Disneyland 1972 Love the old s
Hợp Đồng 77 Ngày Ông Xã Bá Đạo Đứng Sang Bên

Hợp Đồng 77 Ngày Ông Xã Bá Đạo Đứng Sang Bên

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327791

Bình chọn: 7.00/10/779 lượt.

n, ít

nhất ở rất nhiều thành phố radio cũng tuyên truyền ngôi sao mới Shine

trong ngành thiết kế thời trang trở về nước.

Trên màn hình lớn của thành phố có đưa tin về cuộc phỏng vấn của cô, thong dong mà thỏa đáng.

Chính là ban đêm, Thành phố H bởi vì kẹt xe mà có một hàng xe dài.

"Thiếnhà họ Âu, có muốn nghe radio giải buồn không?"

Lão Vương quay đầu hỏi Doãn Văn Trụ ngồi ở ghế sau.

"Ông muốn nghe thì nghe."

Doãn Văn Trụ trả lời.

Lão Vương mở radio ra, radio vừa lúc ở phát sóng cuộc phỏng vấn của Phương Thê.

Tiếng của Cô liền thông qua làn sóng điện truyền đến trong tai Doãn Văn Trụ.

Chẳng qua là chốc lát, lão Vương đã đổi đến một kênh khác.

Doãn Văn Trụ không khỏi nhíu mày một cái, nói: "Lão Vương, chuyển tới kênh vừa rồi."

Vì sao thanh âm kia quen thuộc như vậy, thật sự giống từ sâu trong trí truyền đến.

Lão Vương theo lời, chuyển lại, thanh âm bên trong cũng đã kết thúc.

Chỉ có tiếng nói của người chủ trì đang nói chuyện, "Người thích SUN­SHINE nhất định rất vui, tin tưởng Shine trở về nhất

định sẽ cho chúng ta mang đến nhiều niềm vui hơn."

Doãn Văn Trụ chân mày lần nữa cau, chỉ là lại không nói gì nữa.

Cảm giác như thế đã lâu không có.

Chỉ là nhà thiết kế này anh cũng biết, Thê Thê tựa hồ thật thích trang phục của nhà thiết kế này, mặc dù anh không thấy được.

Chỉ là nhất định là rất đẹp.

Nghĩ tới đây, anh lại bấm một số điện thoại.

"Thê Thê, anh kẹt xe, có thể sẽ trở về trễ tý."

"Ừ, em không sao, đã thành thói quen."

Thời gian ba năm, thế nào còn không thể quen.

Lúc ban đầu hận qua, nhưng cuối cùng còn không phải là học đón nhận.

"Thiếnhà họ Âu."

Lão Vương có chút lòng chua xót kêu lên.

"Lão Vương, ông làm sao vậy?"

Doãn Văn Trụ cười cười nói, chẳng qua là tầm mắt không có tiêu cự.

"Không có gì, lão chỉ là muốn nói trận kẹt xe này không biết chừng nào mới

Lão Vương hất đầu, lặng lẽ nói.

Bọn họ một mực ở nhà Doãn Văn, đã sớm đem Doãn Văn Trụ làm thành con của mình.

Nhìn đến anh như vậy, tự nhiên sẽ cảm thấy đau lòng. Lão Vương nhìn phía ngoài xe, vừa lúc trên màn hình lớn có bài tin tức về Phương Thê.

Ông hơi giật mình, quay đầu lại nhìn Doãn Văn Trụ trong xe một cái, lại cuối cùng cái gì cũng không nói.

Xe từ từ thông, bọn họ cũng một đường quay về nhà Doãn Văn.

Trước cửa đã có một cô gái đứng đó, nhìn thấy xe liền đi ra đón.

Cô mở cửa xe, khẽ mỉm cười, "Trụ, anh đã về."

Tiếng nói giống hệt như Phương Thê.

"Ừ, anh đã về, Thê Thê."

Doãn Văn Trụ đưa tay đến lòng bàn tay cô , cười với cô rất rực rỡ.

Bọn họ nắm tay đi vào, Lão Vương dừng xe xong, lại đi vào phòng sách của Doãn Văn Thận.

"Ông chủ."

Lão Vương do dự một hồi, vẫn là thấy được chuyện hôm nay nói cho Doãn Văn Thận biết.

"Lão Vương, chuyện gì?"

Doãn Văn Thận ngẩng đầu từ trong văn kiện lên hỏi.

Doãn Văn Trụ xảy ra chuyện như vậy, có một số việc cũng chỉ có thể dựa vào ông đi làm.

"Tôi hôm nay thấy Thiếu phu nhân."

Lão Vương lời nói thốt ra, sau đó lại vội vàng sửa lời nói: "Tôi thấy được Phương Thê tiểu thư."

"Phương Thê?"

Doãn Văn Thận buông cây bút trên tay, hỏi có chút kinh ngạc.

"Dạ."

Lão Vương gật đầu một cái.

"Ông không nhìn lầm đi, Phương Thê không phải đã ——"

Đã chết rồi sao?

Câu nói kế tiếp, Doãn Văn Thận không có nói ra, nhưng mà trong lòng bọn họ ai đều biết rõ.

Ba năm trước đây, bọn họ tận mắt thấy Phương Thê đã chết.

Ba năm sau, vì sao cô lại sống lại.

Là năm đó người kia không phải là cô, hay chỉ vì lão Vương nhìn lầm rồi?

"Tôi còn nhìn rất kỹ, là Phương Thê tiểu thư."

Lão Vương cũng là trả lời chắc

"Làm sao lại như vậy?"

Doãn Văn Thận lẩm bẩm: "Vậy ông làm sao không đi xác nhận một cái?"

Cõi đời này vì sao lại có người chết mà sống lại?

Đây rốt cuộc là chuyện gì xảy ra?

"Tôi thấy trên màn hình lớn, hình như là một nhãn hiệu thời trang, nhưng mà tôi nhất định không nhìn lầm."

Lão Vương không hiểu những thứ mốt kia, chỉ biết người kia là cô bé khi xưa.

"Lão Vương, chuyện này trước tiên đừng ở trước mặt thiếnhà họ Âu nói lỡ ra."

Doãn Văn Thận trầm mặc, mới lẩm bẩm.

Nếu như Phương Thê không chết, vậy thì ba năm nay cô ở nơi nào?

Biết Tiểu Trụ biến thành cái dạng này, cũng nhẫn tâm không trở về sao?

Tập đoàn Doãn văn, xem như đều có địa vị nhất định ở cả nước, năm đó Doãn Văn Trụ gặp chuyện không may, rất nhiều radio cũng truyền tin qua, thậm chí có rất nhiều ký giả cũng ngăn ở cửa muốn hỏi

ra một ít chuyện.

Bởi vì này không phải một cuộc tai nạn xe cộ bình thường, mà là cố ý làm.

Khi đó, có rất nhiều lời đồn đãi.

Cho nên Doãn Văn Thận cảm thấy Phương Thê nếu không xảy ra việc gì, vậy tất nhiên là biết chuyện này, nhưng cô không có quay về.

Nhưng ông lại không tin cô gái kia sẽ là

Ông tự nhiên cũng là hi vọng bọn họ có thể gương vỡ lại lành, ông biết con trai mình thích Cô đến cỡ nào.

Nhưng mà tình huống bây giờ này, thế nhưng ông lại do dự.

Năm đó Doãn Văn Trụ gặp chuyện không may, trên đầu

có máu tụ ép lên các sợi thần kinh thị giác, dẫn đến bị mù tạm thời, thế nhưng tạm thời đó đến cùng có bao nhiêu lâu ngay cả bác sĩ cũng nói

không ra.

Ít nhất bây gi