a huấn luyện.”
“Ý cô là hung thủ là nam, hơn nữa rất có khả năng là một… là một cảnh sát hình sự?” Công tố Yoo đột nhiên la hoảng.
“Suỵt!” Đường Vũ Tân giật mình, lập tức đặt ngón tay lên môi ra giấu cho công tố Yoo im lặng.
“Hơ, xin lỗi… thứ cho tôi nói thẳng, có phải trí tưởng tượng của đặc phái viên
Đường phong phú quá không?” Công tố Yoo giật cả mình, cái này có thể
tính là vu khống nhân viên cảnh sát, là phạm pháp nha…
“Đây chỉ là giả thiết của tôi thôi, biết đâu luận chứng không thành lập. Đúng
rồi, công tố Min đâu? Chưa về sao?” Đường Vũ Tân còn có một hồ sơ cần
chữ ký của công tố Min mới hoàn tất thuyên chuyển chức vụ.
“À, hình như công tố Min về phòng rồi.”
“Ồ…” Đường Vũ Tân đảo mắt, đột nhiên la hoảng: “Tiêu rồi!”
Khẩn cấp chạy ra khỏi phòng, bỏ lại công tố Yoo và Dong Man vẻ mặt ngơ ngáo không hiểu gì cả.
Chết
tiệt, cô bận đến nỗi đầu óc choáng váng rồi, lại quên mất lần này công
tố Min về phòng để uống máu!! Tác giả kịch bản ơi cứu cô với, hi vọng cô đuổi kịp tới phòng làm việc trước khi công tố Min uống máu…
Bên
trong phòng làm việc, Min Tae Yun kéo cửa chớp xuống, khẽ thở phào nhẹ
nhõm. Lần này lấy mẫu máu hết sức thuận lợi, có lẽ là anh nghĩ quá nhiều chăng? Dù sao Min Tae Yun cũng quyết định từ giờ trở đi, lúc lấy máu
chỉ đi một mình là tốt nhất, ngoại trừ việc sẽ dẫn tới sự chú ý của bác
sĩ Sok ra thì có thể bớt được rất nhiều phiền phúc, chí ít có thể thoát
khỏi hai cô nàng rầy rà đặc phái viên Đường và Yoo Jung In.
Công tố
Min tháo nút đậy chai đựng máu, trầm mặc nửa giây, đổ hết bình máu vào
miệng. Do người chết đã hấp hối còn bị đẩy xuống nước, manh mối không rõ ràng, anh chỉ nhìn thấy được một lưỡi dao sắc bén cùng với một thứ gì
đó có vỏ kim loại màu đen có chữ “NANO” là kết thúc lần thăm dò này. Đi
kèm nó là một cơn đau kịch liệt từ phổi, bình chứa máu rơi xuống đất,
công tố Min ho cật lực, anh gập eo ôm ngực, ý đồ giảm bớt cơn đau đơn.
Lúc này, cửa phòng làm việc đột ngột bị đẩy bật ra…
Nháy
mắt, theo bản năng công tố Min hít mạnh một hơi, anh quay đầu lại chỉ
thấy Đường Vũ Tân thở hào hển xuất hiện ở cửa phòng, trán rịn mồ hôi.
“Tôi…”
Đuổi kịp rồi sao? Đường Vũ Tân vẫn thở dốc, suy nghĩ bay tán loạn, đồng
thời đảo mắt tìm kiếm chung quanh, kết quả nhìn thấy bình máu trên mặt
đất mà lúc này, công tố Min đang cầm bình máu lên cất vào chỗ kín đáo
dưới bàn làm việc.
“Tôi đến xin chữ ký.” Đường Vũ Tân đột nhiên mất hết sức lực, cô thất bại ngồi
phịch xuống sofa đối diện bàn làm việc của công tố Min.
“Cái
gì?” Đối mặt với chuyện Đường Vũ Tân đột ngột thay đổi tâm tình, công tố Min ngây ra nhưng anh không dám nhiều lời. Phổi của anh vẫn còn đau âm
ỉ, anh sợ lên tiếng sẽ không nhịn được mà ho khan.
“Tôi đến xin chữ ký. Lệnh điều động của tôi cần có chữ ký của anh.” Tuy cô và
công tố Min cùng là công tố viên của Tổ tập hợp công tố, nhưng vẫn cần
có chữ ký của lãnh đạo các ngành ban liên quan.
“Lệnh
điều động gì?” Công tố Min hỏi một hồi cũng không thấy trả lời. Lúc này
anh mới buông bàn tay đang ôm ngực ra, cầm xấp tài liệu Đường Vũ Tân đặt trên bàn lên.
“Cô…”
Một lúc lâu sau công tố Min ngẩng đầu lên, định hỏi Đường Vũ Tân “làm
đặc phái viên không tốt hay sao mà muốn làm công tố viên?” lại phát hiện hồn vía Đường Vũ Tân không ở đây, càng khiến công tố Min khó hiểu là,
rốt cuộc trên mặt cô xuất hiện vẻ áy náy là do từ đâu ra?
“Cô không sao chứ?” Kết quả một câu “vì sao cô muốn xin làm công tố viên” lại biến thành một câu hỏi thăm.
“Không sao…” Kỳ thật Đường Vũ Tân rất muốn hỏi ngược lại anh “anh không sao chứ?”
“Xin lúc nào vậy?”
“Từ ngày đầu tiên đến Tổ tập hợp công tố.” Giọng Đường Vũ Tân có vẻ uể oải lờ đờ.
“Vì sao
muốn làm công tố viên, làm đặc phái viên chẳng phải tiện hơn nhiều?” Đột nhiên công tố Min có cảm giác bất lực, kiểu người như Đường Vũ Tân anh
chưa từng thấy bao giờ. Lúc trước mỗi lần gặp cô đều tràn trề tự tin,
còn có vẻ thỏa mãn. Chẳng biết sao lần này toàn thân trên dưới lại toát
ra hai chữ “thất bại”?
“Ài… tôi đã xin cấp trên phê chuẩn rồi, công tố Min kiểm tra sau đó ký vào là
được rồi mà?!” Tâm tình Đường Vũ Tân có chút nóng nảy, thật ra là cô tức bản thân, bất tri bất giác lời lẽ cũng trở nên bực bội.
“Hình như cô đến xin tôi chữ ký!” Công tố Min trả lời càng làm Đường Vũ Tân thêm nóng nảy.
“Được
rồi, nếu anh đã muốn biết,” Đường Vũ Tân ngồi thẳng người, nhìn thẳng
công tố Min, “Tôi luôn luôn muốn lấy thân phận công tố viên để vào Tổ
tập hợp công tố. Tổ này chẳng phải gọi là Tổ tập hợp công tố sao? Không
phải tổ đặc phái cũng chẳng phải tổ cảnh sát mà là tổ công tố! Đặc phái
viên thì liên quan gì? Nói nghe hay ho thì là nhân vật đặc biệt mà cấp
trên phái xuống, kỳ thật là người ngoài, không phải chân chính gia nhập
tổ mà thồi? Thế nên tôi mới muốn trở thành công tố viên chính thức của
tổ này, nghe rõ, không phải chỉ là công tố viên mà là công tố viên của
Tổ tập hợp công tố!”
Công tố Min nghe mà ngây người, mãi sau mới mở miệng: “Vì sao phải chấp nhất vào tổ này như thế?”
“Bởi vì thăng chức nhanh