xoay người đem ta ôm vào phòng, đặt ta lên giường “Ngủ.” Lời nói uy nghiêm không cho phép cãi lại, ta khẽ thở dài, còn tưởng rằng có đứa nhỏ, hắn sẽ tốt hơn một chút, kết quả vẫn là bá đạo như vậy.
Ta cố chấp nhìn hắn, “Chàng nhớ rõ đến lúc ăn cơm chiều phải về, nếu không ta sẽ không ăn!” Ta là phụ nữ có thai ta lớn nhất, ta cũng không nên lãng phí cơ hội tốt như vậy.
Hắn nghĩ nghĩ, gật đầu.
“Về sau một ngày ba bữa đều phải ăn cùng ta
“…”
“Không thể làm việc quá mệt mỏi, từ giờ cho đến lúc ta sinh hắn ( nàng ), chàng không thể lại đi xa nhà.”
“…”
“Còn có nữa, chàng không thể tiếp tục hung dữ với ta!”
“…”
“Phụ nữ có thai trước và sau khi sinh sẽ rất dễ tức giận, cho nên chàng không thể chê ta dài dòng.”
“…”
“Ngủ!” Hắn cau mày chốt lại một từ, nhưng mà giọng nói lại không hề lạnh như băng, điều đó cho thấy hắn thật sự đem những lời dài dòng của ta vừa rồi đều bỏ vào đầu. Lòng ta mừng thầm không thôi.”Được được được thôi, ta ngủ là được.”
Ta nhận lệnh nhắm mắt lại, cảm giác hắn đi ra ngoài rồi mới lại mở mắt ra. Ta ngồi dậy dựa vào đầu giường, nhẹ nhàng vỗ về bụng, không thể tưởng tượng được ta ở hiện đại còn không có cái gì, vừa đến nơi đây, mới vài tuổi mà đã sắp làm lão mẹ rồi.
Nhưng vừa nghĩ đến có thể sinh ra một đứa bé xinh đẹp, một cực phẩm mĩ nam giống hắn, trong đầu ta lại hiện lên bản sao nhỏ của Dạ Trạch Vũ, nghĩ đến đây, tâm tình có chút không yên liền không kìm được mà bay bổng.
Ngày hôm sau, hạnh phúc dường như có thể chảy ra nước được. Ta cũng trở nên càng ngày càng thích ngủ hơn, một ngày 24 giờ, thì đã có hơn nửa thời gian đều là lấy giường làm bạn, thật là giống heo ăn uống ngủ, ngủ uống ăn, cứ lặp lại tuần hoàn như vậy.
Nếu không có An Ninh đến đúng giờ liền gọi ta rời giường ăn cơm, nói không chừng ta sẽ ngủ thẳng đến lúc chết đói cũng nên. Trên bàn cơm đồ ăn đủ loại, xem ra đầu bếp phải mất một phen cân não rồi.
Ta miễn cưỡng ăn một chút, tuy rằng nôn nghén không phải thực nghiêm trọng, nhưng mà khẩu vị cũng dần dần chịu ảnh hưởng lớn. Khi đó, lúc nào cũng có thể nhìn thấy Dạ Trạch Vũ chau mày, rồi đến những bữa ăn sau nhất định sẽ có những món ăn mới thanh đạm hợp khẩu vị hơn. Không cần đoán, khẳng định là hắn phân phó rồi.
Ta rúc ở trong lòng hắn an giấc ngủ trưa, từ khi mang thai tới nay, sự ôn nhu của hắn dần dần không hề che dấu nữa, săn sóc cẩn thận đến mức làm cho ta cảm thấy hắn căn bản không phải là một nam nhân chỉ biết quát lớn với bộ mặt lãnh khốc, thật ra hắn cũng thực thích đứa nhỏ đó. Từ khi biết có đứa nhỏ, hắn thay đổi rất nhiều, thậm chí ta cảm thấy hắn so với ta còn nhanh hơn đã điều chỉnh tốt vai trò của phụ thân.
“Dạ!”
“Tỉnh?”
Ta mơ hồ uhm một tiếng, thay đổi tư thế, thoải mái dựa vào vai hắn “Hiện tại là giờ nào?”
“Giờ Mùi.”(14h-16h)
Ta vòng vo nói, lấy ra quyển sách trong tay hắn, để sang một bên “Cùng ta ngủ tiếp được không.”
Một tay hắn đặt sau đầu ta, một tay phủ lên cái bụng mượt mà đang dần tròn lên của ta, cũng nhắm mắt lại lẳng lặng nghỉ tạm.
Ngày như mặt nước ào ào chảy qua, tiểu tử trong bụng kia cũng từng chút từng chút một lớn lên, ở trong bụng ta cứ như đang đẩy tạ. Ta thậm chí hoài nghi khi ta đi đường cũng có người ở phía trước đề phòng ta mất đà mà té ngã. Cũng có người canh chừng ta tránh ta rảnh rỗi mà tìm việc gì đó để làm, không cẩn thận sẽ làm tổn thương tới đứa nhỏ.
Ta chỉ có thể ở trong phòng, nhàm chán nhìn trần nhà ngẩn người. Chỉ đến khi hắn rảnh, mới có thể nắm tay ta chậm rãi tản bộ trong hoa viên.
“An Ninh, chúng ta đi chợ tản bộ được không?” Ta đáng thương hề hề nhìn An Ninh chăm chú, chỉ thiếu không chảy ra mấy giọt nước mắt để chứng minh khao khát muốn ra ngoài tản bộ của mình.
“Không thể, gia nói ra ngoài không an toàn, không thể.”
“An Ninh!”
“Khụ khụ, không thể.”
“Ta cứ thế này thì sẽ buồn chết mất.”
“Nô tỳ cùng nói chuyện với phu nhân được không?”
“Đấu võ mồm? Không rảnh…”
“Vậy nô tỳ đi chuẩn bị một ít điểm tâm cho phu nhân?”
“Không muốn ăn.”
“Vậy…”
“Ta mặc kệ! ! !” Ta ai oán hướng về phía An Ninh hét lên.
An Ninh thở dài “Phu nhân, ngài đến tột cùng là muốn cái gì?”
Ta từ trên giường đứng lên, An Ninh kinh ngạc hét một tiếng liền tiến lên đỡ ta, ta giữ chặt tay nàng, nói nhỏ “Chúng ta đi ra đầu phố kia xem cửa hàng vải của gia, thuận tiện mua cho tiểu tử kia một ít vải chất liệu thoải mái, để cho người làm mẹ là ta đây có thể may một ít quần áo cho con. Được không?”
An Ninh khổ sở nhìn ta, khuyên “Phu nhân, chẳng lẽ phu nhân muốn mình lại bị bắt cóc một lần nữa sao?”
“Ta…”
Ta còn không phản bác, chợt nghe thấy một câu quát khẽ từ phía cửa “Không thể.”
Mộng đẹp hoàn toàn tan biến, ta nghẹn ngào ủy khuất lại nằm lên giường, không thèm nhìn cái tên vô lại nhét cầu vào bụng ta kia lại còn cướp đoạt đi tự do của ta.
An Ninh hiểu chuyện lui xuống, ta cá là nàng đang rất tức giận, Dạ Trạch Vũ ngồi ở mép giường, cũng không nói gì khuyên nhủ ta, lòng ta hừ nhẹ một tiếng, ta mới không để ý tới ngươi đâu.
Nhưng cũng chẳng được bao lâu, sau lưng ta như có trăm ngàn