giác sợ hãi. “Đúng vậy, hôm nay thần thiếp xác thực có đến thăm Mạc Phu nhân”. Ta hơi cải biến
lặp lại lời của hắn.
“Hoàng hậu chuẩn bị xử trí việc này như thế nào?”. Hắn rất hứng thú mà nhìn
ta, hiển nhiên cũng để ý tới sự thay đổi trong cách dùng từ của ta.
“Chuyện này thần thiếp đã điều tra xong. Nội thị của điện Phần Dương là Lý Hỉ
Nhi bị Mạc Phu nhân quở trách, ghi hận trong lòng, phóng hỏa đốt điện Từ Dương, vọng tưởng giá họa mưu hại Mạc Phu nhân. Hiện tại Lý Hỉ Nhi đã
sợ tội tự sát. Tội này vốn phải chém đầu cả nhà, nhưng trong nhà Lý Hỉ
Nhi chỉ còn lại một quả phụ và hai đệ muội tuổi còn nhỏ. Hoàng thượng
mới đăng cơ, đại xá thiên hạ, thần thiếp liền cả gan làm chủ, bỏ qua ba
mẹ con này, càng thể hiện tấm lòng nhân từ của Hoàng thượng. Thần thiếp
đã phân phó rồi, sau đó mới tới bẩm báo lại với Hoàng thượng. Sáng mai
Hứa cô cô sẽ đưa Mạc Phu nhân trở lại điện Phần Dương. Hoàng thượng thấy sao?”. Lúc nói chuyện, ánh mắt ta không rời khỏi vẻ mặt hắn, không muốn bỏ qua chút thay đổi nào.
“Ừ?” Hắn để ly rượu trong tay xuống, “Hoàng hậu cho rằng việc này chỉ là bởi vì nội thị trong cung không phục quản giáo, có ý định trả thù, đơn giản như vậy