mời” vào Tinh Nhu Các, chờ Lạc Diên đế xử trí.
Cũng trong cái đêm hơi lạnh bức
người này, tôi rốt cuộc hiểu được diệu dụng của Tinh Nhu Các.
Bản công chúa vào đình chưa tới nửa
canh giờ, liền phát giác có gì đó không đúng, vừa bước ra nhìn, mới phát hiện
nước ao đã tràn qua chóp sen, qua cả bậc thang lên lầu, hồ sen ánh trăng biến
thành “Thủy mạn Kim Sơn tự*”, Tinh Nhu Các lại nằm ở giữa ao, trước mắt nếu
muốn vào bờ, chỉ có hai biện pháp:
Một, lội; hai, chèo thuyền.
(*) Thủy mạn Kim Sơn tự (nước
dâng Kim Sơn tự) là một tình tiết đặc sắc trong Truyền thuyết Bạch xà.
Cả hai biện pháp này khả năng thực
hiện được lại không lớn, hơn nữa bờ bên kia còn có gia vệ tới tới lui lui, tôi
lúc này mới chợt hiểu ra được nổi khổ tâm của điểu lão đầu, Tinh Nhu Các – làm
chỗ để yêu đương hẹn hò là giả, làm tòa thủy lao mới là thật.
Tôi bị, triệt triệt để để giam
lỏng.
Tự giễu mà ngoéo ngoéo khóe miệng
một cái, tôi đẩy cửa sổ, sao trời ngàn dặm, giống như trời quang ngàn dặm
của sáng nay.
Chỉ là mấy canh giờ, phút chốc cứ
như một thế hệ…
Sáng nay, tiếng pháo đinh tai nhức
óc của Văn phủ tựa như còn ở bên tai, trong phủ ngoài phủ đều được trang trí
rất khang trang hoành tráng, đến cả hai con sư tử to đùng trước cửa Văn phủ
cũng được tắm rửa sạch sẽ, đội hoa đỏ thắm.
Văn phủ từ Văn gia lão tử cho tới
mấy tên sai vặt kiệu phu, đều mặc trang phục màu đỏ, hân hoan vui sướng, ngay
đến cả Mặc Ngọc công tử anh tuấn tiêu sái, trước giờ chỉ có đồ trắng cũng vận
một bộ hỉ phục màu đỏ, đón tân nương về phủ.
Dưới ánh mắt chúc phúc của khách
khứa, đi thẳng vào đại sảnh, có một người quản lý hô to:
“Nhất bái thiên địa…”
“Nhị bái cao đường…”
Tôi ngồi ở vị trí khách quý, cẩn
thận nhìn một màn này.
Hơn nửa năm trước tôi cũng từng
trải qua cảnh thế này, tiếc ở chỗ là bái đường với gà trống. Nhớ đến điều này,
tôi không khỏi thầm nhếch khóe miệng một cái, màn kịch vui như vậy làm sao có
thể thiếu bản công chúa được? Chỉ ngồi làm khách quý chẳng phải là phụ đi thanh
danh “đồ Man di” của Hạp Hách công chúa quá sao?
Đại sảnh, lễ bái đường, mọi
người chỉ nghe:
“Tam bái…”
“Chậm đã!”
Chủ sự của buổi lễ còn chưa kịp
rống xong câu, miệng vẫn còn giữ ở tư thế há to, bản công chúa không
nặng không nhẹ mà bồi hết câu.
Thanh âm không lớn, lại kéo
đến ánh mắt của mọi người.
An Lăng Nhiên ở bên cạnh kỳ quái
nhìn tôi, bàn tay cầm tay tôi trống rỗng, tôi đã từ chỗ ngồi đứng dậy.
Văn Mặc Ngọc con ngươi
trong suốt thấy đáy, dừng lại động tác âm thầm dõi theo tôi, Nguyệt Nhi
vẫn tuân theo nữ tắc như cũ, chỉ cúi đầu hai tay xoắn mảnh lụa đỏ trong tay.
Tôi dưới những ánh mắt nhìn chằm
chằm như thế, lững thững đi tới trước mặt Văn Mặc Ngọc, trầm giọng nói:
“Văn Mặc Ngọc, ta chỉ hỏi
ngươi một câu, thất tịch đêm đó, ngươi ta thề nguyền dưới ánh trăng, những
lời thề ấy chẳng lẽ không còn ý nghĩa gì hết sao?
Nói xong, Văn Mặc Ngọc tạm
thời không phản ứng, nhưng cả phòng lại bùng nổ.
Người đầu tiên kinh hô chính là Văn
phu nhân, Văn phu nhân dịu dàng mềm mỏng chắc là chưa từng nhìn thấy cái gì gọi
là quá quen mặt, nghe vậy lập tức chỉa vào người tôi trợn mắt há
hốc mồm nói:
“Ngươi,
ngươi… đừng có nói bậy!”
Tiếp theo là người đỡ cô dâu An
Lăng Nguyệt:
“Ai nha nha, cô nãi nãi của
ta ơi, ngài còn chưa khỏe sao? Đây là đại hôn của tiểu thư!”
Dần dần, càng có nhiều thanh âm
quét đến.
“Chậc chậc, uống rượu mừng thôi
cũng lời quá rồi. Tẩu tử cùng muội phu tương lai, ha ha! Mấy tiết mục thế này
đến kể chuyện trong quán trà cũng không nghe được.”
“Giỡn chơi sao? Đường đường
là công chúa của một quốc gia, không lo giúp chồng dạy
con cho tốt, lại đi câu dẫn tướng công của em chồng nhà mình?”
Tôi nhắm mắt mặc nhận, tình cảnh
này, trong mộng đã diễn tới diễn lui không biết bao nhiêu lần, nếu như đã quyết
rời khỏi Lạc Vân quốc, bản công chúa cũng chẳng màng gì đến chuyện thanh danh.
Tôi sau cùng vẫn không nhịn được
quay đầu lại nhìn tiểu ngu ngốc, cười tự giễu ra tiếng.
Hắn vẫn còn ngồi nguyên tại chỗ,
ánh mắt thâm thúy quan sát tôi.
Tôi không khỏi siết chặt tay, cả
đời này… tôi sợ vẫn là không quên được ánh mắt ấy. Bất quá có ánh mắt để nhớ
lại, cũng đủ rồi.
Một lúc sau, Văn Mặc Ngọc rốt cuộc
cũng cười đáp, kéo suy nghĩ của tôi lại.
“Công chúa có phải nhận sai người
rồi không?”
Tôi giả vờ kinh ngạc, “Sao có thể
được?!”
Văn Mặc Ngọc cười đến mức hờ hững,
“Đêm thất tịch đó, ta với Thất điện hạ, Mục vương cùng các chư vị uống rượu
suốt cả buổi tối, làm sao lại có thể, hẹn hò với công chúa ở dưới ánh trăng
đây?”
…………
Chuyện phía sau không cần nói tới.
Bị giày vò như vậy, Văn Mặc Ngọc
mặc dù có chứng cứ chứng thực không phải “gian phu”, nhưng tội danh “vụng trộm”
của bản công chúa lại thật. Vì vậy, tôi bị bắt giữ ném vào Tinh Nhu Các, làm
công chúa gặp nạn.
Bên kia Văn phủ, bị loạn như thế,
qua giờ lành, va phải xui xẻo “vụng trộm”, hôn lễ cũng đương nhiên vô phương
tiếp tục, nghe nói, không hẹn duyên sau.
Từ đó, tôi và Văn Mặc
Ngọc, các an thiên mệnh, thầm nghĩ chuyện đã thành.