là giản tiện đấy.”
“Phức tạp lại hóa dễ lỗi thời, còn phong cách đơn giản lại dễ trở nên kinh
điển vì không phải chạy theo thời thượng. Mình nghĩ, với công trình lần
này, Ôn Hành Viễn vốn hy vọng cái kinh điển hòa chung với vĩnh hằng.”
“Nhược Ngưng?” Đường Nghị Phàm gọi cô mấy câu nhưng cô vẫn không có phản ứng, nên liền ôm vai cô.
Quý Nhược Ngưng hoàn hồn lại, “Dạ? Sao thế?”
Đường Nghị Phàm cười trìu mến, “Có phải mệt quá không? Sao mà ngây ra thế?”
Tuy đã là vợ chồng nhưng Quý Nhược Ngưng vẫn không có thói quen thân mật
với anh trước mặt người khác, hơi đỏ mặt, nhìn Ôn Hành Viễn, “Em đang
nhớ đến lời Nhan Nhan nói.”
Ôn Hành Viễn ngẩng đầu, trong mắt đầy vẻ nghi hoặc, chờ mong.
“Tối qua, em với Nhan Nhan có nhắc đến dự án mở rộng của Cửu Duy, cậu ấy
nói, công trình của Hoa Đô sẽ là tác phẩm vĩnh hằng.” Quý Nhược Ngưng
nói xong, liền nhìn Đường Nghị Phàm cười.
Ôn Hành Viễn hơi thất thần, sau đó, anh cúi đầu tiếp tục xem quyển tạp chí trong tay. Song, độ cong bên khóe môi dần tăng lên.
Nụ cười khẽ ấy, rất có ý tứ.
Vẻ mặt ôn hòa và ánh mắt vẫn thế, duy chỉ có khóe môi hơi nhếch lên là ẩn
chứa vẻ tức giận khó thấy. Lạnh lùng đảo mắt qua phía Hàn Thiên Dụ đang
mỉm cười, đôi mắt anh có chút biến đổi.
“Chuyện gì xảy ra vậy?” Đường Nghị Phàm nhìn đồng hồ, trầm mặc một lát rồi nhỏ giọng hỏi anh.
Quý Nhược ngưng cầm tài liệu trong tay, nghiêng đầu nhìn họ.
Ánh mắt Ôn Hành Viễn thoáng trầm lại. Lúc anh ngồi xuống, đang định lên
tiếng thì cửa hội trường đột nhiên bị mở ra. Anh quay đầu lại, thấy Si
Nhan đang đứng đó.
Khuôn mặt cô đỏ bừng, trên trán lấm tấm mồ hồi, hơi thở gấp gáp. Cô cầm hợp đồng đưa đến cho anh.
Ôn Hành Viễn trầm mặc mấy giây rồi mới đứng dậy, khóe môi hơi cong lên,
anh dịu dàng vuốt tóc cô, cúi đầu nói khẽ bên tai cô, “Cảm ơn em!”
Si Nhan hít sâu, cố gắng không để ý đến cơn tê dại khi môi anh chạm vào tai mình, hơi lùi lại, nhoẻn miệng cười và khẽ lắc đầu.
Lúc Si Nhan rời khỏi hội trường, đoàn thẩm định cũng vừa lúc ngồi vào bàn. Thoáng nhìn thấy Si Hạ, hai người nhìn nhau cười.
“Xin hỏi Ôn tổng, dự trù kinh phí của Hoa Đô thấp nhất trong ba doanh
nghiệp. Với số vốn nhỏ như vậy, quý công ty có thể đảm bảo chất lượng
không?” Cuộc cạnh tranh bước vào giai đoạn vấn đáp như thường lệ, người
đặt câu hỏi là đồng nghiệp ở sở địa chất, còn Si Hạ vẫn ung dung ngồi
trên chiếc ghế da.
Ôn Hành Viễn mỉm cười, “Trước khi đưa ra phương án này, Hoa Đô đã tiến
hành khảo sát vật liệu một cách toàn diện, hơn nữa, tổ giám định cũng đã phân tích cẩn thận. Xét trong các sản phẩm cùng loại, thì nguyên liệu
của Nhiên Thăng có chất lượng tốt nhất, giá cả cũng là thấp nhất.” Đặt
bản hợp đồng mà Si Nhan vừa đem đến lên bàn, anh nói tiếp, “Lần này, Hoa Đô đã hợp tác với nhà cung cấp hàng đầu Nhiên Thăng.”
Lời vừa nói ra, những người có mặt đều xôn xao. Hàn Thiên Dụ biến sắc ngay tức thì, ánh mắt cũng lạnh đi.
“Nhiên Thăng sẽ phối hợp với Hoa Đô để hoàn thành “Kim Bích Thiên Hạ” trong
vòng ba năm. Tôi tin chắc rằng, có lực lượng hùng hậu của Nhiên Thăng hỗ trợ, giá thành thấp như trong báo cáo là chuyện không khó. Không những
Hoa Đô không lỗ vốn mà lợi nhuận thu về còn không phải là nhỏ.” Ngữ khí
của Ôn Hành Viễn rất trầm ổn, nhưng những chữ được nói ra vô cùng dứt
khoát.
Mấy người của đoàn thẩm định đều gật gù, cúi đầu trao đổi với nhau, lại có
người hỏi: “Như vậy thì Hoa Đô bố trí đội thiết kế để hoàn thành công
trình thế nào?”
“Lần này Hoa Đô giữ nguyên phong cách là đơn giản, thêm một mục tiêu mới, đó là “tác phẩm vĩnh hằng”. Hơn nữa, bản thiết kế do kiến trúc sư giàu
kinh nghiệm Quý Nhược Ngưng của viện thiết kế Hoàn Vũ cùng các nhân viên của công ty kiến trúc Hoa Thành thực hiện.” Ôn Hành Viễn vừa dứt tiếng
nói thì mọi người đổ ánh mắt về phía Quý Nhược Ngưng.
Đường Nghị Phàm khẽ nắm tay cô, ánh mắt hiện rõ sự cổ vũ. Quý Nhược Ngưng mỉm cười, gật đầu rồi tao nhã đứng dậy.
Bầu không khí trong hội trường dịu lại. Quý Nhược Ngưng trầm tĩnh cầm bản
thiết kế, giọng nói nhẹ nhàng mà dõng dạc. Cô trình bày rõ ràng về bản
thiết kế cho tổ thẩm định, lại nhờ có sự động viên của Đường Nghị Phàm
nên trả lời rất thuận lợi, gần như không có trở ngại gì.
Kết quả thì có thể đoán được, giá thầu hợp lý, tương đối thấp, bố trí không gian tốt, đương nhiên Hoa Đô giành phần thắng. Cuộc chiến không ồn ào,
không khói lửa đã kết thúc trong yên tĩnh. Lúc Ôn Hành Viễn và chủ sự Si Hạ bắt tay nhau, khuôn mặt Hàn Thiên Dụ sa sầm, không chút phong độ mà
hằm hằm dẫn nhân viên của mình rời đi.
“Cậu cũng được lắm, kín mồm kín miệng gớm.” Là những người cuối cùng ra khỏi hội trường, đi cùng Ôn Hành Viễn, Si Hạ nhướng mày.
“Mấy tay của Nhiên Thăng rất ngang ngạnh, mình phải tốn không ít công sức
đâu đấy, chỉ còn thiếu nước bị Hàn Thiên Dụ phá hỏng đại sự nữa thôi.”
Ôn Hành Viễn nới lỏng cà vạt, đôi mắt vẫn tỉnh táo, nhìn kỹ thì lại thấy vẻ lo lắng, “Sao lại là Tiểu Nhan? Nếu như Hàn Thiên Dụ biết trước...”
“Cho ông ta thêm một lá gan cũng không dám động đến xe của mình.” Si Hạ hiểu nỗi lo