ề trước, khi anh mở
hòm thư điện tử của mình ở Salzburg, và đọc được bứcthư đó.
Chỉ có một câu duy nhất:Trần Diệp sao anh dám nói đi là đi vậy? Tại sao anh dám?!
Đó là bức thư cuốicùng cô viết cho anh. Cho đến khi nhiều năm trôi qua, đó vẫn là dòng chữ cuốicùng cô muốn viết cho anh!
Trần Diệp tự nhiên thẫnthờ đứng lặng trong làn không khí hơi lạnh của vùng ngoại ô lúc đầu xuân.
Cố Tiểu Ảnh phía sauanh chẳng hề thấy vẻ khác lạ của Trần
Diệp, cô vẫn túm lấy tay áo Trần Diệp gắtgỏng: “Các người chỉ biết chê
bai tôi, các người thật không biết ngượng! Saocác người dám coi thường
tôi, sao các người dám chế nhạo tôi...?”
Trần Diệp cuối cùng cũngbừng tỉnh vì bị cô kéo qua kéo lại,
quay đầu lại, thấy mắt Cố Tiểu Ảnh sáng rựcdưới ánh đèn đường trong sân
vận động, vẫn sinh động như bao nhiêu năm trước.
Trần Diệp thở dài,nhìn vào mắt Cố Tiểu Ảnh: “Cố Tiểu Ảnh, mấy ngày rồi em không về nhà? Rối loạnnội tiết phải không?”
“Ặc” - cơn thịnh nộ bốclên đến tận đầu Cố Tiểu ẢnhThế nhưng
không đợi cô gào thét, Trần Diệp đã cướp lời:“Anh đi leo núi, em đi cùng không?”
“Hả?” - Cố Tiểu Ảnh sữngngười.
Ngẩng đầu cô thấy TrầnDiệp đang nhìn cô, nói: “Trước khi anh đi, mình nói chuyện chút nhé”.
“Đi?” - Cố Tiểu Ảnhkinh ngạc.
Trần Diệp cười cười,gật đầu: “Ngày kia anh bay đi Bắc Kinh,
giờ này một ngày sau đó thì em có nhảykiểu gấu mèo anh cũng không xem
được rồi, vì lúc đó anh đã ở Vienna”.
“Thế ạ?” - Trong lúcnói chuyện, hai người đã đi đến ngọn núi
phía sau vườn trường, tuy có bậc thanglên, nhưng Cố Tiểu Ảnh vẫn thở dốc - “Anh còn quay về chứ?”
“Cũng không chắc, emphải đi tiễn anh nhé, dù gì cũng từng là bạn học.” - Trần Diệp đi phía trước,quay đầu nhìn Cố Tiểu Ảnh.
“Ai là bạn học của anh?”- Cố Tiểu Ảnh bĩu bĩu môi, “Anh ở
khoa âm nhạc, em ở khoa quản lý, chả có liênquan gì đến nhau cả”.
“Cố Tiểu Ảnh, trong đầuem đã phân chia quá rõ từng khoa trong học viện, lại còn dám suốt ngày chê trườngmình nhà quê” - Trần Diệp
không khách khí nhìn Cố Tiểu Ảnh, “Từ trước đến nayem luôn thích chê bai như vậy phải không?”
“Trần Diệp, anh tìmem là để cãi nhau phải không?” - Cố Tiểu Ảnh dừng lại lau mồ hôi, quay người địnhvề, “Em chẳng thèm quan tâm đến anh nữa, em
về đây”.
“Đợi đã!” - Trần Diệpkéo Cố Tiểu Ảnh lại, vừa cười vừa nói: “Sao em lại thiếu kiên trì thế, chưa đếnđâu đã bỏ cuộc”.
“Trần Diệp, anh thậtvô duyên, đỉnh núi là chỗ trẻ con chúng
nó hẹn hò yêu đương, anh muốn rèn luyệnthân thể thì cũng không cần phải
lên núi chứ!” - Cố Tiểu Ảnh vừa thở hổn hển vừacằn nhằn.
“Em thì duyên!” - TrầnDiệp quay người chắn gió cho Cố Tiểu
Ảnh, “Duyên thì em đã chẳng phải cả ngàytrốn trong tập thể giáo viên đọc tiểu thuyết tình cảm!”
“Hả!” - Cố Tiểu Ảnhhét to, “Ai nói với anh vậy?”
“Thầy Giang khoa emhôm nay gọi điện cho ai đó, bị anh nghe
được.” - Trần Diệp kéo Cố Tiểu Ảnh sứccùng lực kiệt lại, “Chắc là gọi
điện cho ông xã em phải không?”
“Giang Nhạc Dương...”- Cố Tiểu Ảnh nghiến răng nghiến lợi, “Thật đúng là đồ lắm chuyện”.
Trần Diệp lé mắt nhìnCố Tiểu Ảnh: “Cãi nhau phải không?”
Đúng lúc đó, Quản Đồng bắt gặp ánh mắt sợ sệt kia, cơn thịnh nộ của anhphút
chốc nhân lên gấp đôi. Anh muốn kìm chế, mà không được, cuối cùng vẫn
phảiquát lên với Cố Tiểu Ảnh: “Cố Tiểu Ảnh, Diễm Diễm cũng chỉ là một
đứa trẻ, emxem em làm nó sợ đến mức nào? Anh nghe nó nói hôm qua em còn
đả kích nó? Tốt xấugì thì em cũng là giáo viên, tại sao em lại coi
thường lòng tự trọng của một đứatrẻ như vậy? Đúng, anh biết, ngày nào em cũng lên bục giảng, nên thành thóiquen, nói chuyện với ai cũng như đang lên lớp, luôn thấy là mình nói đúng; emkhông cảm thấy cái kiểu đó làm
trẻ con sợ à...”
Cố Tiểu Ảnh tưởng taimình có
Cô kinh ngạc nhìn QuảnĐồng, dường như không thể tin vào tai mình.
Anh nói sao?
Anh nói mình khôngcoi trọng lòng tự trọng của một đứa trẻ?
Nói mình thích làm thầy người khác?Nói mình luôn nghĩ lời mình là đúng?
Đây không phải là lờiQuản Đồng nói chứ?
Nhưng, nếu không phảilà anh, thì còn ai vào đây?
Đầu Cố Tiểu Ảnh cuốicùng cũng bùng lên cơn đau, từ buổi trưa
hôm qua, khi nghe nói Tống Cẩm Tây mấttích đến bây giờ, dường như cô
luôn ở trong tình trạng vừa nói vừa khóc hoặc lahét. Hai mươi mấy tiếng
đồng hồ không nghỉ ngơi, cô cảm thấy huyệt thái dương củamình giần giật, mà lại phải cố gắng kìm chế sự mệt mỏi và đau đầu, đứng ở đó đểnghe
những lời trách cứ. Cô không biết mình sai ở chỗ nào, cũng không biết
mìnhđã phạm tội gì, nhưng tại sao tất cả mọi người đều đổ hết trách
nhiệm lên đầucô? Tại sao tất cả mọi người đều hét lên với cô?
Cố Tiểu Ảnh cuối cùngnhư sụp xuống.
Cô ngẩng đầu lên,nhìn Ngụy Diễm Diễm mặt đầy sợ sệt, lại nhìn Quản Đồng đang bừng bừng tức giậnđứng trước mặt mình, đột nhiên không
nén nổi hét lên: “Im mồm!”
Quản Đồng bị tiếnghét bất ngờ làm giật mình, Ngụy Diễm Diễm cũng giật mình, há hốc miệng nhìn chằmchằm Cố Tiểu Ảnh.
Cố Tiểu Ảnh mặt mũitái nhợt, chỉ tay vào Quản Đồng và Ngụy
Diễm Diễm “Các người dựa vào đâu màtrách móc tôi? Các người dựa vào đâu? Các người đi qua đi lại trong nhà tôi,các người