ường xóc nảy. Nhưng Thượng Quan Bùi là quân, chúng ta là thần, nếu như không triệt để đoạn tuyệt, ta không thể nào kháng chỉ không tuân. Hiện tại
biên quan báo nguy, nhị ca đang ở dưới trướng Thượng Quan Bùi đẫm máu
chinh chiến, hắn tuyên ta cùng đi, là thần, là thê, là muội muội, ta chỉ có đường tuân chỉ mà thôi. Mạc thành, vừa là địa bàn quan trọng, vừa là chiến trường kim qua thiết mã [3'> chém giết khắp nơi, máu tanh khắp
chốn, lại là con đường tơ lụa danh tiếng lan xa tới tận các ốc đảo sa
mạc. Vinh quang của Tư Đồ gia đều trở thành truyền kỳ ở nơi này, bao
nhiêu nam nhi Tư Đồ gia tràn đầy nhiệt huyết hồn lìa trần thế tha hương ở nơi đó. Mà ta, là nữ tử đầu tiên của Tư Đồ gia đặt chân lên mảnh đất
Mạc thành, lấy thân phận thê tử cùng mẫu thân tương lai đi vào gặp Hoàng Đế, trượng phu của chính mình, phụ thân của hài tử trong bụng. Ta, lại
phải dùng tâm trạng như thế nào đối mặt với hành trình cát hung chưa rõ
này?
——[3'> Kim qua thiết mã: Nghĩa đen là lưỡi mác ngựa sắt, ám chỉ chiến trường chiến tranh khốc liệt.——
Rời kinh thành đã sắp bảy ngày, tuy nói tốc độ đi đã rất nhanh, nhưng đường đi hướng về Mạc thành vẫn không nhìn thấy đích. Ngoại trừ phụ thân ta
cùng cha con Thượng Quan Tước, không có ai khác biết ta theo đoàn lương
thảo lần này tới Mạc thành. Đối với người ngoài, ta chỉ là một người
thân thích trong cung, theo quân tới Mạc thành chăm sóc cuộc sống thường ngày của Hoàng thượng, cũng là chuyện bình thường. Cộng thêm ta cả ngày ở trong chiếc xe ngựa đơn sơ nhưng cũng tính là rộng rãi, hầu như không lộ diện, không gây quá nhiều chú ý với người khác. Phụ thân cố ý nhờ
Ngự Lâm quân Thích tướng quân khâm điểm chừng mười cao thủ thân tín dưới sự chỉ huy của Tôn Tham tướng bảo vệ an toàn cho ta. Bọn họ cưỡi ngựa
đi ngay bên cạnh xe ngựa của ta, trông nom chu toàn gió thổi không lọt,
cũng khiến cho ta cảm thấy hơi an tâm.
Trong điện Chiêu Dương, ta chỉ mang Lạc Nhi cùng Tiết Trăn Trăn đi theo. Mang Lạc Nhi theo vốn là điều hiển nhiên, sau khi trải qua một loạt sự kiện
khi trước, tín nhiệm của ta đối với tiểu cô nương này đã không có gì so
sánh được. Còn tại sao lại mang theo Tiết Trăn Trăn? Hiện tại nghĩ tới
điều này, ta ngược lại có chút khó hiểu quyết định khi đó của chính
mình. Có thể ta cần một người trầm mặc ít nói ở bên cạnh làm bạn, hoặc
là vì tầng quan hệ của nàng và Hứa cô cô, khiến cho ta có cảm giác an
tâm không rõ lí do. Truy tìm căn nguyên, ta lại không có được một đáp án chính xác. Nhưng dù sao thời khắc cuối cùng trước khi xuất phát, ta lại tuyên nàng đi theo. Một khắc kia, nàng không nói gì, thậm chí vẻ mặt
kinh ngạc cũng không có, chỉ bình tĩnh lĩnh chỉ tạ ân, sau đó cùng với
Lạc Nhi bận rộn thu xếp chuẩn bị hành lí. Tới một nơi tràn ngập máu tanh chết chóc, đối với bất kỳ thiếu nữ nào đều là một chuyện đáng sợ, nhưng nàng ngoại trừ lặng lẽ chấp nhận, thì ngay cả một một cái nhíu mày cũng không có. Nhìn thấy những điều này, trong lòng ta không khỏi có chút
bất an, quyết định này đối với ta rốt cuộc là tốt hay xấu? Có lẽ chỉ có
thời gian mới có thể cho ta đáp án.
Càng đi về phía Bắc, khí trời càng lạnh. Từ tối hôm qua, tiết trời đã u ám
tới mức dường như muốn đổ sập xuống, mắt thấy trận bão tuyết này bất cứ
lúc nào cũng có thể quét tới. Quả nhiên sáng sớm hôm nay vừa mở mắt ra,
liền nhìn thấy bên ngoài khắp nơi đều là một màu trắng xóa. Hoa tuyết
trắng như lông ngỗng bay xuống dày đặc, đất trời tựa như treo lên một
tấm màn trắng bị gió lớn thổi qua nặng nề đập vào đoàn đại quân áp tải
lương thảo. Cho dù trên người quấn chặt thảm lông chồn tía, trong tay ôm lò sưởi nhỏ, nhưng gió rét lùa qua khe hở trên mành, vẫn khiến mũi ta
đỏ rực lên, tiết trời quả thực lạnh quá mức. Thật khó có thể tưởng tượng binh sĩ bên ngoài đi đường gian nan như thế nào. Lạc Nhi vẫn còn là một đứa trẻ, chưa từng gặp qua tình cảnh như vậy, trừ việc run cầm cập, chỉ không ngừng nói thầm, tại sao Hoàng thượng lại muốn cho Hoàng hậu nương nương ta mang theo long tử chạy tới Mạc thành xa lắc như vậy. Chỉ có
Tiết Trăn Trăn, lúc này ngược lại, đem theo nàng đi lại có tác dụng lớn, trừ việc thiếu lời ít nói, nàng chăm sóc ta vô cùng chu toàn.
“Nương nương”, Tôn Tham tướng ở bên ngoài mành cẩn thận gọi ta. Bởi vì thân
phận của ta đặc thù, tiếng nói của Tôn Tham tướng đè thấp tới mức gần
như không thể nghe được. “Qua một canh giờ nữa, chúng ta sẽ tới trạm
dịch vùng đồng bằng Vân Thiều quan, đêm nay nghỉ lại ở nơi đó. Vi thần
đã phái người vào chuẩn bị gian phòng cho nương nương, nương nương không cần bận tâm. Đến khi trời vừa sáng sẽ xuất phát từ Vân Thiều quan,
nhiều nhất không tới hai ngày đi đường nữa sẽ tới Mạc thành”.
Vân Thiều quan, được xưng tụng là thiên hạ đệ nhất hiểm quan, từ xưa tới
nay đều là nơi nhà binh tranh đấu. Tuy rằng gọi là Vân Thiều quan, nhưng thực chất là một thành trấn không lớn không nhỏ nhân khẩu có hơn một
vạn. Vân Thiều quan không chỉ là đầu mối giao thông nối liền mười sáu
tỉnh phương Bắc, mà còn là lối đi duy nhất từ Trung Nguyên tới trọng
tr