ọc bội cùng một phong
thư. Hắn vẫn quỳ ở đó không nhúc nhích, hai tay giơ cao chờ Tôn Tham
tướng qua nhận lấy. Tôn Tham tướng cẩn thận từng li từng tí một đi tới,
tiếp nhận phong thư cùng ngọc bội, sau đó chuyển tới cho ta. Ngọc bội ta đương nhiên biết, đó là ngọc bội Thượng Quan Bùi luôn mang theo bên
người, một mặt ngọc được bậc thầy Lâu Kim Thạch khắc bốn chữ “Phúc thọ
hằng xương” [6'>, mặt còn lại là một chữ “Bùi” mạnh mẽ hữu lực. Ta biết
ngọc bội này là có một đôi, là Tiên Hoàng Thượng Quan Sân ban cho vào
thời điểm Thượng Quan Bùi và Đinh Phu nhân thành hôn. Miếng ngọc bội còn lại vào lúc Liêu cô cô xử lí thi thể của Đinh Phu nhân, ta từng nhìn
thấy ở trong số di vật của nàng. Cũng giống như vậy, được làm ra từ tay
nghề khéo léo tuyệt diệu của Lâu Kim Thạch, một mặt là “Phương linh vĩnh kế” [7'>, mặt kia là khuê danh của Đinh Phu nhân “Thải Chi”. Không biết
khi trượng Thượng Quan Sân ngự tứ đôi ngọc bội nhìn như chúc phúc thực
ra là thị uy này, là mang theo tâm lý báo thù như thế nào. Ai có thể ngờ tới, Thượng Quan Bùi đối với Đinh Phu nhân dung mạo không xuất sắc này
lại có tình cảm sâu đậm như thế nào, mà qua nhiều năm như vậy, Đinh Phu
nhân đối với Thượng Quan Bùi cũng là hết lòng hết dạ. Cùng tranh cao
thấp với một kẻ đã chết không có chút ý nghĩa nào, ta để Liêu cô cô đem
miếng ngọc bội kia chôn cùng Đinh Phu nhân, xem như chút thành ý cuối
cùng đối với đôi phu thê hoạn nạn tình thâm bọn họ.
——[6'> Phúc thọ hằng xương: Hạnh phúc vĩnh cửu.
[7'> Phương linh vĩnh kế: Xuân xanh vĩnh viễn.——
Mở giấy viết thư ra, nét chữ quen thuộc của Thượng Quan Bùi đập vào mắt.
Hắn theo học danh gia chữ Khải Triệu Chiêu Dung, một tay chữ viết tới
cảnh đẹp ý vui. Theo như trong thư, Phó Hạo Minh quả nhiên là phụng ý
chỉ của Thượng Quan Bùi tới đây đợi ta đại giá. Thượng Quan Bùi cũng
không mong muốn người khác biết Hoàng hậu cũng xuất cung tới Mạc thành,
vì thế hắn cố ý phái Phó Hạo Minh dẫn đám người chúng ta bí mật tiến vào trong quân doanh. “Làm sao ngươi biết bổn cung sẽ tạm dừng ở Trung
Nghĩa đường?”, ta nhìn Phó Hạo Minh vẫn đang quỳ trên mặt đất, Phó Tham
tướng, càng xác thực hơn một chút. Thượng Quan Bùi không biết vận dụng
vây cánh gì, cứu hắn ra từ trong đại lao bộ Hình, không chỉ có vậy, còn
bí mật điều hắn tới tiền tuyến, đi theo bên người. Có điều cẩn thận nghĩ lại, cũng là hợp tình hợp lí. Thượng Quan Bùi đi tới địa bàn của nhị ca ta, tự nhiên là phải cảnh giác mọi đường. Mà là người Thượng Quan Bùi
tin cậy nhất, Phó Hạo Minh xuất hiện ở đây, cũng không cảm thấy kì quái.
“Nương nương, có thể nói chuyện riêng một chút hay không?”, Phó Hạo Minh nhìn
ta bằng ánh mắt dò xét, vẻ mặt bình tĩnh. “Các ngươi đều lui ra ngoài,
đợi bên ngoài điện đi”, ta phân phó. Hết thảy thị vệ đều thu hồi binh
khí, nối đuôi nhau ra ngoài. Tiết Trăn Trăn nhìn ta một chút, lại cúi
đầu nhìn Phó Hạo Minh đang quỳ trên mặt đất, thanh âm vang dội nói một
câu: “Nương nương, chúng nô tài đều ở bên ngoài điện, người bất cứ lúc
nào cũng có thể tuyên vào”. Ta hiểu rõ, câu nói này là nói cho ta nghe,
càng là cho Phó Hạo Minh nghe. Vừa dứt lời, Tiết Trăn Trăn liền xoay
người kéo Lạc Nhi đang trốn dưới bệ thờ, theo thị vệ ra ngoài điện.
“Đông Dịch, ngươi lưu lại”, ta gọi Tôn Tham tướng đang quay người định
đóng cửa lại. Bàn tay đang muốn đóng cửa cửa hắn ngừng lại giữa không
trung, nhưng người không chút do dự, đi vào đại điện, sau đó lại đóng
chặt cửa. Không có mười mấy cây đuốc soi sáng, trong đại điện lập tức
tối lại, chỉ có ánh nến lập lòe chiếu lên gương mặt người biến ảo không
ngừng. “Ngươi tiến lên nói đi”, ta vừa cho Phó Hạo Minh đứng dậy, vừa ra hiệu để Tôn Tham tướng đứng giữa ta và hắn. Hiện tại, ta thà rằng trước tiểu nhân sau quân tử, đối với người đã từng muốn hại ta Phó Hạo Minh,
phòng bị thế nào đều không quá đáng. Phó Hạo Minh nhìn Tôn Tham tướng
nửa người che trước mặt hắn, do dự có nên nói ra hay không. “Phó Tham
tướng, ngươi cứ nói đi, không sao cả. Tôn Tham tướng không phải người
ngoài”. Ta cũng nhìn ra sự chần chừ của hắn.
Nếu ta đã lên tiếng, Phó Hạo Minh cũng không tiện lại từ chối. “Nương
nương, Hoàng thượng lần này cố ý để người đi theo đoàn áp tải lương thảo tới Mạc thành, thực ra cũng là bất đắc dĩ. Hoàng thượng nói nếu nương
nương đi tới Vân Thiều quan, nhất định sẽ tới Trung Nghĩa đường bái kiến tổ tiên Tư Đồ gia, vì lẽ đó…”, hắn dừng lại một chút, ngẩng đầu nhìn về phía ta. Gương mặt của ta gần như ẩn giấu hoàn toàn sau lưng Tôn Tham
tướng, Phó Hạo Minh đương nhiên không thể nhìn thấy gì. Hắn liền tiếp
tục nói: “Trấn Quan Đại Tướng quân Tư Đồ Giác đại nhân vì cứu Hoàng
thượng, trúng tên độc, tính mạng đang nguy kịch”. Đầu của ta “ầm” một
tiếng, những lời tiếp theo của Phó Hạo Minh chỉ còn là những tiếng lờ
mờ. Ta chỉ mơ hồ thấy được miệng hắn cử động, nhưng cụ thể hắn nói gì,
lại hoàn toàn không nghe thấy. Nhị ca ta Tư Đồ Giác, nhị ca dũng mãnh
thiện chiến, thiếu niên anh hùng, từ mười lăm tuổi đã theo thúc phụ
chinh chiến Nam Bắc, hai mươi mốt tuổi liền mộ