Snack's 1967
Hôn Nhân Giấy

Hôn Nhân Giấy

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327845

Bình chọn: 8.5.00/10/784 lượt.

tâm trạng buồn bã

này. Cô xem phim truyền hình, xem tiểuthuyết dài tập, mệt rồi thì chìm

vào giấc ngủ với ảo tưởng về nhân vật namchính. Trên mạng gọi cái loại

“thèm nhạt” này là “YY”, cũng có nghĩa là, có ýhâm mộ. Khi rơi vào tình

cảnh đó, Cố Tiểu Ảnh cảm khái một cách tán đồng: nhânloại mà mất đi YY,

thế giới sẽ thế nào đây?

Cô là người viết tiểuthuyết, công việc cần biết sắp xếp các tình tiết

câu chuyện, nên đương nhiên côkhông cho rằng vợ chồng cãi nhau, động

chân động tay là nhất định phải khóc lócgào thét chỉ vào mặt nhau nói:

“Tôi muốn ly hôn”... Nhưng, cô chỉ là một cô gáibình thường, từ nhỏ đến

lớn chắc chắn cô chưa từng bị đánh. Thế cho nên cô thựcsự cần một nơi

yên tĩnh, suy nghĩ xem mình nên làm gì?

Hai ngày trôi qua rồi,cô vẫn chưa chuẩn bị xong tâm lý để quay về nhà, nhưng dù nói thế nào, cô cũngphải lên lớp.

Buổi sáng ngày thứsáu, cô có bốn tiết. Quả là tinh thần trách nhiệm của một giáo viên nhân dân,ví dụ cô có tủi thân và buồn bã đến

đâu, thì cô vẫn phải đứng trên bục giảng giảngbài cho sinh viên, phải

tươi cười, phải xứng đáng với học phí sinh viên bỏ ra.

Cố Tiểu Ảnh vừa nghĩthế vừa đi vào khu giảng đường, khi chưa

kịp đi đến phòng nghỉ của giáo viên, vừangẩng lên cô đã thấy Giang Nhạc

Dương lao ra như tên bắn, hét to: “Cố Tiểu Ảnh,cô chết ở đâu vậy?”

Cố Tiểu Ảnh không khỏitrừng mắt, nghĩ bụng: Xem nào, vắt chân lên trán suy nghĩ là biết hai ngày quachắc chắn Quản Đồng đã gọi điện

thoại cho Giang Nhạc Dương, nếu không anh ta đãchẳng tức tối đến thế;

chắc là bị quấy rầy nhiều lắm đây.

Chỉ thấy Giang NhạcDương vô cùng lo lắng chạy đến trước mặt Cố Tiểu Ảnh, nhìn trái nhìn phải, trênnhìn dưới, một lúc lâu mới hỏi: “Cô

không sao chứ?”

Cố Tiểu Ảnh cảm độngtrước thái độ quan tâm của Giang Nhạc Dương, khẽ cười: “Không sao, cảm ơn thầy,thầy Giang”.

Nhưng Giang NhạcDương nghe nói thế lại càng thấy buồn, anh

rất ít khi thấy bộ dạng nghiêm túcthế này của Cố Tiểu Ảnh khi nói chuyện với mình, nên biết ngay là có vấn đề lớn.Anh vặn vặn tay, cũng không

biết nên nói gì, kết quả là ngắc ngứ một lúc, rồi cũngphải phun ra cái

câu không nên nói: “Sư huynh tôi, anh ấy rất lo lắng”.

Nói xong liền lập tứchối hận: có phải mình không hiểu tính

cách Cố Tiểu Ảnh đâu, lúc này mà nhắc đếnQuản Đồng, thì đúng là thêm dầu vào lửa?

Nhưng thái độ

của CốTiểu Ảnh lại rất thoải mái, cô chỉ cười cười: “Tôi phải lên lớp

đây, hết giờ lạitìm thầy nói chuyện nhé, chào thầy Giang”.

Nói xong, cô cũngkhông vào phòng nghỉ mà ra luôn thang máy, đi lên giảng đường phía trên.

Giang Nhạc Dương rủathầm Quản Đồng đã giao cho mình việc khó, vừa móc điện thoại ra báo cáo tìnhhình: “Sư huynh, bà xã anh xuất hiện

rồi, hôm nay có bốn tiết, đúng rồi, 11 rưỡihết giờ, anh đến sớm một chút mà đón đường nhé, việc còn lại là tự anh lo đấy...liên quan gì đến tôi? Tôi làm hết nhiệm vụ rồi, anh từ tìm cách đi... đừng cónói mấy chuyện

ấy với tôi. Việc này rõ ràng là anh sai. Bà xã anh giúp chúngtôi tìm học sinh mất tích, chúng tôi còn chưa kịp cảm ơn, thì đã bị anh tát chomột

cái rồi. Tôi mà là bà xã anh, thì tôi đã lấy dao mổ lợn phanh thây anh

rathành tám mảnh rồi...”

Quản Đồng bị Giang NhạcDương mắng nhiếc một thôi một hồi trong điện

thoại, đến Học viện nghệ thuật cũnglại bị mắng một chặp nữa.

Giang Nhạc Dương xỉ vảQuản Đồng: “Sư huynh à, tôi quen biết

anh bao nhiêu năm nay, đến nữ sinh hư hơnnữa còn không thấy anh động

thủ, lần đầu ra tay lại đánh ngay bà xã mình, sưhuynh ơi tôi phục anh

sát đất đấy!”

Quản Đồng cười đau khổ:“Cậu cũng trách móc mình sao, phải lúc đó mình mất hết lý trí rồi sao?”

“Anh mất hết lý tríthì đáng sợ lắm, bà xã thì quá lý trí, nên càng đáng sợ!” - Giang Nhạc Dươngnói xong rồi thì thở dài, “Nếu cô ấy

không chịu về nhà với anh thì làm thếnào?”

“Thì chắc là phải đểcô ấy xả hết trong lòng ra!” - Quản Đồng bóp bóp trán, “Tôi còn làm thế nào đượcnữa?”

“Liệu cô ấy có đòi lyhôn không nhỉ?” - Giang Nhạc Dương vừa nói vừa thở hắt ra, “Trong phim đều nhưthế đấy?”

“Tôi không biết là cậucũng có thói quen xem phim sến đấy!” -

Quản Đồng lườm Giang Nhạc Dương một cái,“Mà cậu đừng có mắng nhiếc mình

nữa được không?”

“Không

phải là tôi mắngnhiếc anh!” - Giang Nhạc Dương vò đầu bứt tai, “Tôi

chẳng đã nói với anh trongđiện thoại rồi còn gì, bà xã anh ngày hôm đó

giúp chúng tôi tìm học sinh, buổitối thì làm công tác tư tưởng cho học

sinh đó... mấy việc đó hoàn toàn không phảilà phận sự của cô ấy. Cô ấy

nhận hết trách nhiệm, sáng ngày hôm sau còn phải dậylo liên hệ chỗ thực

tập cho sinh viên. Cô ấy là phụ nữ. Anh thấy một người phụnữ thì đảm

đương được bao nhiêu việc chứ? Đây là việc liên quan đến tính mạng,nên

cô ấy không để ảnh hưởng đến công việc đã là một chuyện lạ rồi đấy. Thời buổinày, có mấy ai quan tâm đến người khác như vậy? Một cô gái tốt như

thế, sao anhlại nỡ ra tay chứ?”

Quản Đồng há mồm,chưa kịp nói gì thì đột nhiên thấy Giang Nhạc Dương đứng trước mặt mình đang trợntròn mắt, nhìn chằm chằm về phía sau lưng anh, Quản Đồng lập tức ý thức được điềugì đó, quay phắt lại, ch