ại ô thành phố, cô nhận ra điều đó bởi những cánh đồng xanh biếc trải tận
chân trời, Nhị Hà cũng có những nơi như thế này ư? Càng lúc càng vắng người
hơn. Cuối cùng thì dừng lại tại một ngọn núi nhỏ cỏ xanh rờn, cô vẫn còn cảm
thấy choáng…Cô ngồi bệt xuống bên vệ đường, thở hổn hển.
- Đồ yếu như sên! Đi nhanh lên! – Hoàng Hiểu Vương kéo
tay Dương Lạp lôi đi xềnh xệch.
- Bỏ ra! Tôi tự đi được!- Dương Lạp hất tay hắn ra,
gắt gỏng.
Leo mãi mới đến đỉnh núi,
kì lạ thật, phía sau núi là một cánh đồng hoa oải hương rực rỡ. Cô òa lên sung
sướng. Hai người ngồi xuống bên vệ núi, ngắm nhìn những bông hoa đang chải mình
dưới nắng. Một màu tím thật hiền dịu, giống như một bức tranh thủy mặc lớn. Ánh
nắng yếu ớt ngã mình xuống cánh hoa nhẹ nhàng như sà vào lòng của nó. Gió cứ
thổi nhè nhẹ, nhè nhẹ lướt qua hai con người đang ngây ngất ngắm nhìn. Mùa này
hoa nở đẹp nhất, Dương Lạp thấy lòng mình thanh thản như những đám mây trắng
xóa đang lững lờ trôi trên bầu trời cao tít.
- Sao…cậu biết chỗ này hay vậy? – Cô ngượng ngùng nhìn
Hiểu Vương.
- Ừm…vô tình thôi!
Dương Lạp quay sang nhìn
cậu, mái tóc màu hạt dẻ khẽ rung rinh trong ánh nắng hiền dịu, khuôn mặt trắng
ngần của cậu ngẩng lên nhìn bầu trời, hàng lông mi chớp chớp thật hút hồn. Lúc
này cô cảm giác cậu giống như anh trai mình vậy, chỉ muốn sà vào lòng người con
trai ấy. Cô muốn nằm ra thảm cỏ này để tận hưởng mùi hương ngào ngạt của hoa
oải hương và thấy mình giống như một nàng công chúa cổ tích. Sao lại có nơi đẹp
và lãng mạn như thế này? Cô cười tít mắt và giơ đôi bàn tay làm thành hình chữ
nhật để tóm lại hình ảnh này vào trong kí ức. Trông cô ngộ nghĩnh như một đứa
trẻ vậy.
Hiểu Vương quay sang nhìn em, mái tóc tơ
mỏng đen láy của em bay bay dịu dàng, và đôi môi kia khẽ nhếch lên cười, em vẫn
như thế, vẫn luôn cười rất tươi mỗi khi có anh bên cạnh, nụ cười ấy rạng rỡ hơn
cả những bông hoa kia, hơn cả ánh mặt trời kia. Anh muốn ôm gọn em trong vòng
tay của mình và hít ngửi mùi cháy cháy trên tóc em. Nghĩ đến đây thôi là lòng
anh muốn thắt lại thật đau đớn. Giá như…Đôi tay như thể không còn nghe lời anh
nữa, anh ôm lấy Dương lạp. Cô tròn mắt ngạc nhiên. Cậu ta ôm cô rất chặt như sợ
cô sẽ biến mất như những cơn gió vô tình kia. Vòng tay rất ấm áp, Dương Lạp
không gỡ tay cậu ra và cứ thế để mặc cho cậu ấy ôm mình, lòng xuyến xang.
Hiểu Vương thấy mình thật
ngốc nghếch, nếu khi đó anh không đi thì bây giờ chắc hẳn anh em họ sẽ rất hạnh
phúc. Nhưng không thể…Anh muốn ôm cô như thế này từ rất lâu rồi, rất lâu
rồi…Chưa bao giờ anh quên cô và luôn âm thầm bảo vệ cô chỉ từ xa, chỉ cần có
thể nhìn thấy cô là đã hạnh phúc lắm rồi. Chẳng hiểu sao, những giọt nước mắt
lăn trên má anh, rất nhẹ nhành, rất khẽ khiến cô không thể biết được. Gió ơi
mau chóng lau khô cho anh…
- Ây…cậu…sao thế…bỏ tôi ra…! – Tiếng Dương Lạp vô cùng
nhẹ.
Hoàng Hiểu Vương bỏ ra,
quay vụt mặt đi và tự trách mình đã cư xử quá ngu ngốc.
- Này, cậu sao thế hả? – Dương Lạp huých tay cậu.
- Không sao, nhỏ điên! – Giọng cậu ta nhỏ dường như
không có ý trách cô.
Mặt trời bắt đầu chầm
chậm lặn xuống núi, một màu hoàng hôn nhuốm đỏ cánh đồng hoa oải hương, khiến
nó càng thêm rực rỡ hơn. Dương Lạp nhẹ dựa đầu vào vai Hiểu Vương, trong lòng
ấm áp. Cảm giác này sẽ chẳng thể nào phai nhòa trong con tim hai người.
“ Một chú gà con lông vàng óng đang tung tăng…
Nhánh lá trong vườn xào xạc kêu…
Con diều hâu to lớn…la la la…
Gà con vội tìm anh…sau những luống rau
Anh vội vàng bảo vệ em
Khỏi con diều hâu độc ác…
Rồi anh em lại tung tăng…la la la”
Giai điệu bài hát ngân
lên thật dịu dàng, thật ngộ nghĩnh…Dương Lạp giật mình quay lại:
- Sao…cậu…lại biết bài hát đó! – Mắt cô nhòa đi theo
dòng lệ đang chan hòa hai bên mắt.
Hoàng Hiểu Vương hốt
hoảng:
- À…cái này tôi nghe một người bạn hát cho.
Đây là bài hát mà trước
kia Dương Phong hay ru Dương Lạp ngủ…một bài hát rất ngộ nghĩnh, nhưng đó là kỉ
niệm của hai anh em. Tại sao Hoàng Hiểu Vương lại biết bài hát đó? Tại sao lại
hát nó một cách tha thiết như vậy. Cô lấy tay quẹt nước mắt, vững giọng:
- Vậy sao?
Hoàng Hiểu Vương không
nói gì, cổ họng anh như có vật gì đó chặn không thể cất tiếng, ánh mắt anh bối
rối, hàng lông mày khẽ nhíu lại. Anh quay mặt đi đau đớn.
Dương Lạp cũng không thể
nói gì khác nữa, cô đứng dậy, dang tay ôm lấy cả cánh đồng hoa oải hương trước
mặt, đôi mắt lại cong cong lên cười, xóa bỏ mọi gánh nặng trong lòng. Cô cười
tươi nhìn Hiểu Vương:
- Về thôi!
Hiểu Vương ngước lên nhìn
cô, ánh mắt trìu mến:
- Ừ.
Hai người lặng lẽ xuống
núi, lên xe máy về. Lần này Dương Lạp chủ động ôm lấy cậu, chiếc xe lướt đi
trong làn gió nhẹ. Cô nghĩ mình đã nghĩ sai về Hiểu Vương, càng lúc cô càng
thấy hắn thật đặc biệt, đặc biệt hệt như anh trai của cô. Cô quí mến hắn hơn cô
tưởng.
"Ước gì được trở lại cánh đồng ấy lần thứ
hai."
Cuối trung tuần hạ. Trời hầu như chẳng
còn nắng, chỉ phảng phất đâu đây màu vàng nhè nhẹ của nó. Từ cửa sổ phòng Dương
Lạp, cô đang nằm trên giường, kh