ước mưa bám trên người, quả quyết lướt qua chi tiết đó đi nắm bắt ý thức
đoạn tiếp theo, vừa chớp mắt, mở ra, bàng hoàng bước vào một màn đêm mịt mùng
vô tận.
Tôi hơi sợ, nắm chặt ống
tay áo, Mộ Ngôn không có ở đây, không có ai để bám vào.
Khi mắt đã nhìn thấy vạn
vật trong bóng tối, tôi cũng không căng thẳng nữa, sau một tiếng động cực nhẹ,
ánh đèn chớp lóe, cuối cùng nhìn thấy ánh sáng từ dưới đất từ từ dâng lên, bên
tai có tiếng hát văng vẳng, trôi nổi, ngân nga, cảnh sắc hiện dần theo ánh sáng
tựa bức tranh thủy mặc mở ra.
Đưa mắt nhìn quanh, bóng
người trùng trùng. Ngẩng đầu, tôi thấy trên đỉnh treo một chiếc đèn cực lớn
hình tán cây, chiếc trụ đèn bằng đồng đen tựa tháp ngọc chín tầng, lửa cháy rực
trong mười mấy bát đèn, khiến tòa chính đường sáng như ban ngày.
Phía trên chính đường cao
rộng là giếng trời có lan can bao quanh, chính giữa là một cái bục cao bằng đá
nổi vân hoa, ba cô gái mình vận đại hỉ bào màu đỏ đứng trên đó, cô gái bên trái
ôm cây tỳ bà cúi đầu vừa đàn vừa hát. Trên những hàng ghế xung quanh cách đó
hai trượng nam nhân ngồi chật kín, từ thiếu niên mười ba, mười bốn đến ông già
bảy, tám chục tuổi, nếu chiêu mộ quân dịch mọi người cũng hưởng ứng nhiệt tình
như vậy, quốc gia này ắt hẳn có tiền đồ.
Lầu hai gồm những ô nhỏ
trang trí vô cũng trang nhã, đằng sau những lan can hình vuông chạm trổ tinh
xảo là những bức rèm che, đó là những phòng hoa phục vụ khách giầu sang. Tôi
suy nghĩ một hồi, sau khi nhận ra mình đang ở đâu, bịt mắt thở dài, cảm thấy
sao mình có duyên với lầu xanh đến vậy. Mặc dù nhiều lúc cũng muốn thể hiện sự
thoải mái phóng khoáng, nhưng quả thực không có ý nghĩ rằng đời này nhất định
phải đến đó một lần mới bõ công sống trong thế giới này .
Số phận lại hơi quá hiểu
lòng người, trong vụ của Thập Tam Nguyệt tôi đã buộc phải đi dạo lầu xanh một
lượt, lần này lại phải dạo qua lần nữa. Hơn nữa nhìn quang cảnh, xem ra, lần
này lại còn gặp đúng dịp lầu xanh mở hội chọn tân hoa khôi và đấu giá đêm đầu
tiên của hoa khôi.
Cô gái áo đỏ trên đài vừa
đánh xong khúc nhạc, khách ở lầu trên lầu dưới đua nhau trả giá, bia báo giá
liên tục giơ lên, có thể thấy, đúng là cả đời phong lưu không bằng một đêm
phong lưu.
Nhưng đêm đầu tiên của
hoa khôi không phải ai cũng đủ ngân lượng để mua, làn sóng ồn ào qua đi, chỉ
còn hai vị khách ở trong phòng hoa lầu hai tranh nhau ngã giá. Tôi thật không
hiểu, những người đó bỏ nhiều tiền như thế mua một cô gái, chỉ được ngủ một
đêm, sao không đem số tiền đó đi mua cô gái khác có thể ngủ suốt đời.
Bức rèm châu dài sát đất
vây quanh che khuất vị khách bên trong, thân giá của cô gái áo đỏ tên gọi Ổn
Liên đã lên tới ba ngàn lẻ năm đồng vàng. Sở dĩ có số tiền lẻ đó là bởi vì bất
luận người khách ở phòng hoa trả giá thế nào, phòng hoa đối diện luôn thong thả
trả thêm năm đồng.
Có lẽ là cảm thấy có gì
bất thường, ca vũ ở lầu dưới đều ngừng lại, lầu trên lầu dưới im phăng phắc.
Mọi người đang nóng lòng chờ xem kết cục cuộc mặc cả, phía cửa lớn đột nhiên có
tiếng ồn ào. Từ xa nhìn lại, bóng áo trắng phấp phới phát ra ánh bạc, mấy gã
trai tráng có vẻ là bảo vệ của lầu xanh bị chiếc roi bạc trong tay vị khách dồn
vào chính đường. Chỉ riêng chiếc áo trắng toát trên người vị khách đã tỏa hơi
lạnh, người đó chỉ có thể là Khanh Tửu Tửu. Mấy cô gái đứng dưới đang chờ đến
lượt lên đài dự tuyển mặt sợ hãi biến sắc, các vị khách cũng hốt hoảng lảng đi,
vị khách mới đến còn chưa kịp bước qua bậc cửa, cửa lớn nãy giờ vốn chật ních
người, “ào” một tiếng chạy sạch không còn một mống. Cô gái áo trắng tay cầm roi
bạc bước vào chính đường, mấy người áo đen có vẻ là tùy tùng xếp hàng hai theo
vào. Quả nhiên là Khanh Tửu Tửu. Chủ lầu vừa liếc mắt đã biết là khách đặc
biệt, mặt tươi như hoa bước ra đón: “Tiểu thư chắc là vào nhầm chỗ, chúng tôi ở
đây không kinh doanh các cô gái...”. Lời chưa dứt đã bị lạnh lùng cắt ngang:
“Các người ở đây không kinh doanh các cô gái thật ư?”. Từ sau bức rèm châu ở
phòng hoa bên phải bỗng vọng ra tiếng nói, giọng không to nhưng do không khí
yên lặng nên nghe rất rõ, sau đó bức rèm được vén lên, hiện ra một người đàn
ông dáng nho nhã. Thật trăm lần phán đoán cũng không ngờ người đó lại là Công
Nghi Phỉ.
Công Nghi Phỉ vận áo
chùng gấm từ trên cao nhìn thẳng vào Khanh Tửu Tửu, vẻ ngạc nhiên thoáng qua,
mặt lại như cười, vén một cánh rèm vào chiếc móc vàng bên cạnh.
Dưới lầu một ca kỹ che
miệng ỏn ẻn nói thầm: “A, người ở trong Ứng Mai hiên thì ra là Công Nghi công
tử...”. Một giọng khác giản dị hơn hỏi: “Là ai thế?”. Cô ca kỹ giọng trầm trồ:
“Trưởng tộc gia tộc Công Nghi ở Bối Trung, được đồn đại là tư phong lừng danh,
văn tài nức tiếng, Công Nghi Phỉ”. Ngừng một lát nói tiếp, “Ổn Liên đúng là có
phúc”.
Hai cô gái nói chuyện gần
trong gang tấc, tôi cũng nghe thấy, huống hồ Khanh Tửu Tửu. Nhưng mắt cô chỉ
thoáng liếc vào phòng hoa được gọi là Ứng Mai hiên ở lầu hai, thu lại chiếc
roi, cúi đầu thong thả bước lên cầu thang gỗ trải thảm đỏ.
Chủ lầu đứng phía sau
giậm chân:
