“Cô nương đã đến tham quan thanh lâu, ít ra cũng nên vận nam trang,
kẻo ảnh hưởng quy củ nghề chúng tôi...”, lập tức được mấy người áo đen đi sau
cô gái dúi vàng lá bịt miệng.
Ánh mắt cả phòng dồn vào
Khanh Tửu Tửu, nhưng cô dường như không nhận ra, đi thẳng tới phòng hoa đối
diện Ứng Mai hiên.
Lát sau rèm vén lên, thấy
một thiếu niên bảnh bao áo gấm đai ngọc vội vã đứng lên đón Khanh Tửu Tửu: “A
Ninh không nên đến nơi này làm tỷ tỷ không vui, A Ninh...”.
Khanh Tửu Tửu thong thả ngắt
lời, tay chống cằm, cúi đầu nhìn mấy cô gái trên đài còn chưa ngã giá: “Đệ
thích cô nào?”.
Thiếu niên bối rối: “Gì
cơ?”.
Công Nghi Phỉ đối diện
nãy giờ im lặng, lắc chén rượu trong tay: “Vừa rồi tại hạ đã trả đến ba ngàn lẻ
năm đồng vàng, xem ra ý huynh đài là muốn...”. Nói đến đó mỉm cười ngừng lại,
nhìn đăm đăm Khanh Tửu Tửu ngồi cạnh rèm châu: “... muốn tác thành cho tại hạ
chăng?”.
Chàng thiếu niên cúi đầu
không dám nói, Khanh Tửu Tửu ngước mắt, lơ đãng nhìn vị khách, ánh mắt lại
hướng vào chiếc bục cao bên dưới, ngón tay hơi ngừng trên mặt bàn gỗ đàn: “Hai
vạn đồng vàng, tôi mua cả ba cô”.
Khách trên lầu dưới lầu
đều trố mắt, tôi cũng trố mắt. Nhìn xung quanh chỉ thấy Công Nghi Phỉ một mình
ung dung tự rót rượu uống, khóe mắt cười cười. Chưa bao giờ thấy một cô gái mua
gái lầu xanh ngang nhiên, hào phóng, bức ép đến thế. Khiến người ta không thể
không thán phục.
Chủ lầu há mồm không nói
được gì, không biết là kinh ngạc hay là vui mừng, hai vạn đồng vàng gọi ba cô,
ngay những gã công tử phá gia nhất Cửu Châu này cũng không dám vung tay như
vậy.
Chàng thiếu niên tên A
Ninh mặt hết trắng lại đỏ, bối rối: “Chẳng, chẳng phải tỷ đến bắt đệ về nhà
sao, sao lại...”.
Khanh Tửu Tửu nhìn cậu ta
từ đầu xuống chân, nhấc chén trà đang tỏa khói trên bàn lên: “Đã đến tranh
giành mỹ nhân với người ta thì phải thắng, mọi ngày...”. Ánh mắt từ sau làn
khói mông lung liếc qua, “... ta dạy đệ thế nào?”.
Chàng thiếu niên ngây
người, cúi đầu rất thấp, cô uống hai ngụm trà rồi đứng dậy đi ra, khi rèm buông
xuống, mắt liếc xuống lầu dưới một cái, “Ba cô đó nhan sắc cũng được, chọn một
cô vừa ý nhất, đêm nay không cần về nhà”.
Không có ai nhìn thấy
tôi, có nghĩa là từ khi Khanh Tửu Tửu xuất hiện, tôi có thể điều chỉnh góc độ,
quan sát mỗi biểu hiện của cô. Đây quả là một đại mỹ nhân, nhưng lạnh như băng
tạc, không thấy nụ cười, dù chỉ là cười khẩy, dường như không hứng thú với bất
cứ thứ gì trên đời.
Nhưng trong ký ức này,
tiểu đệ của cô lại là một thiếu niên có tên là Khanh Ninh kia. Mà lần thứ hai
cô gặp Công Nghi Phỉ lại là lúc chàng ta tranh giành hoa khôi lầu xanh với tiểu
đệ của cô. Ảo chi đồng chỉ có thể nhìn thấy ký ức, nhưng không thể hiểu được
tâm tư của chủ nhân, cho nên tôi cũng không hiểu.
Đi theo Khanh Tửu Tửu ra
khỏi lầu xanh mới phát hiện lầu này bên một chiếc hồ, ven bờ liễu rủ như rèm
buông. Trên hồ bóng trăng nhàn nhạt. Tùy tùng áo đen lẫn vào đêm tối, bị cô lưu
lại tại chỗ, tay xách chiếc đèn nhỏ, một mình cô đi dạo quanh hồ.
Tôi đi theo sát, gần như
đi một vòng quanh hồ. Đến một chỗ có bậc đá xuống hồ thì nhìn thấy một chiếc
thuyền mộc neo sát mép nước, người đứng ở mui thuyền lại là Công Nghi Phỉ vừa
rồi còn uống rượu ở lầu xanh.
Công Nghi Phỉ vẻ đào hoa
phóng túng, tay cầm một chung rượu bằng gốm xanh, đang cúi đầu rót rượu xuống
hồ, nghe thấy tiếng động hơi ngẩng đầu, nhìn thấy người đến là Khanh Tửu Tửu,
mỉm cười ra ý ngạc nhiên: “Khanh tiểu thư”.
Khanh Tửu Tửu khoan thai
bước đến trước thuyền, dừng lại ngước nhìn chàng: “Trăng thanh nước biếc, Công
Nghi công tử đồng ẩm với hồ, thật phong nhã”.
Chàng thu lại chiếc
chung, mắt tươi cười, giọng xem chừng đầy tủi thân: “Mấy giai nhân vừa ý lại bị
tiểu thư cướp mất, không người đối ẩm họa vần, đành một mình tìm chút thú vui”.
Dừng lại thở dài, “... Không may chèo thuyền không thạo, mới nghĩ ra hối lộ
thần hồ hai chung rượu nhạt, mong thần hồ không gây khó dễ”.
Ánh mắt nhìn Khanh Tửu
Tửu, chàng hơi ngẩng đầu chìa tay cho cô, “Có điều, lần này tương ngộ cùng tiểu
thư, xem ra ông trời đã đoái thương, không biết có thể cho Phỉ một vinh hạnh,
mời tiểu thư cùng du thuyền thưởng ngoạn cảnh hồ”.
Giọng nói có vẻ tội
nghiệp, nét mặt lại hân hoan khích lệ, tôi thầm nghĩ diễn như thế quá xoàng,
không bẩm sinh như Mộ Ngôn, với tính cách của Khanh Tửu Tửu có họa là uống nhầm
thuốc mới nhận lời.
Nhưng không biết Khanh
Tửu Tửu nghĩ thế nào.
Gió lay cành liễu, Khanh
Tửu Tửu giơ bàn tay trắng ngà, cổ tay đeo chiếc vòng ngọc màu đen túm ống tay
áo Công Nghi Phỉ, nghiêng người lấy đà nhảy lên thuyền.
Chiếc thuyến gỗ chòng
chành, hai người đứng rất gần nhau, cô đưa chiếc đèn trong tay cho chàng,“Công
Nghi công tử chèo thuyền nhất định phải cẩn trọng”.
Tôi nhân cơ hội cũng lên
thuyền, đứng một góc, đương nhiên tôi không có trọng lượng, không ảnh hưởng gì
tới cái gọi là trọng tải.
Mắt Công Nghi Phỉ lóe
sáng, nhưng chỉ thoáng qua, khi thuyền đã chèo ra xa bờ mới khẽ cười: “Tiểu thư
lên thuyền thế này thật khiế