cái?”
“Ừ.”
Con chim mập này, Thần Quang tức giận nhìn nó một cái, liền ngồi xổm xuống cạnh
Triêu Mặc, “Sao Điện hạ luôn cho nó ăn giun?”
Chim bói cá mập ước chừng có thể nghe hiểu tiếng cngười, cho là Thần Quang muốn
ngăn trở nó ăn, liền kêu mấy tiếng.
“Nó từ nhỏ đã ăn cái này, thỉnh thoảng cũng sẽ ăn ít côn trùng, hiện tại trời
lạnh, thức ăn tự nhiên đơn điệu.”
“Quê hương của ta đều cho loại chim này ăn cá tôm, thật mới mẻ, không quá mấy
ngày lông vũ đẫy đà sáng bóng, nhảy đánh như ưng, ánh mắt cũng sắc bén giống
như ưng, đẻ trứng cũng mau.”
“Thật?”
“Đó là đương nhiên. Phương Bắc đều là do phương Nam đưa đồ tới, không tiện cho
ăn cá tôm sống, liền đổi thành hoa màu côn trùng, ngược lại khiến cho chim béo
ụt ịt, ít đi dã tính ngày trước.”
“Như vậy... Lão đầu chuyên bán côn trùng ngày trước ta gặp là tên lường gạt.”
Thần Quang lôi kéo tay của hắn đi ra vương phủ, thị vệ lái xe ngựa, chọn một
suối cạn ở ngoài thành, lớp băng hòa tan cũng còn một tầng thật mỏng, dùng ngón
tay nhẹ nhàng đâm một cái liền nứt ra.
Thả một cái lưới mỏng như sợi tóc xuống liền chụp được chính xác, chỉ chốc lát
thùng gỗ đã đầy, tôm cá đều tươi, chim bói cá mập ăn không hết còn có thể nuôi.
Cảnh trí xinh đẹp trước mắt, vừa xanh ngắt vừa tuyết trắng, Triêu Mặc tựa hồ có
hăng hái, dứt khoát ngồi xuống thả câu, thỉnh thoảng quan sát Thần Quang nhàn
nhã bên cạnh.
“Lạnh không?” Tâm tình của hắn rất tốt.
Thần Quang khoác áo lông, chà xát tay nhỏ bé đỏ lên, thật là hơi lạnh.
“Bảo người làm làm đi, ngươi qua đây câu cá với ta.”
“Ừ.”
Nàng theo thói quen dựa sát vào hắn, hương thơm vẫn như cũ, Triêu Mặc cười cầm
tay của nàng, vuốt vuốt, đặt ở trong ngực. Một cỗ nhiệt độ thoải mái bao trùm
hai tay mịn màng, sắc mặt Thần Quang trở nên hồng, quay đầu đi.
“Ngươi còn biết chơi hơn nam nhân.” Thứ nàng biết thật không ít, vui vẻ tràn ra
từ con ngươi lúc bắt tôm cá vừa rồi chứng tỏ nữ nhân này cũng rất hoang dã.
“Điện hạ chê cười, nô tì sanh ở phương nam, phụ thân rất có nghiên cứu với hoa
điểu cá côn trùng, cũng tiêm nhiễm cho nô tỳ một chút.”
“Như vậy ngươi biết đấu dế không?”
“Dĩ nhiên, nô tì còn có thể chọn dế.”
Triêu Mặc hiển nhiên không tin, trong phòng của hắn có con Kim Giáp Đại Tướng
Quân, trăm trận trăm thắng, rất là nổi danh ở đế đô, nhiều lần suýt bị phụ
hoàng giết chết, chỉ vì hắn trừ trồng hoa nuôi chim, không còn công tích gì
khác.
“Hay là, chúng ta chơi một chút?”
“Tốt, nếu như nô tì may mắn thắng, có thể cầu xin điện hạ đáp ứng nô tì một
chuyện hay không?”
“Ngươi nói.”
“Đừng đuổi Trần phu tử ra phủ, mỗi ngày chừa chút thời giờ đi học luyện chữ.”
Tròng mắt đen của Triêu Mặc ngưng tụ, nghiêng đầu nhìn chòng chọc nàng thật
lâu, giễu cợt nói, “Sao ngươi lại đáng ghét như ma ma, ta đi học sẽ đau đầu,
hay là ngươi theo ta.”
Thần Quang không chút do dự gật đầu một cái, tay phải rời đi ngực của hắn, nâng
ngón út của hắn lên, lôi kéo, một lời đã định.
Tay kia thoang thoảng mùi hương, Triêu Mặc không khỏi cong chặt, một lời đã
định.
“Còn có một chuyện nô tì chỉ nói cho điện hạ.”
“Ừ?”
“Nô tì không thích gọi Thính Tuyết, nô tì hi vọng ở lúc không có người điện hạ
sẽ gọi ta Quang nhi.”
“Quang nhi... “
Thât là tiểu nữ nhân giảo hoạt, nhanh như vậy đã vội vã phủi sạch quan hệ với
La Trường Khanh rồi, chỉ là Triêu Mặc cũng không có phòng bị nàng, ước chừng
nàng thật bị La Trường Khanh quản chế, nhưng chưa chắc là tâm cam tình nguyện.
Thần Quang sáu tuổi đã
bắt đầu chơi dế, từ tiếng kêu là có thể phát hiện con nào hiếu chiến.
Ma ma không thể nhẫn nhịn nên đi gặp Triêu Mặc, “Còn ra thể thống gì, sáng sớm
đã dẫn nha đầu ra cửa, cả chào cũng không chào, thật đúng cho mình là chủ tử
của Mặc vương phủ!”
Triêu Mặc ngậm cọng cỏ trong miệng, phơi nắng, “Để cho nàng đi đi, nàng kính
ta, ta tự nhiên bao dung nàng.”
Nữ nhân này thật là chấp nhất, sau khi đánh cuộc đấu dế, liền mỗi ngày mang
theo nha hoàn ra cửa từ sớm, nói là tìm kiếm Thanh Giáp Đại Tướng Quân khiến
Kim Giáp Đại Tướng Quân thua trận. Hắn cười nhạo một tiếng, dù nàng đi khắp các
cửa hàng côn trùng ở đế đô cũng sẽ không tìm được, nhưng lại không muốn nhắc
nhở nàng, trong tiềm thức muốn xem nữ nhân này có thể kiên trì vì tiền đồ của
chồng mình đến trình độ nào.
Có lúc thấy nàng đầu đầy bụi đất trở lại, thay giày thêu dính đầy nước bùn, lại
có chút buồn cười, nói từ khía cạch khác, rất nhiều ngôn hành cử chỉ của Quang
nhi khi chung đụng với hắn trong khoảng thời gian này, vượt qua nữ nhân trong
lòng hắn định nghĩa, rất xa lạ, nhưng nàng đúng là nữ nhân.
Cảm giác kia giống như hắn là tất cả của nàng, nàng thỉnh thoảng dịu dàng,
thỉnh thoảng xinh đẹp, biến đổi phương thức đối xử tốt với hắn, hỏi han ân cần,
hiểu chuyện nghe lời, nhưng hắn không tin, hai người xa lạ, rõ ràng không có cơ
sở tình cảm, bởi vì thành thân, liền toàn tâm toàn ý yêu đối phương sao?
“Trong lòng ta luôn không dễ chịu, nàng tóm lại là người La Trường Khanh đưa
tới. Ai, mà ta lại không nói được nàng không tốt chỗ nào...” ma ma thở dài một
tiếng