lạc vào trong đó, ta thấy chính mình trong con ngươi của hắn, nhợt
nhạt, nhưng lại có vẻ tươi cười.
Mấy người vội vàng tìm một nơi rộng rãi một chút, ta được Tiết Trăn Trăn đỡ tới nghỉ ngơi sau mấy tảng đá xếp thành một hàng chắn gió, còn chưa kịp thở phào một hơi, trước mắt đã hiện lên cảnh tượng rối loạn. Tôn Tham
tướng không nói một lời, đi thẳng tới trước mặt Phó Hạo Minh, mạnh mẽ
vung lên một quyền. “Ngươi luôn mồm luôn miệng bảo đảm những con ngựa
này đều là Thức Đồ mã lão luyện, khẳng định không có chút sơ hở nào.
Ngươi vừa rồi suýt chút nữa đã hại nương nương!”. Nếu không có Lý Phó
tướng đằng sau liều mạng ôm lấy, ta nghĩ Tôn Tham tướng có thể đã kích
động tới mức muốn rút đao đối với Phó Hạo Minh. Phó Hạo Minh không nói
gì, lùi về sau mấy bước, rời khỏi phạm vi công kích của Tôn Tham tướng,
lúc này mới ngồi xuống dựa vào thân cây đối diện ta, sau đó giơ tay lau
vết máu bên khóe miệng. “Tôn Tham tướng, đừng tưởng rằng nơi này chỉ có
một mình ngươi trung thành tuyệt đối với nương nương. Mọi người đều hi
vọng nương nương bình an vô sự”. Nói xong câu cuối, hắn hơi liếc nhìn ta một chút, sau đó cảnh giác đánh giá xung quanh, không nói thêm gì nữa.
“Đông Dịch, vừa rồi nếu không có Phó Tham tướng ra tay cứu giúp, bổn cung chỉ sợ cũng đã gặp bất trắc. Huống hồ xung quanh đường núi hiểm trở, không
ai có thể đảm bảo ngựa sẽ không bước hụt”. Ta đã mở miệng lên tiếng, Tôn Tham tướng dĩ nhiên không nhiều lời nữa, tức giận trừng mắt với Phó Hạo Minh một chút, sau đó rầu rĩ không vui ngồi xuống bên cạnh ta. “Chuyện
vừa rồi không phải là bất ngờ, mà là có người cố ý ám hại”, Phó Hạo Minh lại đưa tay lau qua khóe miệng, vừa rồi Tôn Tham tướng hiển nhiên ra
tay rất hung ác, tơ máu bên khóe miệng hắn vẫn không ngừng chảy ra. “Cố ý ám hại?”, ta bỗng nhiên ngẩng đầu nhìn hắn, Tôn Tham tướng cùng Lý Phó
tướng cũng đồng thời đứng dậy.
“Đây là thứ ta vừa nãy phát hiện ở nơi thú cưỡi của nương nương rơi xuống
vách núi”, Phó Hạo Minh vừa nói vừa mở lòng bàn tay, từ chỗ ta nhìn
sang, trong lòng bàn tay hắn không có gì cả. Ta vừa định hỏi, mới đột
nhiên nhìn thấy trong lòng bàn tay hắn có thứ gì đó lóe lên ánh sáng
lạnh lẽo, sau đó lại không thấy gì. “Ngân châm?”, Tôn Tham tướng kinh
ngạc thốt lên, nhanh chóng tiến lên vài bước tới trước mặt Phó Hạo Minh, cẩn thận từng li từng tí lấy một đồ nhỏ như sợi tóc từ trong lòng bàn
tay hắn. Dưới ánh trăng, có thể nhìn thấy rõ cây ngân châm dài bằng ngón tay út Tôn Tham tướng cầm trong tay, độ lớn cùng lắm bằng một sợi tóc
đen.
“Nương nương, ngựa đoán chừng là trúng ngân châm này mới trượt chân rơi xuống
vách núi”, thanh âm Phó Hạo Minh vẫn không nhanh không chậm, “Tôn Tham
tướng, ngươi trước đây khi theo Tư Đồ Đại Nguyên soái xuất chinh tới Oát Đan, hẳn là đã từng nhìn thấy những cây ngân châm này. Những cây ngân
châm này chính là ám khí chuyên dụng của hoàng thất Oát Đan. Ta vừa nãy
cảm thấy xung quanh có bóng mờ trùng điệp, hơi khác thường, nhưng thầm
nghĩ sẽ không có người biết hành tung của đoàn chúng ta, không ngờ vẫn
bị người ta ám hại”, hắn thầm thở dài, ánh mắt nhìn về nơi xa. “Ngươi
không phải nói con đường này chỉ có ngươi biết? Chúng ta sao có thể bị
người ta ám…”, Tiết Trăn Trăn nói nửa câu lại dừng lại, nàng vội vã quay lại bất an nhìn ta một chút, sau đó liền thẫn thờ không nói nữa. Ta
đương nhiên biết rõ nguyên nhân nàng im lặng. Con đường này đương nhiên
không chỉ có mình Phó Hạo Minh biết, còn có một người nữa cũng biết
chuyến đi đêm nay của chính ta từ núi Mông La Cách tới Mạc thành, người
kia chính là… Thượng Quan Bùi.
Tất cả dần dần rõ ràng trong đầu ta. Thượng Quan Bùi sao có thể không biết
tin Đinh Phu nhân qua đời đây? Cho dù thế lực của nhị ca ta ở Mạc thành
có lớn hơn nữa, nhưng Thượng Quan Bùi dù sao cũng là Hoàng thượng. Kinh
thành phát sinh biến cố lớn như thế, Đinh Phu nhân hắn yêu thương nhất
đã mất mạng, Đinh gia hắn một tay bồi dưỡng nay trở thành tù nhân, tin
tức như thế sao có thể không có người trăm phương ngàn kế báo cho hắn?
Ta sao lại có thể ngây thơ tin tưởng nhị ca có khả năng một tay che
trời, lừa dối hắn? Hắn đối với Đinh Phu nhân tình thâm ý trọng, sao lại
dễ dàng buông tha cho ta? Binh quyền trong tay nhị ca vĩnh viễn là tối
kỵ trong lòng hắn, hắn sao có thể bỏ qua quân bài tốt trong tay, từ bỏ
cơ hội bình định chiến loạn đổi lấy tính mạng của nhị ca ta – đại họa
trong lòng hắn?
Chỉ cần ta không xuất hiện, việc trao đổi con tin không thể tiến hành, tính mạng của nhị ca ta tất nhiên không còn đường cứu vãn. Có vị công chúa
kia làm con tin trong tay, hắn có thể khống chế hai tộc người Khoa Nhĩ
Sa và Di Bắc. Nếu là Nguyễn Văn Đế biết được ta chết trong tay đồng minh Oát Đan, có thể sẽ không còn tâm tư chiến đấu, nói không chừng còn phẫn nộ với Oát Đan, như vậy thì cái gọi là đồng minh phản quân cũng tự
nhiên tan rã, cuộc chiến này có lẽ không thấy khói lửa đã thắng lợi. Mà
mượn danh nghĩa người Oát Đan luôn luôn thống hận Tư Đồ gia tới diệt trừ ta, vừa báo thù cho Đinh Phu nhân, cũng sẽ