Năm bóng người chậm
rãi đi tới, chỉ có thi thoảng khi gió thổi nhẹ, mới có thể mơ hồi nghe
thấy tiếng móng ngựa đạp trên tuyết. Sơn đạo cực kỳ quanh co, thường là
vừa rẽ ngoặt một cái, đã không còn nhìn thấy người trước người sau. Phó
Hạo Minh đi ở phía trước, Tôn Tham tướng cùng Lý Phó tướng đi sau, ta và Tiết Trăn Trăn kẹp ở giữa, không hẹn mà cùng trầm mặc, tựa như chỉ có
trầm mặc, mới không để lộ ra sợ hãi trong lòng. Tất cả mọi người đều
hiểu ý nhau, ở trong màn đêm yên tĩnh chậm rãi lan tràn, thậm chí ngay
cả hô hấp cũng không dám lớn tiếng.
Ta cùng Tiết Trăn Trăn đều dùng lụa dày che khuất khuôn mặt, hi vọng như
vậy có thể đẩy lùi sợ hãi. Nhiều lần đi tới khúc noặt, ta tựa hồ cũng
cảm giác được con ngựa dưới chân giống như có dấu hiệu bị trượt, mỗi lần như vậy dọa ta sợ tới mức mồ hôi ướt đẫm. Tuy rằng Phó Hạo Minh nhiều
lần bảo đảm với ta, mấy con ngựa này đều lấy từ nơi săn bắn trưng dụng,
được xưng tụng là ngựa Thức Đồ tốt, thế nhưng trái tim ta dường như đã
treo trên cổ họng, bất cứ lúc nào cũng có thể bật ra. Nghĩ tới ta vốn là một thiên kim tiểu thư từ nhỏ đến lớn ở trong Tướng phủ được nuông
chiều, chưa bao giờ trải qua hiểm cảnh như vậy, khó có thể kìm nén được
khủng hoảng chiếm cứ lấy ta. Thậm chí ngay cả khi thích khách xông vào
tẩm cung ta cũng không cảm thấy thời gian dài như vậy, cảm thấy tuyệt
vọng như vậy.
——[1'> Hai câu trích trong bài từ “Mô ngư nhi” của Nhạn Khâu.
Dịch: “Ngàn non tuyết muộn
Bóng lẻ về đâu chứ”
(Bản dịch của Điệp Luyến Hoa).——
“Nương nương, qua đoạn sơn đạo phía trước, sau khi đi qua tảng đá phía kia,
đường sẽ không khó đi như vậy nữa”, thanh âm nhẹ nhàng của Phó Hạo Minh
từ phía trước truyền tới. Mặc dù cách không tới ba thân ngựa, nhưng bởi
vì tiếng gió rít gào, âm thanh truyền tới bên tai ta tựa như từ đỉnh núi đối diện bên kia. Dựa vào ánh sáng mông lung, ta ngẩng đầu nhìn theo
hướng ngón tay hắn chỉ, phía trước không xa quả nhiên có một khối đá lớn lồi ra nằm ngang giữa sườn núi, làm cho đường đi vốn đã chật hẹp chỉ đủ một người đi lại thu lại đến ba phần mười độ rộng. Trong lòng chỉ có
thể hi vọng thực sự như hắn nói, vòng qua khối đá này, đường phía sau có thể êm đẹp hơn một chút. Ý nghĩ còn chưa kịp chuyển xong, đột nhiên
liền cảm giác thân thể nhẹ đi, ngựa dưới chân giống như giẫm trên bông,
một chút cảm giác rung động đều không đó, ngay cả chính mình cũng nặng
nề rơi xuống. Tiếng thét hoảng loạn chói tai đã tới bên miệng, thế nhưng tới khi truyền tới tai lại cảm giác giống như đã cách hàng thế kỷ. Trái tim trống rỗng phiêu đãng giữa không trung, tựa như đã rời khỏi thân
thể, trôi về một thế giới khác.
Khi phản ứng lại, người của ta đã lơ lửng giữa trời, mà nắm lấy cổ tay ta
lại là hai cánh tay cũng nhỏ yếu trắng trẻo. Ta ngẩng đầu nhìn lên trên, mới phát hiện mình vẫn chưa rơi xuống vách nùi, mà là nửa người đung
đưa ở bên ngoài. Lụa trên mặt không biết từ lúc nào đã bị thổi bay, gió
lạnh thấu xương thổi đến mức da thịt ta cũng đau đớn. Gương mặt trắng
bệch của Tiết Trăn Trăn đột nhiên xuất hiện ở trước mặt, đôi mắt đẹp
bình thường vẫn luôn ảm đạm hiện tại lại lóe lên ánh sáng lấp lánh, cảnh tượng này khiến cho ta đang ở trong tuyệt cảnh đột nhiên lại cảm thấy
có chút buồn cười. Ngựa của ta chẳng biết đã đi đâu, nhưng trong chốc
lát từ bên dưới truyền đến tiếng vang lúc ẩn lúc hiện, ta mới phản ứng
lại, nó đã rơi xuống vách núi tan xương nát thịt. “Nương nương, người
nắm lấy tay ta, nắm lấy tay ta. Đừng sợ, ta sẽ không buông tay, Tôn đại
nhân đang giữ chặt ta. Ta sẽ không buông tay”. Không nghĩ tới Tiết Trăn
Trăn trước giờ vẫn luôn trầm mặc ít nói lại có thể bùng nổ thanh âm vang dội như vậy, đầu óc của ta tuy rằng đã mơ hồ tới mức không thể hiểu rõ
nàng đang nói với ta cái gì, nhưng ít nhất nghe thấy những lời này, thần trí của ta tựa hồ được khôi phục một chút.
Ta hơi nghiêng đầu, dựa vào ánh sao lờ mờ, nhìn thấy Tôn Tham tướng một
tay ôm lấy thân cây bên sườn núi, một tay ôm chặt eo Tiết Trăn Trăn. Ta
vừa định thở phào một tiếng, lại đột nhiên phát hiện cánh tay của Tiết
Trăn Trăn dịch chuyển dần về phía trên. Nhìn kĩ lại, hóa ra tay nàng nắm vào vòng ngọc trên cổ tay phải của ta. Lam điền ngọc thượng hạng, trắng muốt, ấm áp, là phụ thân cố ý sai người tìm kiếm làm cho ta một bộ
trước khi tiến cung, nói là ngọc có thể trừ tà hộ thân, không nghĩ tới
hiện tại ngược lại có thể trở thành hung thủ giết ta. Móng tay sơn màu
hồng nhạt của Tiết Trăn Trăn chậm rãi bấm sâu vào cổ tay ta, nhưng kỳ lạ chính là ta lại không hề cảm thấy đau. Tiếng la hét của bọn họ dần dần
hóa thành hư vô, trong ý thức của ta chỉ có một suy nghĩ càng lúc càng
rõ ràng, chiếc vòng tay nơi cổ tay gắng gượng lần cuối cùng, sau đó thân thể ta không còn gì níu giữ, rơi thẳng xuống dưới. Đột nhiên, trong
lòng ta sinh ra cảm giác nhẹ nhõm, không có bao nhiêu sợ hãi, trái lại
là sự giải thoát. Có thể khi ta ngã xuống nơi này, tất cả phân tranh đau khổ trên thế gian đều sẽ không còn quan hệ với ta, tương lai mờ mịt, ân oán tình cừu vốn ph
