át ra vẻ yêu kiều khó nói nên lời, lại thêm cử chỉ phóng khoáng, tính
cách hướng ngoại, cư xử lễ phép. Tô Vận Cẩm là một nữ sinh, thế mà trong lòng
cũng không thể không thừa nhận, một người con gái như thế này thật khiến người
ta yêu mến. Cô nghĩ rằng các cậu nam sinh trong lớp lúc cố tình xếp Mạnh Tuyết
vào nhóm “bát đại khủng long”, nhất định cũng chỉ là nói lời không thật lòng.
Mạnh Tuyết kể cả có là khủng long chăng nữa, cũng là thứ khủng long luôn được
người ta cưng nựng mà thôi.
“Bạn biết không, những lúc rảnh rỗi tôi thích nhất là
đọc tiểu thuyết ái tình, Trình Tranh lúc nào cũng bảo đấy là thứ rác rưởi không
ra gì, thế nhưng tôi cảm giác là, những thứ tình yêu hoàn mỹ đến thế trong sách
vở, cứ cho là trong hiện thực không hề tồn tại, thì đọc một chút cũng hay chứ
sao.” Mạnh Tuyết dường như cứ thế nói lan man, Tô Vận Cẩm cũng vẫn kiên nhẫn
lắng nghe.
“Trong tiểu thuyết, tôi không ưa nhất là những vai nữ
phụ xấu xa, rõ ràng nhân vật nam chính ưu tú đã đem lòng yêu nhân vật nữ chính
yếu đuối hiền lành, thế mà cô ta lại cứ từ trong phá ra, bày đủ trò ly gián.
Thế nhưng, giờ đây tôi thực sự cảm nhận được rằng chính bản thân mình lại đang
sắm thứ vai phụ này,” cô cười một tiếng, nhưng nụ cười ấy không hề truyền lên
đôi mắt đượm ít nhiều ủ dột ấy. “Bạn sẽ không hiểu nổi thứ cảm giác này đâu,
tôi với cậu ấy từ nhỏ lớn lên cùng nhau, sống trong cùng một khu tập thể đơn
vị, lúc bác Trình đang còn là trưởng phòng kỹ thuật công trình, bố tôi là
trường nhóm dự án của phòng đó; giờ đây bác Trình đã làm đến viện trưởng viện
thiết kế, bố tôi thì là tổng công trình sư của viện, họ làm cùng một tòa nhà,
hết giờ lại thường xuyên sang nhà nhau đánh cờ. Thế nên Trình Tranh từ nhỏ tuy
rằng không đến mức quấn quý với tôi lắm, nhưng trước nay chưa bao giờ rời xa
tôi quá. Tính tình cậu ấy ham tiến bộ, nhưng lại hơi có thói trẻ con, có lúc
bác Trình cũng không lay chuyển nổi, thế nhưng cậu ấy với tôi nói chung vẫn
hoàn thuận, bởi vì tôi quá thấu hiểu cậu ấy, việc gì cũng nhường nhịn cậu ấy.
Tôi vẫn ngờ rằng cứ cận kề bên cậu ấy như thế, sẽ có một ngày cậu ấy yêu tôi.
Suy cho cùng, từ lúc bé cậu ấy luôn nói con gái phiền phức, chỉ có tôi gần gũi
với cậu ấy nhất, đến cả lúc phân ban Tự nhiên – Xã hội, tôi cũng từ bỏ ban Xã
hội, chọn ở chung một lớp với cậu ấy. Tôi vẫn cho là cậu ấy không hề đón nhận tình
cảm của cô gái nào cả, hóa ra chỉ vì chưa gặp được người cậu ấy để ý. Sau khi
bạn xuất hiện, mọi thứ đề thay đổi, từ khi cậu ấy làm ra vẻ ghét bỏ bạn là tôi
đã biết, bạn đối với cậu ấy không giống như thế.”
Đôi mắt Mạnh Tuyết phủ mờ một màn sương, đây là nước
mắt của cô nữ sinh thứ hai mà Tô Vận Cẩm nhìn thấy trong cùng một buổi tối.
Tình cảm chẳng phải là một thứ hay ho, nó khiến người ta rơi lệ, Tô Vận Cẩm
không thích thế này.
“Tình cảm quả là một thứ ngạo ngược đúng không? Nó
chẳng hỏi bạn duyên do, không đếm xỉa trước sau, mười tám năm trời, tôi quen
biết Trình Tranh đủ mười tám năm, từ nhỏ đã mến cậu ấy, thế mà mười tám năm này
chẳng bì lại nổi với mười tháng bạn xuất hiện. Cậu ấy đã nghĩ đến bạn, cả mười
ngựa cũng không lôi về nổi, vậy nên tôi đã hoàn toàn trở thành một ‘kẻ chầu
rìa’, một chút hi vọng cũng chẳng có.”
Tô Vận Cẩm từ đầu chí cuối không nói năng gì, sự im
lặng của cô khiến Mạnh Tuyết cảm thấy đôi chút lúng túng, không biết phải làm
thế nào. “Tô Vận Cẩm, chắc bạn sẽ cho là tôi đến van xin bạn. Thực ra tôi chỉ
muốn nói với bạn một điều, cứ cho là bạn với Trình Tranh thực sự đến với nhau
được, hai người cũng sẽ không hạnh phúc đâu. Tính tình cậu ấy ương ngạnh là
thế, còn bạn, tuy không hé lời, nhưng tôi đã nhận ra bạn cũng là người có chủ kiến,
bạn sẽ không nhường nhịn cậu ấy. Tính cách các bạn như vậy căn bản không phù
hợp để ở bên nhau, nếu không, chỉ làm tổn thương nhau mà thôi. Huống hồ, so về
hoàn cảnh gia đình, bạn với Trình Tranh hoàn toàn thuộc về hai thế giới khác
nhau…”
“Nói đủ chưa?” Tô Vận Cẩm ngắt lời Mạnh Tuyết. Có
những điều trong lòng cô hiểu rõ, nhưng không có nghĩa là cô cam lòng bị người
khác khơi ra, cũng giống như tuy từ trước tới nay cô chưa hề có ý định đón nhận
Trình Tranh, nhưng lại không cam lòng để Mạnh Tuyết ngỡ rằng những lời lẽ của
cô ta đã đạt được mục đích khiến Vận Cẩm phải rút lui.
Tô Vận Cẩm quay trở lại phòng karaoke lấy ít đồ của
mình, chào hỏi Lão Tôn một tiếng, định đi về trước. Tiệm karaoke này cách
trường không xa, đi bộ cũng chỉ mất mấy phút, lúc cô ra về, trông thấy Trình
Tranh ngồi trên sofa nghe Chu Tử Dực kể chuyện với vẻ huênh hoang. Cô có thể
tưởng tượng được cậu ta kể lại ra sao về cái màn đặc sắc vừa xảy ra, cái gã
đáng ghét này! Tô Vận Cẩm trong lòng cảm thấy không đáng thay cho Mạc Úc Hoa.
Mưa giông liên miên mấy ngày cũng đã theo chân kỳ thi
đại học vừa kết thúc cuốn cờ im tiếng, Tô Vận Cẩm bước trên con đường trở về
trường. Đã hơn mười giờ tối, đường phố vẫn náo nhiệt, ồn ã. Bây giờ cô mới phát
hiện ra mình theo học ở ngôi trường trọng điểm của tỉnh này đã hai năm trời,
thế mà xưa nay chưa
