như cười, “Hình như tại hạ đã gặp cô
nương ở đâu?”.
Mưa lất phất, những đám
rêu xanh trên bậc thềm đá ngấm nước mưa, màu sẫm dần, ở chóp mái hiên hai lớp
cong vút nạm bạch ngọc treo tấm gương đồng cực lớn phản chiếu biển hoa màu vàng
trên núi.
Chàng trai dung mạo tuấn
tú, rạng ngời hơi ngẩng đầu nhìn cô gái, trong màn sương mù vần vũ, cạnh tấm
rèm ngũ sắc trên bậc thềm, cô giương ô bước từng bước, đôi giày thêu màu trắng
ướt nước mưa lộ ra đường viền màu vàng chanh.
Dừng lại cách chàng một
bậc cô đón chiếc vòng ngọc màu đen bóng loáng nước mưa trong tay chàng, những
ngón tay trắng bóc chạm vào tay chàng, chàng nắm tay cô, cô ngước mắt nhìn vẻ
mặt hơi ngơ ngẩn của chàng: “Đa tạ”.
Cô chờ chàng buông tay,
có tiếng sáo từ một nơi không xa nào đó từ từ vọng đến, chàng vẫn nắm tay cô:
“Tại hạ là Công Nghi Phỉ ở Bối Trung, dám hỏi quý danh cô nương?”.
Cô hơi nâng chiếc ô,
ngước nhìn chàng đăm đăm, lát sau, giọng nói trong như tiếng châu ngọc va nhau,
lạnh như hoa phật tang nở trong tuyết vang lên: “Vĩnh An, Khanh Tửu Tửu”.
Vội mở bừng mắt, nếu có
hơi thở tôi nhất định thở hổn hển, bên ngoài một vầng trăng tròn treo cao, ánh
trăng lặng lẽ lọt qua cửa sổ, soi trước giường lúc mờ lúc tỏ.
Đây không phải là mộng,
mà là ý thức tàn dư mà Hoa Tư dẫn viên giao châu phong ấn bắt được, nó vấn
vương lơ lửng trên núi Cô Trúc, lẩn khuất trong sương mù, lạnh lùng và cao
ngạo, trong suốt như ánh trăng dưới đáy nước giữa phồn hoa cuộc đời, lại như
bức tranh thủy mặc dang dở cô đơn đợi chờ ai đó vẽ nốt những nét cuối cùng.
Ý thức phiêu du giữa đất
trời được Hoa Tư dẫn cảm tri chỉ có thể là ký ức của người chết đối với thế
gian, là những ký ức đặc biệt được khắc ghi.
Một cánh cổng sơn môn,
một bức rèm châu ngũ sắc, một khung trời mờ sương, một chiếc ô trúc, mùa hoa
phật tang, một đôi nam nữ tương ngộ, tất cả hình ảnh này nhất định có ý nghĩa
đặc biệt nào đó đối với người đã chết. Nhớ lại cảnh tượng vừa nhìn thấy trước
sơn môn, tôi thầm nghĩ, người đã chết có thể là chàng trai áo trắng nắm mãi tay
cô gái, bất giác thầm tiếc nuối.
Nhưng lại nghĩ đến hai
cái tên nghe được vừa rồi, cảm thấy có lẽ không đúng, Công Nghi Phỉ ở Bối
Trung, nếu không trùng tên, trưởng tộc đời thứ hai mươi lăm của gia tộc Công
Nghi hẹn sáng mai xuống núi đón chúng tôi cũng mang tên đó. Nếu vậy... cảnh tôi
nhìn thấy có phải là ý thức tàn dư của cô gái áo trắng kia?
Thì ra cô mới là người đã
chết, Vĩnh An, Khanh Tửu Tửu.
Cả đêm không ngủ, tôi
luôn cảm thấy có bóng hình ẩn hiện, nhưng lờ mờ không rõ.
Ngày hôm sau tỉnh giấc
trong tiếng đàn dạt dào như nước, đầy một trời ánh nắng, mấy con chim lạ đậu
trên cửa sổ hân hoan ríu rít, là khung cảnh sáng sớm mùa hè.
Bước xuống giường vừa dụi
mắt vừa mở cửa sổ, mấy con chim vỗ cánh bay vụt đi, ngẩng đầu nhìn ra chiếc sân
rộng, thấy Mộ Ngôn đang ngồi khoanh chân dưới gốc cây hợp hoan cuối sân.
Hầu như mỗi lần chia tay
chàng đều đánh đàn. Chấp Túc đứng bên cạnh, không xa có một chàng trai áo trắng
đang đứng ngược chiều ánh sáng, nhìn không rõ mặt, đoán là người đến đón tôi,
có lẽ là tùy tùng nào đó của Công Nghi Phỉ, nghĩ đến đây, cảm thấy không hài
lòng.
Cây hợp hoan cao to rợp
bóng, nở đầy những bông hoa trông như quả cầu nhung, ánh nắng sớm rạng ngời
chiếu trên tán lá, lung linh nhảy múa trên cây đàn thất huyền, lóng lánh như
hòa quang trên những ngón tay Mộ Ngôn.
Một giai điệu êm lắng,
nhẹ như nước chảy, như gió lốc sa mạc thổi qua ốc đảo màu xanh, chỉ có chàng
mới có thể đánh ra cầm âm như vậy, ấm áp khẽ khàng chầm chậm chảy vào lòng, tôi
mở cửa chạy ra.
Tiếng đàn dừng đột ngột,
đồng thời lúc đó tôi cảm thấy chân như vấp phải vật gì, người mất thăng bằng
chúi đầu về phía trước, bị Mộ Ngôn bước vội tới kéo vào lòng: “Vừa sáng sớm đã
được tặng một cái ôm, làm người ta hoảng hồn vì đắc sủng”. Tôi nghĩ, rõ ràng
tôi hoảng hồn hơn chàng, thầm nghĩ được ôm chàng thêm chút nào hay chút đó,
thừa cơ nép vào chàng, liếc xuống chân, thì ra là một bụi cỏ.
Đằng sau thoáng có tiếng
đằng hắng, chắc là thấy tôi mãi không nói, giọng Mộ Ngôn ở ngay trên đầu: “Sao
thế?”.
Tôi xoa mũi, hai tay ôm
riết lưng chàng, khẽ nói: “Không có gì, cho chàng ôm thêm lát nữa, có vui
không?”.
Tôi còn nhớ trong tiểu
thuyết của Quân Vỹ những cảnh chia ly của cổ nhân luôn xảy ra trong màn mưa bụi
ngợp trời, hay bên nắm tay nhau rơi lệ, uống cạn chén rượu chia ly, hái cành
liễu tặng nhau. Nhưng lúc này là buổi sáng nắng chan hòa, mặt trời đang lên
cao, nhìn quanh chẳng thấy bóng dáng nửa cây liễu, quả thật không biết làm sao
tạo khung cảnh sầu bi.
Tôi lưu luyến Mộ Ngôn, lẽ
ra phải buồn khi xa chàng, nhưng từ khi biết chàng thích tôi, ngưỡng mộ tôi gì
gì đó như chàng nói, mọi nỗi buồn bã, quyến luyến đều trở nên ngọt ngào, lòng
thầm nhủ chàng sẽ quay về, sẽ đến tìm tôi, vậy là can đảm lại tăng gấp trăm
lần, chẳng còn một chút sầu bi.
Nhưng dù sao lúc chia ly
cũng nên thể hiện một chút, không có liễu, đành lấy cành cây khác thay thế. Tôi
cố bẻ một cành hợp hoan để vào tay