m sao lại cắn ngươi?”
” Ngươi còn có để ý, cũng không biết nhẹ một chút” Bảo Bảo đương
nhiên biết hắn không có cắn nàng, chỉ là do hắn hôn, mút vào da thịt
nàng mà thôi.
“Lúc trước không có nghe ngươi phản đối nha, thấy bộ dáng ngươi hưởng thụ như vậy, còn tưởng ngươi rất thích, xem ra là tai sai rồi?” Thanh
Liên cầm lấy bàn tay nàng, khẽ cắn từng ngón tay, cảm giác tên ngứa làm
cho Bảo Bảo suýt chút nữa là bật ra tiếng rên rỉ.
Dùng sức kéo tay lại “ Thanh Liên, ta sao lại cảm thấy ngươi trở nên xấu xa a?”
” Bảo Bảo, là ngươi trêu chọc ta trước, danh dự cả đời này của ta
đều bị hủy trên tay ngươi, sau này ngươi phải bồi thường nhiều hơn cho
ta mới được”. Thanh Liên tiếp tục cắn ngón tay của nàng, hắn vốn có tính đùa dai lại có chút lười biếng, chỉ vì trước kia phải sống vì hi vọng
của các trưởng lão và tộc nhân nên không có ai biết một mặt này của hắn
thôi.
Khi hắn quyết định chủ động hôn Bảo Bảo thì quá khứ và tương lai đều
có sự thay đổi đến kinh thiên động địa, hắn cũng không muốn duy trì bộ
dáng như trước kia nữa, cho nên Bảo Bảo mới cảm thấy hắn khác lạ.
” Ta sẽ không quên!” Như Mặc còn thật sự gật đầu, lời do chính hắn
nói ra, hắn làm sao quên được, bàn tay còn nắm lất tay mình, nhíu mày “
về sau không cần làm chuyện tổn thương chính mình”
” Ân!” Bắc Dao Quang nhìn nhìn sắc mặt của Như Mặc, vội vàng nhu
thuận gật đầu, nhìn chỗ tay được hắn vuốt ve, nàng cảm thấy một dòng
điện mang theo cảm giác tê dại, đau đớn đã không còn, hồi lâu Như Mặc
mới buông tay nàng ra “ tốt lắm, chúng ta đi thôi. Nếu không tìm được
sơn động thì đêm nay phải qua đêm ở bên ngoài”
Bắc Dao Quang hụt hẫng nhìn bàn tay hắn đã rời khỏi tay nàng, cố che
giấu nổi lòng, nói với chính mình rằng làm người đừng quá tham lam, có
tiến triển như bây giờ là tốt lắm rồi, nghĩ như thế nên nàng vội vàng
đặt tay lên khủy tay hắn, cười hỏi “ Như Mặc, ngươi rất quen thuộc với
vùng rừng núi này sao?”
“Đúng, ta đã ở nơi này một thời gian”
Trên thực tế Như Mặc ở dưới lòng đất nơi này không dưới năm trăm năm, tuy rằng “ không để ý chuyện bên ngoài”, chỉ một lòng tu luyện, nhưng
phạm vi vài trăm dặm trên mặt đất thế nào, hắn vẫn rõ như lòng bàn tay.
“Buổi tối nơi này sẽ có dã thú sao?”, vùng rừng núi hoang vu luôn có
dã thú hay ác điểu, hơn nữa lúc này Bắc Dao Quang mới phát hiện ra bọn
họ gần như là hai tay không rời khỏi trang viện, cái gì cũng không mang
theo, không có lương khô, không có hành trang, thậm chí quần áo cũng chỉ có duy nhất một bộ mặc trên người. Tuy rằng không phải nàng chưa từng
trải qua tình cảnh như vậy, nhưng dù sao lúc này cũng không phải là tham gia tiết mục “ dã ngoại sinh tồn” gì đó, mà ngay lúc mình kiệt sức hay
muốn bỏ cuộc thì sẽ có người đến đưa cho đồ ăn thức uống. Đây chính là
một cuộc dã ngoại sinh tồn thực sự.
“Ngươi ngay cả Tóc Đen cũng dám nuôi thành sủng vật thì còn có thể sợ những dã thú khác sao?”, Như Mặc nhẹ giọng hỏi, Bắc Dao Quang đầu tiên
là ngẩng người, sau mới phát hiện là Như Mặc đang trêu chọc nàng. Hắn
thế nhưng cũng nói giỡn với nàng, phát hiện này làm Bắc Dao Quang càng
cảm thấy Như Mặc rất giống một con người.
“Ta thích vật nhỏ là vì nó thực đáng yêu a, hơn nữa nó lại rất thông
linh, căn bản sẽ không cắn ta, hơn nữa vóc dáng nó nhỏ như vậy, ta dù
biết nói có độc vẫn cảm thấy nó không có ý tấn công ta, không giống như
sư tử, hổ báo gì đó a, hình thể đó đủ để nhắc nhở t, người và thú cách
xa”. Thấy hắn có thể nói giỡ với nàng, Bắc Dao Quang tự nhiên cũng thả
lỏng hơn, liền khôi phục tính cách nói nhiều của nàng, còn đùa giỡ với
lục thúy xà.
Đây tuyệt đối là vũ nhục nó a. Lục thúy xà nghe vậy lập tức không
phục, ngẩng cao đầu hương về phía mặt Bắc Dao Quang phun ra cái lưỡi
hồng có điểm màu đen ở đầu lưỡi, cũng đồng thời để lộ hai cái răng nọc ở hai bên, ra vẻ nó hoàn toàn có đủ khả năng tấn công mà không phải là
vật nhỏ vô hại.
” Ha ha! Như Mặc, ngươi xem vật nhỏ nó kháng nghị, chơi rất vui!
Ngươi nói dựa theo trình độ thông linh hiện tại của nó, nếu đưa nó đến
rừng già để tu luyện thì mấy trăm năm hay một ngàn năm sau nó có biến
thành người không?”. Bắc Dao Quang cười to, không khỏi tò mò, tuy rằng
nàng không tin trên đời này có yêu tinh tồn tại, tuy nhiên đã từng xem
qua Thanh xà Bạc xà, lại nhìn thấy bộ dáng của lục thúy xà liền có chút
liên tưởng như vậy.
Như Mặc nhìn nhìn tiểu thúy xà, ánh mắt mang thâm ý nhìn về phía Bắc
Dao Quang,” Có lẽ không cần lâu như vậy, nó có thể tu thành hình người,
bất quá nó nếu thật sự tu luyện thành người, ngươi sẽ không thể cùng nó
chơi đùa, ngươi đồng ý không?”
“Nào có quan hệ gì, nó có tu thành người thì nó cũng có thể biến trở
lại hình dáng cũng, lúc ta muốn chơi đùa với nó thì nó trở về bộ dáng
đáng yêu để cho ta chơi đùa là được. Bất quá nói trở lại, Như Mặc ngươi
xem nó tuy hiểu tiếng người nhưng vẫn còn có chút ngây thơ, có lẽ còn
lâu nó mới có thể lớn lên, đừng nói là tu luyện thành người”. Bắc Dao
Quang rõ ràng là chơi đùa lục thúy xà đến nghiện, còn nháy mắt với Như
Mặc, bộ dáng ra vẻ