XtGem Forum catalog
Hứa Với Ai Vĩnh Viễn Sánh Cùng Trời Đất

Hứa Với Ai Vĩnh Viễn Sánh Cùng Trời Đất

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 328884

Bình chọn: 8.00/10/888 lượt.



Cuộc sống đột nhiên tĩnh lặng lại. Mấy ngày đợi kết quả, Ôn Hành Viễn chỉ ở

nhà với Si Nhan. Ban đêm, cô rất khó vào giấc, lại bởi đang mang thai

nên không được uống thuốc, anh nhẫn nại nói chuyện cùng cô rồi dỗ cô

ngủ.

Si Nhan đã bắt đầu ốm nghén, gần như ăn gì nôn ấy. Ôn Hành Viễn xót ruột,

nhưng lại không thể làm được gì. Nhìn cô ủ rũ nằm trong lòng, anh xót

xa, lại không nhịn được mà lên tiếng: “Tiểu Nhan, nếu như, anh chỉ nói

là nếu như sức khỏe của em có thể làm phẫu thuật ngay, mình bỏ đứa bé

này đi được không?” Anh rất muốn có con, nhưng anh càng muốn cô được

bình an hơn. Phải cân nhắc giữa hai người, anh chỉ có thể chọn cô, mình

cô mà thôi.

Si Nhan cứng đờ người, từ từ nhắm mắt lại, dựa vào ngực anh, không nói gì.

Ôm cô chặt thêm, anh nhẹ nhàng nói: “Mình còn trẻ, đợi em khỏe rồi mình

lại có con, được không?” Thấy cô không nói gì, Ôn Hành Viễn tưởng cô mềm lòng nên tiếp tục nói: “Anh Hành Dao đã sắp xếp ổn thỏa bên Mỹ rồi, đợi ở đây có kết quả, mình sẽ...”

“Em muốn sinh con!” Si Nhan ngắt lời anh, rời khỏi vòng tay anh. Nhìn vào mắt anh, cô nức nở: “Em muốn sinh con!”

“Ngoan nào, Tiểu Nhan!” Nắm tay cô đặt trước ngực mình, anh nói: “Em thông cảm cho anh

một chút được không? Nếu em bỏ lỡ cơ hội chữa trị, anh sẽ hối hận cả

đời.” Nhìn đôi mắt rưng rưng của cô, Ôn Hành Viễn hạ giọng, “Nếu em có

mệnh hệ gì, anh thật sự không chịu được!”

Nước mắt của Si Nhan nhỏ xuống mu bàn tay anh. Cô cắn chặt môi, mãi sau vẫn

không nói được thành lời, chỉ trầm mặc rút tay ra rồi xoay người bỏ đi.

“Tiểu Nhan?” Ôn Hành Viễn đuổi theo, nhưng cô lại yên lặng đóng cửa phòng ngủ, mặc cho anh gọi thế nào cũng không chịu mở cửa.

Nghe thấy tiếng khóc trong phòng, tim anh như bị dao cứa. Tì trán vào cửa, anh gọi cô: “Tiểu Nhan, mở cửa cho anh đi.”

Si Nhan không thưa, cứ ngồi yên dưới sàn nhà, suy nghĩ thất thần. Thân thể của mình, mình biết rõ, bệnh ngày càng nặng, cô biết. Cô có thể hiểu

rằng Ôn Hành Viễn không muốn mất cô, nhưng cô có sự kiên trì của mình,

cô không muốn trải qua nhiều khó khăn mà anh lại về hai bàn tay trắng.

Về chuyện khác, cô muốn cố cũng không được, mà cũng không muốn cố nữa.

Nhược Ngưng đến lúc tối muộn, rốt cuộc thì Si Nhan cũng chịu mở cửa. Cô gục xuống mép giường, vùi mặt vào hai lòng bàn tay.

“Nhan Nhan...” Nhược Ngưng gọi cô, ôm chầm lấy bả vai gầy của cô. Vì mất ngủ

một thời gian dài, cô gầy đi rất nhiều. Nhược Ngưng nghẹn ngào, “Đừng

như vậy, Nhan Nhan.”

“Nhược Ngưng, nếu mình chết, đứa bé có thể an ủi anh ấy!” Cổ họng Si Nhan

nghẹn lại, lúc ngẩng đầu, sắc mặt cô đã tái nhợt, “Mình không muốn để

anh ấy chờ đợi mười một năm, mà cuối cùng lại là công dã tràng.”

“Giữ lại đứa bé thì không phải là công dã tràng? Anh yêu em mười một năm,

đợi em mười một năm, chẳng lẽ lại chỉ vì muốn có một đứa bé? Người không còn, anh lại có đứa bé, bàn tay trống rỗng hỏi có ích gì?” Ôn Hành Viễn đứng cạnh cửa, hai mắt phiếm tơ máu, anh khẽ gầm: “Tiểu Nhan, em có

biết cái gì gọi là tình yêu không? Em có biết anh yêu em thế nào không?

Em cho rằng như vậy gọi là vĩnh viễn sánh cùng trời đất ư? Một mình sánh cùng trời đất ư? Nếu thế, nếu đến cuối cùng vẫn là như vậy, anh thật sự hy vọng mình chưa từng yêu em!”

Đường Nghị Phàm đè bả vai anh xuống, ngăn anh khỏi kích động. Giọng nói của

Ôn Hành Viễn lại vang lên: “Anh nói cho em biết, nếu em xảy ra chuyện

gì, anh sẽ không liếc nhìn đứa bé lấy một cái, anh cũng sẽ không để nó

mang họ Ôn. Là con anh thì sao chứ, nếu không phải vì giữ lại nó, có lẽ

mẹ nó sẽ bên anh cả đời, chỉ vì nó, anh mới trở về hai bàn tay trắng. Em bảo anh phải yêu thương nó thế nào đây? Anh không yêu nổi, anh hận nó.

Tiểu Nhan, đừng trách anh nhẫn tâm, so ra, em còn độc ác hơn anh.”

Si Nhan bị vẻ lạnh lùng của anh làm cho hoảng hốt, đến khi khôi phục bình

tĩnh mới suy nghĩ kĩ lại lời anh nói, cô khóc thất thanh. Anh nói, anh

không cho đứa nhỏ mang họ Ôn, anh nói, anh sẽ không liếc nhìn đứa nhỏ

lấy một cái. Biết rõ rằng anh chỉ nói vì tức giận, nhưng cô vẫn không

kìm được nỗi thương tâm. Mỗi ngày đối mặt với đứa nhỏ, anh phải sống thế nào để quên cô đây? Quả thật, cô rất nhẫn tâm, muốn an ủi anh, trên

thực tế lại là sự tra tấn ác độc nhất với anh. Si Nhan, sao mày có thể

ích kỷ như vậy?

Hành Viễn, em phải làm sao bây giờ?

Ôn Hành Viễn ngồi một mình trong thư phòng, đến khi Đường Nghị Phàm đưa

Nhược Ngưng về, khi Si Nhan đẩy cửa bước vào, anh mới dụi bỏ thuốc.

“Hành Viễn.” Đến trước mặt anh, cô đưa tay đan vào mái tóc anh.

Ánh trăng rất nhạt, nhưng cô không bỏ sót một điểm gì trên gương mặt anh.

Anh duỗi cánh tay ôm cô ngồi lên đùi, cô ngoan ngoãn dựa vào ngực anh, đan tay vào năm ngón tay anh.

Đêm về thật tĩnh lặng, không một tiếng động, trong lòng cả hai đều đang trào ra nỗi chua xót bi thương.

“Mang thai thật sự rất mệt, nhưng là điều rất thiêng liêng với phụ nữ.” Si Nhan phá vỡ bầu không khí trầm mặc trước, nhẹ giọng nói: “Không phải ai cũng may mắn được ở bên người mình yêu đến già, nhưng con chính là sợi

dây nối dài tình yêu của hai người. Vì