t mình bắt sống tướng quân Bắc Triều, lập vô số chiến công, nhị ca từ nhỏ chỉ ta tập võ luyện
kiếm, nhị ca nuông chiều ta hết lòng, nhị ca được vô số bách tính Hoàng
triều Thượng Quan xưng tụng là chiến thần, lại có thể trúng tên độc,
tính mạng đang nguy kịch. Mà tất cả lại là vì cứu Thượng Quan Bùi vẫn
luôn làm khó dễ Tư Đồ gia, làm khó dễ huynh ấy. Ta đột nhiên xoay người
nhìn tượng đồng tổ tiên Tư Đồ Kỳ phía sau lưng, một cảm giác không tốt
trong phút chốc nuốt chửng lấy ta. Lẽ nào lịch sử thực sự muốn tái diễn?
“Nương nương”, Tôn Tham tướng nhìn sắc mặt ta trắng bệch, vẻ mặt hốt hoảng,
không khỏi lo lắng kêu ta một tiếng. Hai mắt của ta đã sớm đong đầy nước mắt, chỉ có thể hơi ngẩng đầu, kìm nén không cho nước mắt chảy ra. “Phó Tham tướng, nhị ca ta rốt cuộc là làm sao lại bị thương? Tình hình bây
giờ như thế nào? Ngươi mau nói hết ra”. Lúc này ta chỉ là một muội muội
một lòng muốn cứu huynh trưởng của mình, nhất thời cũng không nhớ tới
cái gì gọi là quân thần chi lễ.
“Nương nương, nguyên nhân sự tình là do trong một lần hành động tập kích mười
ngày trước. Mạc thành tuyết rơi liên tục mười ngày, lương thảo song
phương đều đã tiêu hao gần hết. Mười ngày trước, dựa theo tin tức mật
thám báo về, lần này trùm thổ phỉ phản loạn là một trong những thủ lĩnh
của quý tộc vong quốc Oát Đan, Mặc Cát Tư Tra. Hắn tự mình dẫn năm ngàn
binh sĩ tới Khoa Nhĩ Sa gần Mạc thành nhất để triệu tập lương thảo.
Hoàng thượng cảm thấy nếu đợt lương thảo này tiếp tế tới, đối với phản
quân mà nói không thể nghi ngờ là như hổ thêm cánh. Nếu có thể tiêu diệt đoàn lương thảo này, tất là một đòn phủ đầu với phản quân, mà đám lương thảo này có thể để cho bên ta sử dụng, quả thực là một mũi tên trúng
hai đích. Hoàng thượng lệnh cho Tư Đồ Đại Tướng quân vạch ra kế hoạch
đánh bất ngờ, đồng thời còn có ý đích thân tham dự tập kích. Tư Đồ Tướng quân vốn là tận lực khuyên can Hoàng thượng không cần tự mình khoác áo
giáp ra trận, thế nhưng Hoàng thượng vì cổ vũ sĩ khí, nhất định phải tự
thân làm. Địa điểm tập kích được quyết định là tại sông Tháp Tử cách Mạc thành bảy mươi dặm. Tư Đồ Đại Tướng quân dẫn người hỏa thiêu doanh trại địch, gây hỗn loạn, còn Hoàng thượng dẫn đội kỵ binh tinh nhuệ của Kinh Kỳ doanh, bốn ngàn người hướng về lều vải trữ lương thực, giết chết thủ vệ, đoạt lương thảo. Vốn là hết thảy đều tiến hành vô cùng thuận lợi,
phản quân không ngờ nửa đường có biến, trở tay không kịp. Hoàng thượng
mang theo kỵ binh dẫn đầu giết không ít phản quân. Mắt thấy đã đắc thủ,
không ngờ ngay trên đường chúng ta áp tải lương thảo trở lại quân doanh
liền trúng mai phục. Từ nơi ẩn náu bên bờ Tây lòng chảo sông Tháp Tử lao ra đến hơn một vạn quân địch, ùn ùn kéo tới chém giết quân ta. Sau đó
bên ta mới biết được, đám phục quân này là do thủ lĩnh phản quân Hoàng
Đế Bắc Triều – Nguyễn Văn Đế tự mình dẫn. Quân ta tuy liều mạng chống
lại, nhưng dù sao số ít không thắng được số nhiều, dần dần rơi xuống thế hạ phong. Không biết tại sao, trong hỗn loạn Mặc Cát Tư Tra lại nhận ra thú cưỡi “Xích Luyện Long” của Hoàng thượng, dặn dò thủ hạ bắn tên độc
về phía Hoàng thượng. Trong lúc nguy nan, Tư Đồ Tướng quân vì cứu Hoàng
thượng, không may trúng một mũi tên. Độc tẩm trên mũi tên là Tử Sa Tôi
của Oát Đan, không phải hoàng tộc Oát Đan thì không thể có thuốc giải.
Mà độc tính trong vòng một tháng sẽ phát tác, một khi phát tác, dẫu là
Hoa Đà tái thế, cũng không thể cứu được. Mấy ngày nay Tư Đồ Tướng quân
là dựa vào Thiên Sơn Băng Thiền mới chống đỡ được. Nhưng xem tình hình
này, rất không khả quan. Hoàng thượng không có cách nào khác, mới bất
đắc dĩ mời nương nương tới Mạc thành”. Phó Hạo Minh một hơi nói tới chỗ
này, sắc mặt đã trắng bệch. Nói vậy ngày đó hắn cũng theo Thượng Quan
Bùi phá vòng vây ở sông Tháp Tử, cảnh tượng máu tanh chém giết ngày ấy
cùng với việc tận mắt nhìn thấy biểu đệ của hắn, thiên tử Thượng Quan
triều suýt chút nữa bị người ta bắn giết hẳn là vẫn khiến hắn hiện tại
nghĩ tới mà kinh hoàng.
“Bổn cung tới Mạc thành có tác dụng gì? Bổn cung chỉ là một nữ nhân vừa
không thể tự mình ra trận giết địch, cũng không có y thuật tuyệt thế,
làm sao cứu được Tư Đồ Đại Tướng quân?”. “Chuyện này…”, ngữ khí của Phó
Hạo Minh có chút do dự, sắc mặt càng có vẻ tái nhợt. “Đều đã đến nước
này, còn ấp a ấp úng cái gì?”, ta cả giận nói, ngữ khí không khỏi nâng
cao lên. “Nương nương”, Phó Hạo Minh bịch một tiếng quỳ rạp xuống trên
mặt đất, tốc độ nói chuyện ngược lại lại nhanh lên. “Trong lúc tập kích, quân ta bắt được giám quốc trưởng Công chúa Khoa Nhĩ Sa, Tạp Na Nhi
Gia. Nàng là trưởng nữ quốc vương Khoa Nhĩ Sa sủng ái nhất, cũng là
ngoại tôn nữ của khả hãn Di Bắc. Hoàng thượng muốn dùng Tạp Na Nhi Gia
đổi lấy thuốc giải Oát Đan”. Nghe tới đó, ta không khỏi ngẩn người. Có
thể tưởng tượng được, Thượng Quan Bùi nắm trong tay một tù binh có trọng lượng như vậy có ý nghĩa như thế nào với thế trận hiện tại. Có Tạp Na
Nhi Gia trong tay, chí ít có thể kiềm chế hai quốc gia trong liên minh
phản quân, cắt
