ải đối mặt đều sẽ rời xa ta. Ta mang theo hài tử của mình đi tới một nơi khác. Nghĩ tới hài tử, trái tim của ta lại quặn
đau. Không đi tới thế này, đối với đứa bé này, xem như là kết cục tốt
nhất.
Ta tận mắt nhìn thấy chiếc vòng lam điền ngọc tuột khỏi cổ tay ta, khuôn
mặt tràn đầy nước mắt của Tiết Trăn Trăn biến mất trước mắt ta, mà ta
giống như người chết đuối bị bẻ gãy nhánh cỏ cứu mạng cuối cùng, sau một cảm giác ngắn ngủi không cảm giác, liền rơi thẳng xuống. Như vậy là kết thúc rồi sao? Đây chính là vận mệnh cuối cùng của ta, Tư Đồ Gia? Ta
nhận mệnh, nhắm chặt hai mắt lại. Trong khoảnh khắc bầu trời sắp biến
mất, đột nhiên cảm thấy hai cánh tay mạnh mẽ ôm lấy ta. Ta giống như một con chim nhỏ bị thương, sau nhiều ngày khổ sở trên bầu trời mới tìm
được một mảnh đất bình yên có thể đặt chân. An toàn tới đột ngột khiến
ta không dám mở mắt chỉ sợ sau khi mở mắt mới phát hiện tất cả chỉ là ảo giác, mà ta đã ở dưới vực sâu vạn trượng.
“Nương nương, nương nương”, thanh âm trầm thấp khàn khàn vang lên bên tai,
quen thuộc đến mức khiến người ta cảm thấy không chân thực. Ta từ từ mở
mắt ra, trước mắt là hai hồ nước sâu sóng ngầm chập trùng, những vòng
xoáy màu hổ phách như muốn hút người ta vào. Mặt trăng không biết từ lúc nào đã ló ra, chiếu trên mặt tuyết mênh mông, khiến cho không gian xung quanh bừng sáng. Gương mặt Phó Hạo Minh thình linh xuất hiện trước mặt
ta, mà ta đang được hắn ôm chặt trong ngực. Lòng ta đột nhiên nảy sinh
nghi ngờ, ta không phải đang rơi xuống sao? Tại sao lại tựa vào lòng
hắn? Lần thứ hai ngờ vực nhìn khuôn mặt hắn, chân mày tuấn tú, sống mũi
thẳng, đôi môi mím chặt thành một đường vòng cung. Đúng, là hắn, không
thể sai được. Vậy làm sao có thể?
Ta nhìn xung quanh, nhưng lập tức hối hận bản thân làm bừa. Hắn chỉ đứng
trên một khối đá hơi lồi ra trên vách núi. Nói là đứng, còn không bằng
nói treo lại càng chính xác hơn. Quanh hông hắn buộc một sợi dây thừng,
đầu kia treo trên một nơi cao nào đó, ta từ chỗ này không thể nhìn thấy
vị trí chính xác. Phó Hạo Minh thấy ta nhìn chằm chằm sợi dây thừng kia
đến xuất thần, nhẹ nhàng nói bên tai ta một câu: “Đừng sợ, sợi dây thừng này làm bằng sợi vàng Cao Ly tiến cống, dù treo chúng ta tới mười bảy,
mười tám ngày cũng sẽ không đứt. Đầu kia buộc vào một gốc cây to bằng
miệng bát, vô cùng vững chắc”. Đây là lần đầu tiên từ sau khi tiến cung, ta nghe thấy hắn không gọi ta bằng nương nương, mà nói với ta hai từ
“chúng ta”. Cho tới này, ta đều cho rằng đêm trong miếu Quan Âm hôm đó,
chỉ là một đoạn ký ức phủ bụi chìm sâu trong phong ấn do chính mình tạo
ra. Một khi phá bỏ phong ấn, ký ức vẫn mới mẻ khiến cho ta cũng cảm thấy kinh ngạc.
Trong lúc hoảng hốt xuất thần, chúng ta đã chậm rãi di chuyển lên trên, hẳn
là mấy người Tôn Tham tướng kéo đầu dây thừng kia, từ từ đưa chúng ta
lên. Dây thừng tuy chắc chắn, nhưng không khỏi có chút dao động, cảm
giác khủng hoảng khi rơi xuống vừa rồi lần thứ hai tập kích ta, ta không tự chủ vùi mặt vào lồng ngực Phó Hạo Minh. Một khắc đó, ta có thể cảm
thấy rõ ràng bả vai hắn không tự nhiên hơi lùi về phía sau, cằm lại nhẹ
nhàng đẩy về phía trước, chạm vào trán của ta.
Gió vẫn thổi, khiến hai người đang bị treo trên dây thừng chúng ta không
ngừng lắc lư. Theo mỗi lần lắc lư, ta đều không thể khắc chế được một
tiếng hít sâu, hắn hơi cúi đầu, giọng nói phảng phất giống như thầm thì
nỉ non. “Gia nhi, không có chuyện gì, đừng sợ”. Tuy rằng nhẹ, nhưng
giọng nói ấy vẫn trước sau như một, tĩnh lặng, khiến cho lòng người vui
vẻ. Đột nhiên cảm giác chua xót dâng lên từ đáy lòng. Nam tử này, nam tử từng cùng ta vượt qua đau khổ trong đêm mất đi a tỷ ấy, vẫn cho là từ
nay về sau, mỗi lần gặp gỡ, hắn sẽ quỳ gối trên mặt đất, hướng về phía
ta hô to hai tiếng nương nương. Nhưng vừa rồi, chân thực như vậy, rồi
lại như trong mộng cảnh, hắn… gọi ta là Gia nhi.
Ta chỉ vùi đầu trong lồng ngực hắn, mái tóc tán loạn che khuất đôi gò má,
hắn dĩ nhiên không nhìn ra vẻ mặt biến hóa của ta. Qua một hồi lâu sau,
âm thanh phía trên dần dần rõ ràng lên, ta đã có thể phân biệt được
thanh âm hùng hồn chỉ huy của Tôn Tham tướng, Lý Phó tướng đáp lời bằng
khẩu âm đặc giọng vùng Vọng Tây, còn có tiếng kinh hô của Tiết Trăn
Trăn, bởi vì căng thẳng mà chói tai tới mức khiến người nghe không rõ
ràng là tiếng người hay là tiếng một con thú nhỏ bị thương. Trong lòng
đột nhiên có một tia chán nản bi thương, trở lại trên đó, chúng ta lại
vĩnh viễn cách nhau một khoảng cách quân thần không thể vượt qua. Hắn
chỉ có thể gọi ta là nương nương, thấy ta chỉ có thể quỳ xuống.
Ý nghĩ của ta còn chưa kịp chuyển xong, vành tai đột nhiên cảm thấy lạnh
lẽo, sau đó lập tức bị cảm giác ẩm ướt thay thế, trong phút chốc toàn
thân ta tê dại. Phó Hạo Minh, ngay trong khoảnh khắc ta xuất thần đó,
cúi đầu hôn vành tai ta. Ta bỗng nhiên ngẩng đầu kinh ngạc nhìn về phía
hắn. Hắn không lảng tránh ánh mắt của ta, ngược lại thản nhiên nhìn lại
ta. Đôi mắt của hắn lấp lánh tới mức tưởng như tất cả bầu trời đầy sao
đã