ồn phách của Khanh Tửu
Tửu nhập vào đương nhiên cũng không phải.
Nhưng suy đến cùng, đó
chỉ là trực giác của tôi.
Quân sư phụ không muốn
tôi ra ngoài gây chuyện. Lúc còn nhỏ tôi cho rằng biết nhiều mới hạnh phúc,
không biết là bất hạnh, sau khi lớn lên bị dồn ép không còn lối thoát, mới cảm
thấy nhiều lúc vô tri là phúc, hiểu biết nhân gian càng ít càng nhẹ nhõm thoải
mái. Do vậy tôi kìm chế ý muốn tiếp cận Công Nghi Huân.
Nhưng tôi không đi tìm
cô, cô lại chủ động đến tìm tôi.
Hôm đó có gió lạnh, trong
tiểu viện dành cho khách, Hoa tử vi màu tím trong vườn đung đưa trong tán lá
xanh, cả một tấm thảm hoa lớn dềnh lên như sóng mỗi khi có gió thổi. Công Nghi
Huân rẽ hoa đi vào, xiêm áo trắng muốt du nhàn như ẩn hiện, như một đóa hoa
được sóng đẩy đến trước mặt tôi, chúng tôi đối diện qua song cửa sổ: “Thiên hạ
thênh thang quả không hiếm sự lạ, tôi là một bóng ma, còn cô là một người chết
hồi sinh do luyện Hoa Tư dẫn”.
Cô hơi cụp mắt, một đôi
mắt không có thần, màu lam nhạt như dòng nước chảy qua nghìn núi in bóng trời
xanh, trên trời dưới đất một màn tuyết mỏng.
Tôi chống tay vào má nhìn
cô: “Vì sao cô đến tìm tôi? Muốn tôi dệt cho cô giấc mộng ư? Cô đã được nghe về
Hoa Tư dẫn thì nhất định đã biết cái giá phải trả nếu muốn tôi dệt cho mộng
cảnh?”. Tôi nhìn mắt cô: “Cái giá này cô không trả được, sinh mệnh của một con
ma không có ý nghĩa với tôi”.
Cô ngước mắt, ánh mắt
lướt qua thảm hoa tử vi nhấp nhô ngoài cửa sổ, “Dệt mộng ư? Thuật sỹ giúp tôi
nhập vào cơ thể mới từng nói đến công dụng này của Hoa Tư dẫn. Nhưng tôi không
muốn ảo mộng nào từ cô. Tôi không biết Hoa Tư dẫn dệt mộng cần một cái giá như
thế nào, thiên hạ cũng chẳng mấy người biết, điều tôi muốn chân thực hơn rất
nhiều. Cô nhìn tôi, “Cô nhất định có thể nhìn thấy phần ký ức của cuộc đời
trước đây được phong ấn vào cơ thể tôi”.
Mặt tôi suýt đập xuống
bàn, có thể thấy lời cô khiến tôi chấn động thế nào, nếu có tái sinh, bóng ma
cơ hồ tương đương với chuyển kiếp của con người, giống như chúng ta sinh ra đều
quên hết ký ức về tiền kiếp của mình, ma lại càng thế, làm sao có thể có cái
gọi là ký ức của cuộc đời trước.
Có lẽ nhìn thấy băn khoăn
của tôi, ngón tay trắng như tuyết của cô đưa lên che mắt, đó là đôi đồng tử màu
lam nhạt: “Ở đây phong ấn ký ức của tôi với tư cách là người.
Nghe nói sau khi tôi chết
bảy năm trước, thuật sỹ dùng năm năm giúp tôi tái sinh, lấy ra phần ý thức tàn
dư trước khi chết phong vào hai viên ngọc châu, đưa vào cơ thể tôi. Nhưng tôi
bây giờ không phải là tôi trước đây, không có ký ức đó, tôi chẳng là gì hết”.
Tôi lạ lùng nhìn cô: “Vậy
vì sao cô đến tìm tôi? Chỉ cần nhờ thuật sỹ kia mở phong ấn ra là được, như vậy
cô sẽ là cô hoàn chỉnh”.
Gió lùa qua cửa sổ, trong
mắt cô lóe lên bao điều, còn chưa kịp nắm bắt đã yên tĩnh trở lại: “Tử Khác nói
đúng, trẻ như thế đã chết, không phải là một số phận tốt, những ký ức đó không
cần cũng được. Chàng nhờ thuật sỹ tái sinh cho tôi, nghe nói tiền kiếp tôi nợ A
Phỉ rất nhiều, tâm nguyện duy nhất là được trả ơn, mượn cơ duyên đó sống lại
trở thành một sinh mệnh mới. Nhưng gần đây tôi nghĩ, một cuộc đời dù không tốt
đến đâu cũng có những ký ức đẹp, khi Tử Khác đưa tôi đến Công Nghi gia đã nói A
Phỉ vẫn nhớ nhung tôi. Nhưng bây giờ tôi lại hoài nghi những lời đó. Những ký
ức được phong ấn vào cơ thể tôi thuật sỹ không có cách nào nhìn thấy, như cô
nói, chỉ cần mở phong ấn, nhưng ký ức xấu khiến người ta đau khổ tôi không muốn
biết, chỉ cần những ký ức đẹp. Hoa Tư dẫn có lẽ làm được điều đó, nếu cô đồng ý
giúp tôi, cô muốn gì tôi sẽ cố làm cho cô. Còn ký ức của tôi, sau khi cô nhìn
thấy, xin hãy kể cho tôi nghe những gì đẹp nhất”.
Cô nói phải, Hoa Tư dẫn
quả thực có thể nhìn thấy ký ức được phong ấn, chuyện này giống như lén đi vào
giấc mơ của người khác, chỉ là khi vào ký ức của cô phải chú ý giữ an toàn cho
bản thân, ngoài ra không bị hao tổn gì.
Lát lâu sau, tôi khẽ nói:
“Tử Khác? Tên tự của Trần thế tử Tô Dự?”.
Cô nhìn tôi khẽ gật đầu:
“Phải, Tô Dự, Tô Tử Khác”.
Tôi cười: “Tôi có thể
giúp cô, tôi không cần trả ơn gì hết”.
Quân sư phụ cứu sống tôi,
mục đích là để tôi đi hành thích Trần vương, thấm thoát ra đi đã kha khá thời
gian, nhưng vẫn chưa có chuẩn bị nào cho việc đó, lần này vừa may có thể mượn
ký ức của Công Nghi Huân để thăm dò. Cũng cần nói thêm, gia tộc Công Nghi bảy
năm trước có thể coi là một cánh tay của nước Trần.
Công Nghi Huân nói cô chỉ muốn biết những phần đẹp đẽ
trong quá khứ, xem ra đây không phải là người hay suy nghĩ, thật tiếc là không
thể giới thiệu cho Quân Vỹ.
Có một số người nghĩ
nhiều làm ít, còn những người chỉ biết cắm cúi làm việc suy nghĩ thường đơn
thuần. Nghe các gia nhân nói sau lưng, hai năm nay Công Nghi Huân làm khá
nhiều, bất luận là việc gì chung quy là làm không ít việc, có thể thấy cô là
người ít suy nghĩ. Thực ra con người ta sống trên đời, bất luận làm nhiều hay
ít, chỉ cần cảm thấy niềm vui trong đó là được, khi người ta vui, thế giới của
người đó sẽ vui,