gì cũng dùng bữa cơm làm nền để thương lượng, mặc dù rất hiệu
quả nhưng cũng tương đối…phí tiền.
Nguyễn Nhược Nhược đã nghe nói qua trong
thành Trường An quán ăn cao cấp nhất là Hội Tiên Lâu. Giới phú thương
nhắc đến cũng chắc lưỡi hít hà, nơi này so sánh với hắc điếm còn đắt
hơn, mỗi ngày đều đem “ma đao trảm thủ” khách cũ, dĩ nhiên “Đao” được họ mài bén ngót, những khách tầm thường nhất định không dám kề cổ cho họ
“thử đao” rồi. Nguyễn Nhược Nhược cũng không muốn làm gia cầm đưa đầu
cho họ chặt, gà thì ăn cỏ vậy, cho nên nàng nói thẳng nói Lý Hơi mà
không hề có điểm húy kị, “Lời không tốt nói trước nha! Chỗ ta có thể mời người có hạn, những nơi sang trọng đắt tiền thì xin bỏ qua cho, ta và
ngươi vào một quán ăn trang nhã sạch sẽ là được rồi. Ý của ngươi như thế nào?”
Nguyễn Nhược Nhược nói rành rọt, hoàn
toàn không cảm thấy có gì khó xử. Nàng không ưa đám công tử ăn xài phung phí sa sỉ, lại ghét nhất loại người ném ngân lượng qua cửa sổ, nhìn tới nhìn lui cũng là vỗ béo người khác chứ chẳng có lợi gì cho mình. Quá đề cao sĩ diện cũng không tốt, làm bất cứ chuyện gì cũng phải cân nhắc khả năng của bản thân, không nên khiêu chiến với năng lực có hạn.
Lý Hơi thân phận tôn quý, đường đường là
Tĩnh An vương thế tử, người muốn mời cơm hắn nhiều không kể hết. Bọn họ
đem hết tâm tư ra chiêu đãi hắn, nào là sơn trân hải vị, tinh thực tế
quái, trước sau tranh nhau dâng lên cho hắn. Vậy mà hôm nay Nguyễn Nhược Nhược vô ý kéo hắn đi ăn cơm, lại còn nói “nơi dùng bữa có hạn”, chỉ có thể tùy tiện chọn một chỗ “bình dân” mà ăn một lần. Bất quá, hắn mặc dù kinh ngạc nhưng lại thấy mới mẻ, vì vậy liền vui vẻ đồng ý, “Được, chọn một chỗ “bình dân” mà ăn một lần đi, tùy ngươi sắp xếp.”
Sau đó hắn bảo Tần Mại đánh xe vào phủ,
bản thân cùng Nguyễn Nhược Nhược làm thành một khối đi đi lại lại ở ngã
tư đường tìm một quán ăn thanh nhã yên tĩnh. Nguyễn Nhược Nhược dù tiết
kiệm những không đến mức hà tiện, cho nên cũng không đem tên Tiểu vương
gia này tùy tiện dẫn đến quán ăn bình dân lung tung cho xong việc. Sau
khi nhìn tới nhìn lui, rốt cục cũng chọn được một quán ăn bên trong
trang hoàng cũng không tệ lắm, khách nhân ra vào cũng náo nhiệt xem ra
rượu và thức ăn hẳn được hoan nghênh. Vì vậy hai người liền đi vào, sau
khi ngồi xuống nàng chọn vài món ăn, gọi một bầu rượu rồi hai người đối
diện từ từ nói chuyện.
Những món ăn mà Nguyễn Nhược Nhược chọn
lựa có phần mới mẻ, Lý Hơi trước giờ chưa từng ăn qua. Hắn đang muốn đưa đũa gắp ăn thử mùi vị xem thế nào thì lại bị Nguyễn Nhược Nhược nhanh
tay lẹ mắt chặn đũa lại, “Những món này ngươi đừng ăn, đây là ta ăn,
ngươi ăn những món này nè.”
Lý Hơi nhìn thấy trước mặt mình toàn là
thịt gà, thịt cá. Còn thức ăn trước mặt Nguyễn Nhược Nhược đều là rau
xanh thanh đạm, hắn không nhịn được kháng nghị: “Toàn là dầu mỡ, ai ăn
những món này nha! Ta muốn nếm thử những món ăn của ngươi.”
“Những món ăn của ta toàn là rau mọc nơi
hoang dã, chưa chắc tràng vị của ngươi chịu được. Tốt nhất nên cẩn thận
một chút, ngươi vừa mới khỏi bệnh xong.” Nguyễn Nhược Nhược hù dọa hắn.
Lý Hơi tức giận nhưng vẫn lì lợm ngoan cố muốn ăn thử một lần. Nguyễn Nhược Nhược chào thua để hắn dùng đũa gắp
lên ăn thử. Hắn ăn một miếng, mi nhíu hồi lâu, “Đây là món gì? Tại sao
lại có vị chua?”
“Đây là Mã Xỉ Hiên, là món ăn thường gặp
trong mùa hè. Mặc dù hơi chua một chút, nhưng vừa mềm vừa giòn, thanh
đạm dễ chịu, hơn nữa còn có công hiệu giải nhiệt. Thật ra món ăn này rất tốt cho cơ thể, chỉ tiếc là ngươi ăn không quen.” Nguyễn Nhược Nhược
cười nói.
Lý hơi quả thật ăn không quen, những bị
nàng nói như thế liền sợ có độc như lần trước nên hắn cũng không muốn ăn tiếp. Chỉ là sau khi ăn vài miếng, quả thật thấy rất ngon miệng, đúng
là thanh đạm dễ chịu, hắn không khỏi gật đầu đồng ý, “Ừm, càng ăn càng
thấy ngon.”
“Tất nhiên, ta chọn còn có thể dở sao.
Nếu ăn được thì ngươi ăn nhiều thêm một chút đi. Những thứ này toàn là
thực phẩm xanh chân chính đó nha, đất đai màu mỡ, dinh dưỡng phong phú,
lại có tác dụng thanh nhiệt giải độc, vừa là món ăn vừa là thuốc, có
bệnh thì trị bệnh, vô bệnh có thể cường thân, thậm chí còn có tác dụng
kéo dài tuổi thọ…” Nguyễn Nhược Nhược nhất thời đắc ý luôn ra một tràng, thoạt nhìn như thể đã từng làm chuyên gia quảng cáo cho món ăn chay, Lý hơi nghe được vô cùng sửng sốt. Trong lúc bất chợt chính nàng tự phát
hiện ra sơ sót, vội vội vàng vàng ngậm miệng lại không nói nữa, ân cần
quơ đũa chiêu đãi khách, “Tới đây…uống rượu…dùng bữa…”
Vừa nói nàng vừa đem đũa gắp thức bỏ vào
miệng, nhai nhai một chút liền sinh cảm khái vô hạn: “Không có tiền ở
nhà ăn dưa rau, có tiền ở tửu điếm ăn rau dưa.”
“Cái gì?” Lý Hơi nghe không hiểu.
“Không có gì không có gì, tiếp tục tiếp
tục, uống rượu, dùng bữa.” Nguyễn Nhược Nhược hoạt bát nói, tựa như muốn đem Lý Hơi một lần nuôi thành người mập tròn béo tốt mà liên tu bất tận bắt hắn hết ăn rồi uống. Nhưng thật ra trong lòng nàng đang nghĩ đến kế hoạch kia, trước tiên bắt hắn ăn cho no một bụng rượu thịt,