.” Quản gia mang theo một đám thị vệ vội vàng
dập đầu xin tha, tè cả ra quần. La Trường Khanh mới khôi phục mặt ôn hòa, vỗ
nhẹ bả vai Triêu Mặc, “Dù gì nàng cũng là nữ nhân của ngươi, Trường Khanh kính
xin điện hạ bớt giận.”
“....” Triêu Mặc cười nhạt, ánh mắt thật sâu xẹt qua Thần Quang cuộn trên đất
không nhúc nhích.
Khi Thần Quang tỉnh lại ma ma đang lau vết thương cho nàng, ma ma nói quận chúa
dây dưa hết sức, điện hạ đã tham gia đại hội săn thú, mấy ngày nay bà sẽ chăm
sóc nàng thật tốt, xin nàng đừng ghi hận điện hạ, nếu điện hạ không làm như
vậy, đầu của nàng đã thật sự không giữ được.
“Ma ma, ta hiểu, điện hạ đối với ta rất tốt...” Nàng cười một tiếng, khẽ động
vết thương ở khóe miệng, bị đau cau lại lông mày.
Da thịt Thần Quang rất trắng rất non, những mảng màu đỏ tím đan xen lên, khiến
ma ma nhìn sợ hết hồn hết vía, có kiến thức như bà cũng sợ hết hồn vía vì một
màn hôm nay, lá gan điện hạ cũng quá lớn, thật ra thì phương pháp tốt nhất là giết
Thần Quang ngay lập tức.
Lang trung tới xem vết thương cho nàng, nối lại chỗ bị gãy, băng lại chỗ bị
rách da, rất nhanh đã xử lý tốt, từ đầu đến cuối Thần Quang cũng không hô một
tiếng đau, nàng không sợ đau, nhiều năm như vậy, cái gì mà chưa trải qua. Ngày
trước làm nô tỳ ở quảng trường, công đầu đánh còn ác hơn nhiều.
Uống thuốc xong Thần Quang liền ngủ.
Thở dài, ma ma chưa từng thấy chủ tử hốt hoảng như vậy, ngay lúc người làm vừa
mở cửa, liền nghe hắn nổi giận gầm lên một tiếng, mau đi mời lang trung!
Mặt Thần Quang bị máu ứ đọng ngủ mê man ở trong lòng hắn, hắn chạy rất gấp,
cánh tay ổn định hơn bất cứ lúc nào, giống như sợ mình không cẩn thận sẽ làm
rớt búp bê lưu ly đã bị bể nát sẵn...
Triêu Dực tức giận đẩy
cửa vào, nếu hôm nay đổi lại người khác, hắn đã sớm tức giận bạo rống, nhưng
người đối diện lại là người cậu ruột hắn kính sợ nhất, là bạn bè chơi đùa từ
nhỏ đến lớn.
“Ngươi rất hồ đồ!” Triêu Dực nắm quả đấm, hung chăng đập xuống mặt bàn.
La Trường Khanh không nhanh không chậm uống trà, “...”
“Trường Khanh, ngươi muốn nữ nhân kiểu nào không có, ngay cả Diệu Đảm cũng sớm
muộn là của ngươi. Tại sao lại có hứng thú rõ ràng với một Thính Tuyết nho nhỏ
như vậy? Mẫu phi chỉ vì ngươi, cả đêm không cách nào ngủ yên!”
“...”
“Hương thơm là một anh hùng, mẫu phi bảo ta nói cho ngươi biết, nàng không hy
vọng trên đời tồn tại Tiết Thần Quang thứ hai.”
“Chuyện cười, người chết rồi, sao có thể có thứ hai.” La Trường Khanh cười hết
sức tà khí, trong phần tà ác mờ mịt đó lại có bi thương không thể biết.
Trí nhớ giống như một miệng cống chợt mở ra, điên cuồng tuôn ra như thủy triều,
toàn thân Thần Quang đều bị nước mưa tưới ướt, quỳ gối trước bọn họ ba ngày ba
đêm, nhưng hắn lại trái ôm phải dấp, tiêu dao khoái hoạt. Nhớ lại rõ ràng,
trong nháy mắt nhìn thấy mình, Thần Quang bật khóc lên, mở miệng gọi một tiếng
Tử Khiên ca ca, cứu phụ thân đại nhân, cứu ta, Tử Khiên ca ca...
Hắn cho nàng thay bộ y phục sạch sẽ, đưa nàng về nhà, chuẩn xác hơn mà nói là
đưa về địa ngục.
Rất khó tưởng tượng da thịt co dãn đẫy đà như nước của nàng cũng sợ lửa, bị
thiêu cũng sẽ biến thành than, thì ra nàng cũng sẽ hương tiêu ngọc vẫn, thì ra
nàng cũng sẽ chết...
Nàng chết rất an tĩnh, không có thống khổ gì, một mũi tên xuyên tim, sau đó mới
bị đốt trọi, không giống những người khác, tươi sống bị khói hun chết. An tĩnh
co rúc trong ngực người thân duy nhất - Tiết Nhân Cẩn, biến thành hai cái xác
đen khó có thể tách ra.
Nghe nói trận lửa kia thiêu đốt nửa bầu trời đỏ thẫm, đốt hết quá khứ vui vẻ
của hắn và nàng thành tro bụi, lần đầu tiên hắn dạy nàng viết chữ, lần đầu tiên
ôm nàng nhảy dây, nắm tay nhỏ bé của nàng sờ lên dây đàn, cõng thân thể nho nhỏ
của nàng đuổi theo bươm bướm, đưa mắt nhìn nàng mặc cái yếm nhỏ vui chơi trong
sông, lần đầu tiên hôn nhau, lần đầu tiên cởi xuống quần áo của nàng...
Ba năm, khi hắn lừa mình dối người rốt cuộc quên lãng sạch sẽ, Thính Tuyết lại
khiến cho hắn điên cuồng lần nữa, xơi tái lý trí còn sót lại, cho đến khi nhắm
mắt lại, phát hiện rõ ràng nữ nhân phía dưới không ngừng tương tự Tiết Thần
Quang, hắn rốt cuộc biết mình như thế nào... Ngày đêm nhớ thương, thì ra đều
đang nhớ nàng, muốn nàng...
Trượng phu đánh thiếp là thiên kinh địa nghĩa, cũng không tính là chuyện đáng
ngạc nhiên gì, Triêu Mặc là một nam nhân quý tộc được tư tưởng hoàng gia chánh
thống hun đúc, tự nhiên sẽ không sinh lòng áy náy, chỉ là... Nhớ tới sự săn sóc
dịu dàng của nàng, vẫn hơi không đành lòng.
“Đau lòng?” Diệu Đảm kéo rèm xuống, nũng nịu ôm Triêu Mặc, tay ngọc dùng sức
khều bụng bền chắc của hắn, không cho hắn nhớ Thính Tuyết.
“Đừng làm rộn.”
“Triêu Mặc! Bây giờ chàng đang nhớ nàng ta à?”
“Chánh phi nương nương của ta, nàng càng ngày càng thích ghen.” Thanh âm Triêu
Mặc hơi trầm thấp, Diệu Đảm càng ngày càng kỳ cục, người nam nhân nào không
phải tam thê tứ thiếp, tuổi giống như hắn, bình thường mà nói, nha đầu thông
phòng tối thiểu cũng mười mấy rồi. Nếu như nàng vẫn như vậy, tương lai làm sao
m
