đời, có lúc em cũng muốn kìm nén, để mọi
người thấy em rất kiên cường, bởi vì về sau em hiểu rằng kiên cường chỉ là một
phẩm chất của lý trí, mau nước mắt không phải không kiên cường, sau khi khóc
xong vẫn có thể đứng dậy, có thể nhìn rõ nên đi con đường nào, làm việc gì, em
muốn là một người như thế. Chàng nghĩ coi, nếu như ngay nước mắt em cũng phải
nén vào trong, những nỗi lo lắng, sợ hãi và cả hạnh phúc của em nên lấy gì để
chứng minh, lấy gì chứng minh em vẫn còn sống”.
Ánh lửa chiếu lên đôi mắt
sáng, sâu như biển của Mộ Ngôn, như có vì sao ở bên trong, ngoài cửa sổ mưa gió
đã yên.
Lúc sau, chàng kéo tôi
vào lòng: “A Phất, từ nay em có thể cứ khóc thoải mái cho tôi nghe”.
Tôi gục vào vai chàng,
giống như một giấc mộng lớn, đây là điều lòng tôi hằng khao khát, là Hoa Tư
mộng của tôi, tóc chàng chà vào mặt tôi, có một cái cây nhỏ đang lớn dần trong
lòng tôi, nở đầy một tán hoa, bóng hai người ôm nhau in lên bức rèm màu tím
ngập tràn trong mắt tôi.
Chú thích:
(1) Trung Quốc cổ đại có
chín châu, Dự Châu ở giữa gọi là Trung Châu. Ngày nay chỉ khu vực tỉnh Hà Nam,
thuộc vùng trung du sông Hoàng Hà.
Buổi sáng hôm nay, cuối cùng chúng tôi nhận được thư
của Quân Vỹ, được biết anh ta đang ở cùng với Bách Lý Tấn. Thư viết, lúc này
hai người đang ở Bối Trung tập trung nghiên cứu một bí thuật, bí thuật đó là
làm thế nào dùng thuốc điều khiển chính xác sự chuyển biến từ người thành thú.
Những bí thuật lưu truyền
xưa nay Quân Vỹ không hề biết, anh ta không nên nhúng tay vào những việc đó mới
phải, có lẽ ngẫu nhiên gặp Bách Lý Tấn, bị anh ta lôi kéo đi làm những việc
không công. Thư cho biết, nghiên cứu hiện đang ở giai đoạn sơ khai, muốn chuyển
đổi thành công, trước hết phải tìm ra bí dược khiến người ăn xong biến thành dã
thú, hỏi tôi có đề nghị nào hay.
Tôi cho là không có bí
dược biến người thành thú, muốn biến thành thú, có thể mua ít xuân dược kích
dục, con người sau khi dùng xuân dược đó sẽ trở nên giống cầm thú, càng dùng
nhiều càng giống cầm thú, rồi sinh ra một đống tiểu cầm thú...
Mộ Ngôn nghe vậy, suy
nghĩ một lát, quyết định đổi ý đích thân đưa tôi đến Bối Trung. Chuyện này cảm
giác giống như các bậc phụ huynh trước khi đi đâu đó làm việc lớn nhất định
phải đưa con cái gửi gắm một nơi nào đó, kết quả những bậc phụ huynh đi làm
việc lớn kia thường không hay trở về hoặc không thể trở về nữa, những đứa con
để lại lần lượt trở thành trẻ hư... Tôi cảm thấy một cách bản năng nên đi theo
Mộ Ngôn, nhưng chàng cho là tôi nên chờ đợi ở một nơi an toàn, Bối Trung là một
nơi an toàn, tuyệt đối sẽ không có sơ sẩy gì.
Mặc dù lập tức bày tỏ có
thể cùng chàng đồng cam cộng khổ nhưng lại bị phản bác: “Một số nơi rất nguy
hiểm với phụ nữ, còn đối với đàn ông chỉ là hơi nhạy cảm một chút, em đến đó
mới làm tôi lo lắng”.
Tôi cảm thấy nên tin
tưởng chàng, nhưng vẫn phải dùng thủ thuật để chàng bỏ ý định đưa tôi đến chỗ
Quân Vỹ: “Chàng không biết sao, Quân Vỹ từ lâu đã nói muốn lấy em, sao chàng
ngốc thế, nhất định đưa em đến bên anh ta, như vậy không an toàn”. Nói câu đó
xong, mới sực nhớ ra là chàng luôn thích khiêu chiến, lập tức tôi bị nhấc lên
ấn vào xe ngựa: “Anh ta cứ thử xem”.
Đi thâu đêm, đến thẳng
Bối Trung.
Hai nước Vệ, Trần chung
một con sông, đó là Đoan Hà, Đoan Hà bắt nguồn từ Bối Trung của nước Trần.
Nhưng Bối Trung không nổi tiếng bởi con sông đó, mà nổi tiếng bởi có dòng họ
Công Nghi làm nghề đúc kiếm lừng danh thiên hạ.
Nghe đồn dòng họ Công
Nghi tồn tại từ xa xưa, tổ tiên từng tham gia cuộc quyết chiến giữa con người
với sứ thần nhà trời ở bồn địa đá, sau đó buông kiếm chuyển sang buôn bán, lập
nghiệp ở đất Bối Trung, nhiều đời làm nghề đúc kiếm, do từng lập công với Trần
triều nên được hưởng nhiều đặc quyền, đến khi Trần quốc phong đất, gia sản đã
giàu có vô địch thiên hạ. Mỗi đời Trần vương đều gả một vị công chúa sủng ái
nhất cho dòng họ đó, khiến dòng họ Công Nghi có những quan hệ chằng chéo về
huyết thống hết sức phức tạp với vương thất Trần quốc.
Người trong thiên hạ cho
rằng, mục đích nước cờ đó của Trần vương là hướng tới tài sản khổng lồ của dòng
họ Công Nghi, nhưng tôi không nghĩ như vậy. Tuy nhiên bất luận thế nào, dòng họ
Công Nghi có bảy trăm năm lịch sử được kế truyền hai mươi nhăm đời đã bị hủy
diệt bởi một trận đại hỏa hoạn bảy năm trước.
Bảy năm trước quả thật đã
xảy ra không ít biến cố, lúc đó tôi còn nhỏ không biết, sống trong Thanh Ngôn
tông, tin đồn về một gia tộc ở xa xôi đâu đó bị hủy diệt bởi một trận đại hỏa
hoạn lọt qua những bức tường sừng sững của quốc tông giáo truyền đến tai tôi,
tôi cảm thấy chuyện đó chẳng liên quan đến mình.
Sư phụ nói: “Con là công
chúa nước Vệ, cũng nên hiểu ít nhiều thế sự thiên hạ, dòng họ Công Nghi giàu có
như thế, bị hủy diệt khác nào chặt mất một cánh tay của Trần vương, bất luận
thế nào đối với nước Vệ cũng là chuyện tốt”.
Tôi thầm nghĩ, ai biết
chuyện đó không phải do Trần vương gây ra?
Sư phụ trầm ngâm hồi lâu,
sau đó lần đầu tiên tôi được nghe sư phụ kể về truy