t.
Chuyện này chủ yếu là do
hung thú Thiên Hà, thần hộ vệ của gia tộc Công Nghi quá vô dụng. Trước nay,
trưởng tộc Công Nghi xác lập quyền uy của mình chủ yếu dùng phép chiêu hoán
hung thú, nhưng hung thú vô dụng đó không thể phân biệt được sự khác nhau giữa
hai người song sinh, ví dụ trong họ có người sinh ra một cặp anh em song sinh,
nếu có ngày người anh được kế thừa ngôi vị trưởng tộc, sau khi cắt máu tuyên
thệ với Thiên Hà, có khả năng sai khiến Thiên Hà, người em trai có cùng huyết
thống nếu mạo danh anh trai sai khiến Thiên Hà tạo phản thì quá dễ dàng.
Giống như một vị anh hùng
vô địch, trên đời không ai địch nổi nhưng một khi vị anh hùng mắc bệnh hiểm
nghèo thì cũng không sống nổi. Những cặp song sinh chính là nguyên nhân gây ra
căn bệnh hiểm nghèo cho gia tộc Công Nghi, căn bệnh đó chính là nội loạn. Một
gia tộc dù mạnh đến đâu cũng sẽ suy yếu nếu có nội loạn, đó là kinh nghiệm.
Những bậc trưởng lão cơ mưu đã sớm nhìn ra điểm đó. Gia tộc Công Nghi kế truyền
bảy trăm năm, có không ít người xúi quẩy sinh đôi, cho dù là thai long phượng
cũng đều bị xử lý, người được lựa chọn là niềm tự hào của trời, từ đó được mọi
người tôn sùng, người không được chọn thì nhỏ mọn như cây cỏ, lập tức mất mạng.
Điều thú vị là nhiều thế
hệ trưởng tộc có thành tựu nhất lại hầu như đều xuất thân song sinh. Món nợ đầu
tiên phải gánh chịu khi đặt chân đến thế gian chính là máu của huynh đệ cùng
huyết thống, cảnh ngộ đó có lẽ khiến người ta trở nên vô tình.
Bảy năm trước, lúc gia
tộc Công Nghi bị hủy diệt, hình như nghe nói trưởng tộc thế hệ này có một người
chị song sinh, dạo đó nghe chuyện chỉ biết thở dài. Bây giờ lại biết người chị
đó vẫn sống, thật là chuyện kỳ lạ khó tin, chẳng phải người chị đó khi ra đời
đã bị ném xuống Đoan Hà tế thần hộ vệ của dòng họ rồi sao?
Chuyện về sau chứng minh
sự kinh ngạc của tôi là không đáng, điều kỳ diệu của sự việc không chỉ dừng ở
đó, như một triết gia đã nói, cuộc sống luôn luôn có những chuyện đáng kinh
ngạc, bạn không sắp kinh ngạc thì cũng đang kinh ngạc.
Con ngựa gầy hổn hển đưa
chúng tôi tới một bãi cỏ xanh rộng lớn, đến một khoảnh đất đỏ trống không, tôi
thấy một con tuấn mã đen bóng hí lên rồi khụy xuống, đất đỏ bốc lên mù mịt.
Công Nghi Phỉ kéo tôi
nhảy xuống ngựa, khi vừa chạm đất, mới nhìn thấy một cô gái áo hồng tay cầm
kiếm, quỳ bên cạnh con ngựa, đang ôm cánh tay phải hình như bị thương, khuôn
mặt như hoa tường vi đầy ấm ức, một vẻ đẹp phong mãn mơn mởn. Nô bộc hoảng hốt
nhất tề nhường lối đi, Công Nghi Phỉ vội chạy đến đỡ cô gái dậy, có lẽ chạm vào
vết thương, cô rên một tiếng, kiếm dài chống đất, cánh tay không bị thương giơ
lên níu cánh tay chàng ta, giọng tủi thân, nói như khóc: “Hãy đi xem Tiêu Phong
thế nào, có phải bị người đàn bà điên đó đánh chết rồi không!”.
Công Nghi Phỉ vốn dĩ mặt
luôn tươi cười, lúc này cau mày, nhẫn nại dìu cô gái áo hồng đi đến kiểm tra
con tuấn mã vừa ngã. Còn mắt tôi lại đăm đăm nhìn cô gái áo trắng đứng bên cạnh
chuồng ngựa phía xa. Mái tóc đen như thác nước, đôi mắt lạnh như đầm sâu, một
dải lụa đen đính ngọc buộc ngang trán, trong tay là chiếc roi chín khúc màu
bạc.
Vĩnh An, Khanh Tửu Tửu.
Cô gái tôi vốn tưởng đã chết đứng dưới ánh sáng như một bức tượng ngọc tạc,
bóng đổ dài dưới chân, một người sống thực sự. Tôi nhìn kỹ một lát, không kìm
nổi muốn đi ra chỗ cô, bỗng nghe tiếng Công Nghi Phỉ trầm giọng hỏi: “Huân tỷ,
đã xảy ra chuyện gì?”.
Chàng ta ngẩng đầu nhìn
về phía cô, cô gái áo hồng đang chúi trong lòng chàng ta hai tay run run, đôi
mắt phẫn nộ đẫm nước, con ngựa đen bên cạnh gọi là Tiêu Phong sau khi thở hắt
ra mấy hơi đã nằm im bất động.
Huân tỷ?
Giọng cô thanh như tiếng
ngọc bội va nhau, lạnh lùng vang lên: “Tôi kiếm thuật kém, không cẩn thận bị
tuột tay, làm cô ấy bị thương. Còn về con ngựa chẳng phải tối qua nó đã làm ngã
đệ, một con ngựa tồi ngay chủ cũng không nhận ra giữ lại làm gì”.
Tôi nhìn kỹ cô gái áo
trắng đang nói, ánh mắt cô lướt tới, lạnh như băng tuyết nghìn năm không tan
trên núi, dừng một lát, thu lại cái roi, quay phắt người bỏ đi.
Cô gái áo hồng khóc to:
“Cô ta đánh chết Tiêu Phong, lại còn làm thiếp bị thương vậy mà chàng vẫn để cô
ta đi…”.
Công Nghi Phỉ lạnh lùng
ngắt lời cô: “Nàng cũng quá bướng, đầu óc tỷ tỷ có vấn đề, bảo nàng hãy tránh
xa, nàng lại đi chọc tức người ta”.
Cô gái áo hồng trợn mắt
nhìn chàng: “Rốt cuộc chàng có phải là phu quân của thiếp không?”.
Công Nghi Phỉ dìu cô đứng
dậy: “Hỏi hay lắm, ngoài ta, thử hỏi trên đời còn ai có thể dung túng cho nàng
như thế”.
Cô gái áo hồng đẩy chàng
ra đứng lên, mắt vẫn còn ánh nước, lại mím môi, nói cứng: “Trên đời này người
thương thiếp nhất là cha thiếp, nhưng cha thiếp, cha thiếp…”. Chưa nói hết đã
ngồi sụp xuống đất òa khóc.
Công Nghi Phỉ cũng ngồi
xuống, lấy chiếc khăn mùi xoa từ trong ống tay áo đưa cho cô: “Đừng khóc, nhìn
xem, trông nàng có ra dáng phu nhân không”.
Giọng có vẻ nghiêm khắc
nhưng lời lại dịu dàng.
Tôi ngẩng đầu nhìn về
phía Khanh Tửu Tửu vừa đi,