XtGem Forum catalog
Hiếu Gia Hoàng Hậu

Hiếu Gia Hoàng Hậu

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327384

Bình chọn: 9.5.00/10/738 lượt.

đứt một cánh tay của Nguyễn Văn Đế. Thượng Quan Bùi không thể nào không hiểu đạo lý này, mà hắn vì cứu nhị ca ta, đồng ý từ bỏ

một cơ hội tuyệt vời như vậy, đối với ta mà nói đúng là một bất ngờ

không nhỏ. Đặc biệt là từ xưa tới nay, nhị ca vẫn là con át chủ bài của

Tư Đồ gia chúng ta.

“Oát Đan quốc có bằng lòng đổi thuốc giải lấy công chúa hay không?”, ta truy hỏi. “Nguyễn Văn Đế đồng ý trao đổi, thời gian quyết định là ba ngày

sau, địa điểm là một thôn trang cách Mạc thành hai mươi dặm. Thế nhưng

Nguyễn Văn Đế còn đưa ra một yêu cầu”, Phó Hạo Minh muốn nói lại thôi.

Trong lòng ta phỏng đoán, yêu cầu này cùng với việc ta được mời đến Mạc

thành tất có quan hệ. Lần này, ta không thúc giục hắn, chỉ lẳng lặng chờ hắn mở miệng, tựa như chờ đợi lời tuyên án cho vận mệnh của chính mình. Ngoài điện gió lớn thổi vù vù, âm thanh này ở trong màn đêm yên tĩnh

lại càng dọa người. Ánh đuốc bên ngoài phản chiếu dáng người lên cánh

cửa, trong đám người vẫn rất dễ dàng nhận ra bóng dáng của Tiết Trăn

Trăn. Nàng đứng gần cửa nhất, bóng dáng nhu nhược trái lại tỏa ra khí

chất kiên nghị, khiến người ta nhìn lại có chút an tâm.

Qua hồi lâu, Phó Hạo Minh mới tiếp tục nói: “Nguyễn Văn Đế nói sợ Hoàng

thượng giở trò ở thời điểm giao tiếp con tin. Vì lẽ đó hắn muốn để nương nương tự mình áp giải Tạp Na Nhi Gia công chúa tới thôn trang cùng hắn

trao đổi thuốc giải, bằng không liền không cần bàn nữa. Hoàng thượng vốn là không chịu để cho nương nương mạo hiểm, đã nghĩ muốn tìm người giả

mạo nương nương. Thế nhưng trải qua chiến dịch tại sông Tháp Tử, Hoàng

thượng và Tư Đồ Tướng quân hoài nghi trong quân ta có gian tế của phản

quân, rất có thể còn ngồi ở vị trí cao. Vì thế để phòng ngừa vạn nhất,

mới không thể không để nương nương hạ mình tới đây”, sau khi Phó Hạo

Minh nói xong, liền cẩn thận đánh giá ta, chỉ sợ ta nghe thấy tin tức

này, không chống đỡ nổi liền hôn mê bất tỉnh.

Nhưng hắn không ngờ tới, khi nghe thấy nguyên nhân thực sự để ta tới Mạc

thành, ta lại không có chút sợ hãi cùng bất an nào, trái lại đây là lần

đầu tiên ta có cảm giác nhẹ nhõm từ sau khi rời kinh thành tới Mạc

thành. Bởi vì ta biết nhị ca vẫn còn đường cứu vãn, dù ta phải trả bất

cứ giá nào, chỉ cần cứu được nhị ca đều đáng giá. Nguyễn Văn Đế, Hoàng

Đế Bắc Triều cuồng si a tỷ ta, sau khi nghe thấy lời đồn dung mạo ta và a tỷ giống nhau như đúc, hiển nhiên là không thể chờ đợi được muốn chứng

kiến dung nhan này. Vì có được ta, hắn tại năm thứ năm sau lần đại chiến bại, một lần nữa phát động chiến tranh giận dữ vì hồng nhan. Vậy ít

nhất có thể nói, trong thời gian ngắn hẳn là không muốn để ta đi vào chỗ chết.

“Bởi vì Hoàng thượng hoài nghi quân ta có gian tế, mới cố ý để Phó Tham

tướng tới đón bổn cung?”, ta chậm rãi đi vòng qua Tôn Tham tướng, tới

trước mặt Phó Hạo Minh, tự mình nâng hắn đứng dậy. Tôn Tham tướng từng

bước theo sát sau lưng ta, như một cái bóng. Phó Hạo Minh không ngờ ta

sẽ đích thân đỡ hắn đứng lên, nhìn chằm chằm ngón tay thon dài của ta

đặt trên ống tay áo tinh xảo của hắn một hồi lâu, mới mang sắc mặt tái

mét đứng dậy. “Kỳ thực Hoàng thượng muốn đi một nước cờ tìm ra bàn tay

phía sau. Gian tế kia bất kể xuất phát từ mục đích gì, đều không muốn để cho Tư Đồ Đại Tướng quân cải tử hoàn sinh, càng không muốn để cho chỗ

tốt ngư ông đắc lợi tới miệng còn rơi mất, vì thế hắn nhất định trăm

phương ngàn kế phá hoại lần trao đổi con tin lấy thuốc giải này. Mà cách phá hoại tốt nhất, chính là để Hoàng hậu nương nương mà Nguyễn Văn Đế

đã chỉ định không thể xuất hiện. Hoàng thượng suy đoán nhất định sẽ có

người nhân cơ hội ở tren đường đánh lén nương nương”.

“Cái gì? Hoàng thượng lại có thể dùng nương nương làm mồi dụ giúp hắn diệt

trừ gian tế?”, chưa bao giờ Tôn Tham tướng đột ngột kêu lên một câu chất vấn ác liệt như thế, khiến ta cùng Phó Hạo Minh đều giật nảy mình, ta

thậm chí còn nhìn thấy Phó Hạo Minh trong khoảnh khắc vừa rồi cầm lấy

chuôi kiếm. “Đông Dịch”, ta nhẹ nhàng kêu Tôn Tham tướng ý muốn ngăn hắn lại, thế nhưng không cảm thấy chút tức giận nào. Ta biết, hán tử này

hiện tại đã hoàn toàn lấy việc bảo vệ an toàn cho ta làm toàn bộ ý nghĩa nhân sinh của hắn. “Nương nương, người đang mang long loại, Hoàng

thượng đương nhiên sẽ không bỏ mặc an nguy của nương nương. Hành trình

nương nương đi từ Vân Thiều quan tới Mạc thành, ngoại trừ Tương Dương

vương cùng Đại Tể tướng, chỉ có một mình ta biết. Mà Hoàng thượng còn

tuyển lựa ra mấy thị vệ…”.

Tôn Tham tướng cắt ngang lời Phó Hạo Minh. “Chọn vài người như vậy, làm sao bảo vệ được an toàn cho nương nương? Không được, tuyệt đối không

được!”, Tôn Tham tướng thái độ rất kiên quyết. “Vốn là vì thu nhỏ mục

tiêu, nếu mang theo cả đại đội nhân mã rầm rập kéo tới, không phải trái

lại làm người khác chú ý sao? Huống chi ước hẹn ở thôn trang ba ngày sau phải thực hiện, nương nương nếu như tới trễ, tính mạng của Tư Đồ Tướng

quân có thể bị đe dọa”, khẩu khí của Phó Hạo Minh rất cứng rắn. “Không

được, nói thế nào cũng không được”, Tôn Tham tướng không hề c