Mộ Ngôn.
Vừa định căn dặn chàng
mấy câu, lại nghe thấy tiếng cười khúc khích, ngẩng đầu nhìn thấy chàng trai áo
trắng đứng cách không xa. Vị trí của người này quả rất hiểm, ở khoảng cách gần
như vậy lại không nhìn rõ mặt, chỉ thoáng thấy một vật hình tròn màu đen anh ta
cầm trong tay. Tôi căng mắt nhìn về phía đó nhưng vẫn nhìn không rõ mặt anh ta,
vừa ngoảnh đầu định tiếp tục dặn dò Mộ Ngôn, thấy chàng đăm đăm nhìn cành hợp
hoan trong tay, ánh mắt khó dò.
Tôi ngạc nhiên nhìn
chàng, không biết cành cây xoàng đó có gì đáng nhìn.
Lát sau, Mộ Ngôn nén cười
ngước mắt: “Khi chia tay, người ta tặng nhau cành liễu, ngụ ý là lưu luyến
không muốn xa, hôm nay chúng ta chia tay A Phất lại tặng cành hợp hoan, có phải
là muốn...”.
Tôi càng ngạc nhiên nhìn
chàng: “Muốn gì”.
Chàng cầm cành cây, giọng
trang nghiêm: “Hợp hoan”.
“... Hợp cái con khỉ!”.
Trong khi chúng tôi nói
chuyện, Chấp Túc đứng bên thần sắc bình thường, chàng trai áo trắng lại luôn
mỉm cười như kẻ ngẩn ngơ, lúc này cuối cùng không nhịn được, bật cười to:
“Thế... công tử, công tử tìm đâu ra bảo bối này vậy?”.
Giọng nói hơi quen, Mộ
Ngôn cúi đầu sửa lại cổ áo cho tôi, không nói gì, còn tôi thầm lục tìm trong
trí nhớ, xem đã nghe thấy giọng nói này ở đâu. Còn chưa kịp tìm ra, qua tấm
gương đồng phản chiếu, nhìn thấy chàng trai áo trắng thong thả bước tới.
Dưới ánh nắng sớm, tôi
tròn mắt há miệng nhìn khuôn mặt rõ dần trước mắt, mái tóc như dao cắt, lông
mày như vẽ, mắt như nước mùa thu sóng sánh đào hoa, bước chân nhàn tản ung
dung, so với chàng trai đêm qua nhìn thấy trong mơ, ngoài vài nét phong sương
hoàn toàn không có gì khác biệt. Công Nghi Phỉ ở Bối Trung. Ngoài ra, vật tròn
tròn màu đen chàng ta vẫn cầm trong tay dưới tán cây cũng lọt vào mắt tôi. Tôi
nhướn mày, không biết tại sao lại buột miệng hỏi một câu: “Chiếc vòng trong tay
huynh là của ai?”.
Chàng ta sững người, lại
giơ chiếc vòng ngọc màu đen ra trước ánh nắng ngắm nhìn: “Cô nương cũng thấy nó
đẹp ư?”. Khóe mắt như cười có vẻ âu yếm, lời nói ra lại lạnh lùng: “Không biết,
hình như sinh ra đã mang nó”. Không hề nhắc đến chủ nhân thực sự của chiếc
vòng.
Mộ Ngôn gửi gắm tôi cho
Công Nghi Phỉ, rõ ràng tôi đầy thắc mắc trước biểu hiện của chàng trai áo trắng
vừa rồi, nhưng nghĩ đến triết học xử thế trong thời loạn mà sư phụ đã dạy, ví
dụ, ở đời nên ít quan tâm những chuyện không đâu, trên đường thấy chuyện bất
bình nên tránh xa, liền lặng lẽ xua đuổi ý nghĩ muốn làm rõ chuyện này, kiên
nhẫn chờ Mộ Ngôn xong câu chuyện với Công Nghi Phỉ.
Không biết hai người nói
những gì, loáng thoáng nghe thấy tiếng cười ranh mãnh của Công Nghi Phỉ: “Nói
ra e chẳng ai tin, Mộ công tử có tiếng là người cẩn trọng, mọi việc dự trù đủ
đường lui, vậy mà lại có điểm yếu, chính là một cô gái yếu ớt ngây thơ, hai vị
công chúa Đường quốc và Lầu quốc nếu biết chắc tức ói máu”.
Tôi dỏng tai, nghển cổ
nhìn phản ứng của Mộ Ngôn, thấy chàng phe phảy quạt hơi liếc về phía tôi, lại
lập tức quay đi, nghiêng đầu có thể nhìn thấy nụ cười thoáng trên miệng chàng,
giọng dù cố hạ thấp, nhưng vẫn bị tôi nghe thấy: “Việc này chẳng phải huynh
hiểu rõ nhất sao? Cái gọi là điểm yếu, hoặc là nên tự tay phá hủy, hoặc là giữ gìn
cẩn mật. Mặc dù từ thượng cổ, phàm những kẻ làm việc lớn đều chọn phương án thứ
nhất, nhưng con người tôi luôn cảm thấy đời người nơi trần thế tựa phù vân ngắn
ngủi, nếu có điểm yếu cũng là chuyện tốt”.
Công Nghi Phỉ ngạc nhiên
nhìn chàng, thú thực tôi cũng ngạc nhiên không kém, sửng sốt nhìn chàng, có lẽ
cảm thấy ánh mắt tôi, mắt chàng hơi liếc lại, tôi vội vàng khép áo ngồi ngay
ngắn, giả bộ không nghe thấy gì, ngoẹo đầu thầm nghĩ mình phải đối xử thật tốt
thật tốt với chàng.
Lát sau, hai người nói
chuyện xong, Công Nghi Phỉ đi theo sau Mộ Ngôn, một trước một sau thong thả
bước đến. Mặt trời đã lên tới đỉnh đầu, sắp đến giờ lên đường, thấy Mộ Ngôn như
có gì muốn nói với tôi,
Nhưng tôi không cho chàng
cơ hội, tranh nói trước, sợ không đủ thời gian, nắm tay áo chàng vội vàng nói
ra những điều vẫn luôn muốn nói với chàng:
“Buổi tối nên đi ngủ sớm,
không được thức khuya”. Có thể chàng sẽ cho là quá ấu trĩ.
“Lúc ngủ phải chèn chăn
thật chặt, không được đạp chăn ra”. Nếu là các cô gái từng trải, lúc xa người
yêu chắc sẽ có những cách thức từng trải hơn.
“Trời lạnh phải mặc nhiều
áo, đừng nghĩ mình có sức khỏe mà bất chấp”. Nhưng những chuyện đó tôi không
biết.
“Không nên kén ăn, rau
xanh, thịt, đều phải ăn”. Nếu tôi ở bên, sẽ dần dần học cách chăm sóc chàng như
vậy.
Cả khu nhà trúc bỗng yên
tĩnh, cũng không nghe thấy tiếng cười châm chọc của ai, còn một điều quan trọng
nhất chưa nói ra, tôi liếm môi, phải lấy can đảm mới nói được, cổ hơi khô, đang
định mở miệng, đột nhiên bị Mộ Ngôn cười ngắt lời: “Những điều đó tôi phải dặn
em mới đúng...”.
Tôi lườm chàng: “Em
nghiêm túc đấy”.
Chàng nhìn tôi một lát,
không cười nữa, gập cái quạt trong tay, gật đầu: “Được tôi nhớ, còn gì nữa?”.
Khó khăn lắm mới lấy đủ
can đảm nhưng lại bị ngắt lời,
