ếng: “Là thật thì đã làm sao?” thì tin đồn lại mất đi tác dụng lan truyền.
Chuyện giữa Trình Tranh với Tô Vận Cẩm cũng có thể giải thích tương tự. Sau một
bận sôi sùng sục, đến thầy giáo cũng ra mặt mời bọn họ nói chuyện, nhưng hai
con người này cứ như thể quyết tâm khước từ đưa ra bất cứ hồi đáp nào. Sau khi
thầy giáo ra tay tách xa chỗ ngồi bọn họ, hai người dường như càng không có bất
cứ tiếp xúc nào khác, dần dà, sự việc này cứ thế mà trôi vào dĩ vãng.
Tháng Sáu là mùa mưa bão của thành phố này, ngày thi
đại học cứ từng bước từng bước cận kề, hệt như thứ khí áp thấp trước mỗi cơn
mưa giông, khiến lòng dạ người ta nặng nề tới mức không tài nào thở nỗi. Nhưng
trong thế giới của Tô Vận Cẩm, một trận sấm sét kinh đã khiến cả bầu trời
chuyển rung vụn vỡ. Ở nhà báo tin lên, bệnh tình của bố cô thực ra là ung thư
gan giai đoạn cuối. Vốn dĩ bố mẹ cô có giao hẹn với nhau, nhất trí gấu cô, tiếc
rằng đến lúc này bệnh tình xấu đi, bố cô sau khi được đưa vào phút hấp hối.
Thấy tình hình không thể giấu giếm được nữa, suy cho cùng cũng không thể để
người bố vốn thương yêu cô nhất đến lần gặp mặt cuối cùng với con gái cũng
không làm nổi, vậy nên trước ngày thi đại học hai mươi hôm, gia đình Tô Vận Cẩm
đã gọi một cú điện thoại triệu cô về nhà. Đến lúc cô quay lại trường một tuần
sau đó, ai tinh mắt đều có thể trông thấy trên khuy áo đồng phục của cô có quấn
một sợi chỉ màu đen. Cô không hề lộ ra bao nhiêu nét đau buồn trước mặt mọi
người, tự học, ăn uống, ngủ nghê, đều đặn như thường, có điều đôi mắt trũng
sâu, khuôn mặt không đọng chút huyết sắc nào.
Chẳng biết bằng cách nào, tin tức nhà cô vì bệnh tình
của bố mà nợ nần chồng chất, mẹ thôi việc từ lâu, vì đau buồn mà suy nhược ốm
đau đã lan đến trường học. Lão Tôn tự mình phản ánh tình hình với nhà trường,
thế nên phía nhà trường chủ động phát động giáo viên học sinh quyên góp giúp đỡ
Tô Vận Cẩm. Khối lớp của cô hiện giờ đương nhiên là quyên góp sôi nổi nhất, những
bạn bè tiền chi tiêu thường ngày không có bao nhiêu cũng nô nức khẳng khái giở
ví ra. Vì việc này, lớp cô còn tổ chức riêng một buổi lễ nho nhỏ, Tô Vận Cẩm
đứng trước bục giảng, Mạnh Tuyết lấy vai trò lớp trưởng đại diện cho toàn bộ
các bạn trong lớp tự mình trao tiền vào tay Tô Vận Cẩm, còn nhỏ nhẹ an ủi bạn
mấy câu. Tô Vận Cẩm hai tay đón lấy phong bì có ghi số tiền bên trên từ tay
Mạnh Tuyết, nghiêm ngắn gập người xuống, nói lời cảm tạ, trước mắt ánh đèn lóe
sáng vụt qua, trắng xóa, khiến người ta muốn rơi lệ. Các thành viên thông tấn
xã của trường lấy máy ảnh ghi lại thời khắc này, khung cảnh ấm lòng khi các
thành viên trong khối lớp trao tặng khoản quyên góp tình nghĩa cho người bạn
gặp khó khăn. Đây cũng là phần tin tức không thể thiếu được trên tập san nhà
trường. Từ đầu đến cuối, mắt Tô Vận Cẩm đều cụp xuống, chẳng ai nhìn thấy trong
đôi mắt phía dưới hàng mi dài che phủ ấy ẩn giấu điều gì.
Ngày thi đại học cuối cùng đã đến cùng một cơn mưa dữ
dội, khoảng thời gian hai ngày rưỡi thấm thoắt qua mau, mọi việc đã xong xuôi,
hồi tưởng lại thấy ngơ ngác tựa giấc mơ qua. Thế nhưng cuộc sống ba năm trung
học với tất cả những khổ ái, căng thẳng, nhẫn nại cùng hoang mang đều theo hai
ngày rưỡi này mà đặt một dấu chấm hết.
Buổi tối hôm kết thúc kỳ thi, hầu hết các lớp tốt
nghiệp cấp III đều tự phát tổ chức các hoạt động ăn mừng rầm rĩ. Tụi lớp Trình
Tranh thuê đứt một phòng trong tiệm karaoke ở gần trường. Căn phòng vốn chỉ
chứa được hơn ba mươi người thoắt cái đã chen chúc năm mươi mấy con người, cảnh
tượng vô cùng tưng bừng xôm tụ. Thứ cảm giác chùng xuống và hụt hẫng sau khi kỳ
thi quan trọng qua đi khiến cho các cô cậu học sinh cấp III bấy lâu nay căng
như dây đàn này vội vã tìm kiếm một cửa thoát để xả bớt cảm xúc, vậy nên, không
khí bỗng chốc cuồng nhiệt đến độ, bia bọt cả đống cứ thế chuốc thêm liên miên,
đến cả lão Tôn giáo viên chủ nhiệm cũng ngả trên sofa uống tới nỗi đất trời
điên đảo.
Sau khi mấy cậu nam sinh nắm lấy micro gào thét xong
bài Anh hùng đích thực, khúc
dạo đầu ai oán của Hồng trần cuồn cuộn bắt đầu
vang lên, một cậu nam sinh hô lên: “Trình Tranh, bài cậu chọn này.” Trình Tranh
từ chỗ ngồi đứng dậy, vừa mới đón lấy micro, mấy cậu bạn có vẻ hiểu biết bắt
đầu trách móc: “Tình ca phải hát đôi chứ… Giọng nữ đâu, mau mời giọng nữ đi…”
Tô Vận Cẩm ngồi trong góc còn chưa hiểu rõ tình hình, đã bị vô số cánh tay từ
chỗ tối đẩy bật ra, cuối cùng không biết cậu nam sinh nào trêu ghẹo đẩy một cú
thật mạnh sau lưng cô, khiến cô đột ngột mất thăng bằng, xây xẩm mặt mày nhào
lên thân một người. Người bị cô đụng vào tinh mắt nhanh tay tóm được cô, lảo
đảo chút mới đứng vững được, tiếp sau là tiếng huýt sáo, tiếng gào rú long trời
lở đất dội lên.
Tô Vận Cẩm không để ý, trán bị va đau nhói, cuống tới
mức không biết nên nói “Xin lỗi” hay “Cảm ơn”, chân tay loạng quạng muốn lập
tức giằng thoát ra khỏi con người kia, nhưng lại cảm nhận được trong lúc hoang
mang có một bàn tay nhân lúc hỗn loạn đã nắm chặt lấy tay mình. Cho dù