ong lòng hơi thở phào nhẹ nhỏm nghĩ thầm rốt cuộc đã có tiến triển, ít nhất anh không hề vòng vo với cô nữa.
Lúc Phó Dục Thư nấu cơm, Tưởng Phẩm Nhất tham quan lầu hai một chút. Phó Dục Thư vẫn sử dụng phòng ngủ cũ của hai vợ chồng già kia, có điều là thay đổi giường và một chút vật gia dụng. Trong phòng bày biện một số dụng cụ thí nghiệm, cốc bê-se, kinh hiển vi vân vân...
Bên cạnh bàn đặt những món đồ này, còn có một tấm bảng đen và bảng vẽ. Bên bảng vẽ còn có một bộ cọ màu và một chồng giấy vẽ, tờ giấy vẽ trên cùng vẽ biểu tượng Hòe Viên - Cây hòe già đã sống gần trăm năm tại đây.
Cô không kiềm được đi đến cầm tờ giấy vẽ lên quan sát, cây hòe trong bức vẽ này rất sống động, rõ ràng là bản lĩnh vẽ tranh thâm hậu. Nếu như đây là Phó Dục Thư vẽ, vậy tài vẽ tranh của anh thật sự xuất sắc.
Đang lúc suy tư thì Phó Dục Thư đến gọi cô: "Tưởng tiểu thư, cơm làm xong rồi, đã đợi lâu."
Tưởng Phẩm Nhất lập tức quay đầu, ngại ngùng đặt bức vẽ xuống nói: "Xin lỗi, chưa được anh cho phép đã vào phòng ngủ của anh."
Phó Dục Thư nhoẻn môi không sao cả: "Không cần, tôi là đàn ông, trong phòng không có gì không thể cho phụ nữ nhìn, đến dùng cơm đi."
Tưởng Phẩm Nhất thở phào nhẹ nhõm, cùng rời khỏi phòng ngủ với anh đi đến phòng ăn. Thật ra phòng ăn cũng không lớn, tối đa chỉ chứa được bốn năm người. Tưởng Phẩm Nhất ngồi đối diện anh, nhìn trên bàn ba món mặn một món canh, hơi có chút ngạc nhiên.
"Thời gian hơi gấp, chỉ có thể làm những thứ này, xin bỏ qua." Anh bưng chén cơm lên, mời cô cầm đũa.
Tưởng Phẩm Nhất cầm lấy đôi đũa nói: "Thật ra thì mới chưa đến nửa tiếng, cơm cũng phải nấu hơn hai mươi phút, anh làm được nhiều món như vậy đã quá tuyệt rồi."
Phó Dục Thư tỉnh bơ nói đùa: "Một người đàn ông được khen ngợi tài nấu nướng thật sự không có gì đáng kiêu ngạo." Dứt lời, anh thúc giục, "Ăn đi, thời gian không nhiều lắm."
Tưởng Phẩm Nhất hơi tò mò, tại sao anh luôn nói đến vấn đề thời gian. Nhưng tò mò thì tò mò, tính cách cô cũng không phải là loại truy hỏi đến cùng. Thấy anh vẫn thúc giục, cô theo ý anh bắt đầu ăn cơm.
Theo thường lệ lúc ăn cơm không nói chuyện với nhau, cho đến khi Phó Dục Thư xác định cô đã ăn no, mới mời cô ra phòng khách nói việc chính.
Sau khi ngồi xuống, Phó Dục Thư nói ngay vào điểm chính: "Bình thường không có việc gì sẽ không ở lại một nơi quá nửa tiếng, như vậy chắc sẽ không gặp nguy hiểm. Lúc trước Tưởng tiểu thư rất cẩn thận cho nên tôi luôn tiết kiệm được thời gian, nhưng vẫn vượt quá quy định."
Tưởng Phẩm Nhất cũng không bất ngờ, cô không cố ý che giấu lo lắng của mình. Anh có thể nhận ra là do anh thông minh tài trí, cô chỉ gật đầu cảm ơn: "Không sao, bữa ăn tối rất ngon, chúng ta có thể nói vào việc chính rồi."
Phó Dục Thư gật đầu, nói trước lá bài tẩy của mình: "Tôi đến đây là vì một người bạn, anh ta là Phó cục trưởng Cục Công An thành phố Bình Giang, tên là Tống Vân. Mấy năm gần đầy rất nhiều án mạng xảy ra trong Hòe Viên, nguyên nhân cái chết đều là tự sát. Gần đây tôi sáng tác một bộ tiểu thuyết, cho nên cảm thấy khá hứng thú với những điều này cho nên nghe anh ta nói một chút." Anh đưa tài liệu đã sớm chuẩn bị xong cho Tưởng Phẩm Nhất, đôi mắt đen phát sáng, "Những án mạng này cũng không có điểm đáng nghi. Phía công an phát hiện những hộ gia đình này cũng là sau khi dọn đến ở Hòe Viên, hộ cư ngụ dài nhất là một năm, nguyên nhân cái chết là chứng trầm cảm."
Tưởng Phẩm Nhất nhận lấy tài liệu, lúc cúi đầu xem lại nghe anh nói tiếp: "Bởi vì hiện trường xảy ra án mạng thật sự đã được xử lý không thể khám xét lại, cho nên phía công an cũng chỉ giấu nghi ngờ trong lòng. Nhưng chuyện này xảy ra quá nhiều nên khiến người ta phải chú ý."
Tưởng Phẩm Nhất cũng biết được phần lớn tài liệu trong tay, cô trả chúng lại cho anh, nói: "Anh nói không sai, lúc trước người chết cũng là người ngoại lai, cho nên tôi mới hi vọng anh dọn đi."
Phó Dục Thư nhận lấy tài liệu cúi đầu bỏ lại trên bàn, hỏi như thờ ơ: "Trước đây cô đều nhiệt tình như vậy với từng người ngoại lai sao?"
Tưởng Phẩm Nhất khó hiểu nhìn anh một cái, tuy chần chờ nhưng vẫn nói thành thật: "Không phải."
"Tại sao?" Phó Dục Thư ngước mắt nhìn cô, ánh mắt thẳng thắn sắc bén.
Tưởng Phẩm Nhất quay đầu đi nói: "Anh cũng nói, có một số việc xảy ra quá nhiều sẽ khiến người ta phải chú ý. Cho nên chắc anh hiểu được nguyên nhân của tôi là sao. Tôi và người nhà của tôi sống ở đây cả đời, tôi làm sao cũng là vì tự bản thân chúng tôi, không có nguyên nhân khác."
"Tưởng tiểu thư, thật đáng tiếc phải nói với cô bây giờ cô mới làm vậy đã trễ rồi." Phó Dục Thư nhìn ra bên ngoài một chút, đứng lên nói, "Thời gian đã vượt quá nhiều rồi, về nhà đi lần sau lại nói tiếp."
Tưởng Phẩm Nhất hơi bất đắc dĩ đứng lên nói: "Mấy câu nữa là có thể nói xong, tôi nói hết rồi đi."
Phó Dục Thư đưa tay chìa ra phía bên ngoài, dáng vẻ tiễn khách không cho cự tuyệt: "Lần sau đi. Cô về trước đã, nếu không về sẽ không còn kịp nữa."
"Tại sao?" Tưởng Phẩm Nhất hơi có dự cảm xấu.
"Nếu như tôi đoán không sai, ba của cô chắc là đã trở về. Ông rất vội. Có t
