ương một
mình đi vào”. Trương Đức Toàn quay đầu lại nhìn thấy Tôn Tham tướng theo sát ta tới lều chủ soái, không khỏi dừng lại nói với hắn một tiếng. Tôn Tham tướng hoàn toàn không nhìn về phía Trương Đức Toàn, chỉ nhìn ta,
trong mắt tất cả đều là quan tâm cùng lo lắng. “Ngươi chờ ở đây đi”, ta
thấp giọng phân phó, sau đó tiếp tục xoay người bước ra ngoài. “Nương
nương”, Tôn Tham tướng sau lưng dưới tình thế cấp bách gọi ta. Ta xoay
người nhìn về phía hắn, hắn căng thẳng, muốn nói lại thôi. Ta đương
nhiên hiểu rõ dụng ý của hắn, từ khi chúng ta bị tập kích tại núi Mông
La Cách, ta suýt nữa rơi xuống vách núi bỏ mạng, hắn đã nhận định là
Thượng Quan Bùi muốn làm hại ta. Thật vất vả mới trở về từ cõi chết, làm sao chịu để ta hiện tại một mình đi gặp Thượng Quan Bùi. Đối với hắn mà nói, việc này không thể nghi ngờ là đưa ta vào miệng cọp.
“Tôn Tham tướng, Hoàng thượng chỉ truyền nương nương yết kiến, ngươi ở lại
đây chờ đợi đi, ta đi theo nương nương qua là được. Nếu trong vòng một
canh giờ nương nương không trở về, ngươi đi tìm cũng không muộn”, Tiết
Trăn Trăn đột nhiên lên tiếng. Lời nói ẩn ý như vậy, khiến ta không khỏi chăm chú nhìn nàng thêm một chút, sau đó gật đầu đồng ý. “Vậy chiếu
theo lời Tiết cô nương nói đi. Trong vòng một canh giờ nếu không thấy
bổn cung, Đông Dịch lại dẫn người tới tìm ta cũng không muộn”, ta tốt
giọng khuyên nhủ, sau đó nhẹ nhàng vỗ vỗ vai trái của chính mình, ra
hiệu cho Tôn Tham tướng yên tâm. Hắn phản ứng lại, ta lúc này mặc kim ty giáp phụ thân chuẩn bị cho ta trước khi xuất phát ở bên trong lớp áp,
kim ty giáp trong truyền thuyết mỏng như cánh ve nhưng đao kiếm không
thể xuyên thủng. Nghĩ tới phụ thân, trong lòng ta cũng có chút an ủi,
lão nhân gia người luôn có bản lĩnh không muốn người khác biết biểu lộ
ra trong lúc nguy cấp. Hi vọng ta – người luôn luôn được phụ thân cho là nhân tài, sẽ không khiến cho người cùng Tư Đồ gia thất vọng.
Trong lều chủ soái không đốt đèn, tuy rằng sắc trời đã sáng dần lên, nhưng
bên trong lều cỏ vẫn là một mảnh u ám. Khi ta đi vào, bởi vì mắt không
kịp thích ứng với bóng tối, người lập tức mất đi cảm giác phương hướng,
căn bản không nhận rõ được Thượng Quan Bùi đứng ở đâu. Mơ hồ nhìn lại,
phía trước có một chiếc bàn dài, dường như có một người ngồi ngay ngắn ở nơi đó. Ta quỳ xuống hành lễ: “Thần thiếp khấu kiến Hoàng thượng, Hoàng thượng vạn tuế”. Thời gian dài cưỡi ngựa, đầu gối và eo của ta đều có
cảm giác đau đớn tới chết lặng, trong lúc vội vàng quỳ xuống, cảm giác
đau nhói lập tức lan ra khắp toàn thân, tựa như bị ngàn vạn vây kim đâm
vào da thịt. Ta quỳ trên mặt đất, cắn chặt môi, tuy đau đớn cũng không
dám rên rỉ một tiếng.
“Hoàng hậu đứng lên đi”, không nghĩ tới thanh âm lại truyền đến từ phía sau
ta, ta giật mình hoảng hốt, hoảng loạn tới mức quên cả tạ ân, nhanh
chóng đứng dậy, xoay người về hướng âm thanh phát ra. Phía bên phải là
một chiếc giường dài, trên giường nhỏ có một bóng người nằm nghiêng. Mắt dần thích ứng với bóng tối trong lều, lần này ta mới thấy rõ ràng, trên giường nhỏ chính là Thượng Quan bùi. Ta không nhịn dược quay đầu nhìn
dáng người ngồi ngay ngắn phía sau bàn nhỏ, mới kinh ngạc phát hiện ra
đó chỉ là một tượng đất, bày ra tư thế lấy tay chống đầu trầm tư, không
nhìn kỹ nhất thời không thể phân biệt rõ đây chỉ là một con rối hình
người. ” Rất có khả năng mê hoặc kẻ địch”, thanh âm lười biếng của
Thượng Quan Bùi từ phía sau lưng truyền tới. “Trẫm ở trong đại doanh của chính mình cũng không thể không cẩn thận, ai bảo tướng sĩ ở đây chỉ
nhận thức nhị ca của Hoàng hậu, không biết trẫm kẻ làm Hoàng Đế này”,
vừa dứt lời, chính hắn cũng cất tiếng cười ha ha.
“Hoàng thượng, thần thiếp…”, ta lần thứ hai quỳ xuống, một câu bị hắn nói ra
như chuyện cười, vào trong tai ta lại vạn phần chói tai, mồ hôi lạnh đã
ướt cả người. Công cao chấn thủ, là đại kỵ của kẻ làm thần tử. Thượng
Quan Bùi tuy rằng dùng giọng điệu nói như chuyện cười, nhưng ta biết đây chính là suy nghĩ trong lòng hắn.
Hắn đột nhiên ngồi dậy từ trên giường nhỏ, nhanh chân đi tới trước mặt ta,
đỡ tay dậy: “Hoàng hậu xin đứng lên, trẫm chỉ nói đùa mà thôi, Hoàng hậu cần gì phải coi là thật. Người nào không biết gia tộc của hoàng hậu vẫn là trung thần, rường cột nước nhà, tuyệt đối sẽ không làm ra chuyện gì
vượt quá bổn phận quân thần chi lễ”, lời nói xong, hắn vẫn chưa buông
tay, trái lại nhẹ nhàng vòng tay, ôm ta vào trong ngực. “Nhiều ngày
không gặp, Hoàng hậu vẫn khỏe chứ? Trẫm thật là rất nhớ”. Thanh âm của
hắn ôn nhu quẩn quanh trên đầu ta, ta bị hắn ôm trong lòng, nhưng không
có tâm tư lưu luyến khoảnh khắc triền miên này. Mỗi dây thần kinh trên
người đều căng thẳng, không biết sau thời khắc này hắn muốn cùng ta ôn
tồn tâm sự một phen hay là đâm cho ta một đao báo thù giết thê tử. May
là khoảnh khắc thân mật như vậy chỉ ngắn ngủi trong chớp mắt, hắn lại
đẩy ta ra, đánh giá ta từ trên xuống dưới. Cuối cùng ánh mắt dừng lại
trên phần bụng đã lộ rõ của ta, không nói được là yêu thích hay là căm
ghét.
“