sao?”. Hắn loạng choạng từ trên ghế đứng dậy, may là nắm được
tay vịn, bằng không có lẽ đã ngã sấp xuống rồi. Nhưng ý tứ trong lời nói của hắn khiến ta bắt đầu hoài nghi, hắn có phải thực sự say rồi hay
không. “Vậy Hoàng thượng cho rằng ngọn nguồn sự tình rốt cuộc là như thế nào?”. Trong lòng ta căng thẳng, nhưng ngữ khí vẫn hết sức bình tĩnh,
ta đoán cho dù hắn một bụng nghi ngờ, nhưng trong tay hẳn là cũng không
có bằng chứng cụ thể. “Ừ, trẫm cũng chỉ thuận miệng hỏi một chút. Hoàng
hậu có thể nhanh chóng tra rõ sự tình như vậy, rửa sạch oan khuất cho
Mạc Phu nhân, trẫm cũng rất vui mừng”. Hắn lập tức ngã ngồi xuống ghế,
cả người lún xuống đệm ghế mềm mại phủ kín, bắt đầu cười ha hả. “Hoàng
hậu thực sự là rất có năng lực, không hổ là Hoàng hậu Tư Đồ gia!”. Hắn
càng cười lớn tiếng, cười tới mức ngực nhấp nhô liên tục, tới mức gần
như không thở nổi. Mà ta thì lại là dáng vẻ thời ơ lạnh nhạt, không muốn chia sẽ niềm vui chẳng hiểu vì sao của hắn chút nào. “Hoàng thượng” ta
dừng một chút, cân nhắc đề nghị sắp nói ra này sẽ khiến hắn phản ứng ra
sao. Khoảnh khắc dừng lại này, ngược lại cũng khơi gợi hứng thú của hắn. Hắn thu hồi nụ cười, khôi phục vẻ mặt nghiêm túc nhìn ta. “Thần thiếp
tiếp quản hậu cung chưa lậu, trật tự hậu cung vẫn cần chỉnh đốn rất
nhiều. Lần trước xuất hiện đại nội thị vệ giả truyền thánh chỉ âm mưu
hãm hại thần thiếp, lần này lại có nội thị trong cung phóng hỏa trả thù. Thần thiếp cho rằng cần phải tăng cường cảnh vệ trong mỗi cung điện mới được”. Ta nhìn thấy bàn tay đang nắm chặt chén rượu của Thượng Quan Bùi từ từ thả ra, đôi mắt không chút ánh sáng nhìn thẳng vào ta, khiến ta
ngược lại có một tia kinh hoảng.
Có điều ta ngay lập tức trấn tĩnh lại, tiếp tục nói: “Đặc biệt là Đinh Phu nhân của điện Huỳnh Dương”. Ta nở một nụ cười mê hồn với Thượng Quan
Bùi, bởi vì những lời này mới là trọng điểm. “Đinh Phu nhân hiện giờ
đang mang long thai nhưng củng cố giang sơn xã tắc của hoàng triều
Thượng Quan mới là trọng yếu nhất. Trong hậu cung xảy ra nhiều chuyện
như vậy, trước khi thần thiếp điều tra rõ ràng dòng dõi, bối cảnh của
từng người, thần thiếp không thể an tâm để những người này bảo vệ an
toàn cho Đinh Phu nhân. Vì thế thần thiếp quyết định chọn ra ba mươi
binh sĩ từ Ngự Lâm quân tạo thành một đội cảnh vệ, trước khi Đinh Phu
nhân sinh hạ nhi tử phải bảo vệ điện Huỳnh Dương an toàn không quản ngày đêm”. Ta nói liền một mạch, không cho Thượng Quan Bùi cơ hội xen vào.
Thượng Quan Bùi chỉ sững sờ, một lúc lâu không nói gì. Ta dĩ nhiên có
thể nhìn thấy sự cảnh giác giống như thú mẹ bảo vệ con trong ánh mắt
hắn. “Hoàng hậu, làm như vậy trẫm lại càng cảm thấy lo lắng”. Ngữ điệu
hắn ung dung, làm như chuyện đùa mà nói. “Ai mà không biết Thống lĩnh
Ngự Lâm quân Thích đại nhân là biểu tỷ phu của Hoàng hậu nương nương. Để Ngự Lâm quân bảo vệ an toàn cho mẫu tử Đinh Phu nhân, trẫm cảm thấy
không thích hợp”.
Đây là lần đầu tiên ý kiến của chúng ta trái ngược nhau, lại là vì Đinh Phu nhân, vì thế ta lại càng không có ý định nhượng bộ. “Sao vậy, Hoàng
thượng cảm thấy thần thiếp sẽ đố kị sinh hận, gây bất lợi cho Đinh Phu
nhân?”. Hai hàng lông mày hắn nhíu chặt, trong giọng nói để lộ ra sự xem thường: “Lẽ nào Hoàng hậu Tư Đồ gia chưa từng có tiền lệ như vậy sao?”.
“Nếu thần thiếp là người như vậy, Mạc Phu nhân ngày hôm nay sẽ không còn
sống mà ra khỏi cung Cảnh Thu”. Ta nhấn mạnh, nhắc nhở hắn sự thật này.
Quả nhiên, ngữ điệu của hắn lập tức hòa hoãn lại. “Trẫm đương nhiên
không có ý này”. “Vậy là Hoàng thượng không tin tưởng Tư Đồ gia?” Ta ép
sát. “Tư Đồ gia là nguyên lão công thần của hoàng triều Thượng Quan,
trẫm sao có thể không tin tưởng”. Hắn hời hợt nói.
“Nếu không phải là Hoàng thượng không tin tưởng, vậy lẽ nào là do Đinh Phu
nhân có ý đồ với Tư Đồ gia? Nếu như vậy, gả tiểu muội kia của Đinh Phu
nhân cho nhị ca của thần thiếp, nói cái gì là thân càng thêm thân, không phải là quá buồn cười sao?”. Ta cắn chặt không tha, bởi vì căng thẳng,
cả ngươi hơi nghiêng về phía trước, tóc mai trên trán theo giọng điệu
lên xuống, khe khẽ bay bay. “Hoàng hậu lo xa rồi. Đinh Phu nhân là một
nữ tử yếu đuối, làm sao có ý đồ gì với Tư Đồ gia?” Thượng Quan Bùi tận
lực muốn rũ sạch hiềm nghi cho Đinh Phu nhân. “Vậy thì tốt. Nếu tất cả
đều không có vấn đề gì, thì cứ quyết định như vậy đi. Thần thiếp sẽ
nhanh chóng chọn ra ứng cử viên thích hợp, trễ nhất là trong vòng ba
ngày đưa tới điện Huỳnh Dương. Có bọn họ ngày đêm bảo vệ, Đinh Phu nhân
hẳn là có thể vô lo”. Ta nghĩ tiếng cười như chuông bạc của ta lúc này
vào trong tai của Thượng Quan Bùi hẳn là chói tai dị thường. Thượng Quan Bùi cũng mỉm cười theo ta, thực ra phải gọi là miễn cưỡng mỉm cười,
ngầm hiểu điều này, ta không khỏi âm thầm cảm thấy buồn cười. Chỉ thấy
hắn vừa cười vừa nói: “Rất tốt, như vậy rất tốt!”. Đúng lúc này, Trương
Đức Toàn đi vào, nhìn thấy ta ở đây, hơi hơi chần chừ, nhưng sau đó vẫn
kiên trì bẩm báo. “Khởi bẩm Hoàng thượng, đã tới giờ khởi giá tới điện
Bình Dương”. Khi nói chuyện