- Cô...gái ấy...như thế nào? Tên...gì ạ?
- Bác không biết, hình như là cái gì Trân đó.
Nói xong ông ta lao vội
ra xe, Dương lạp ngã quỵ xuống, "Trân Trân ư? Không thể nào?" Hiểu
Vương đỡ lấy cô, cởi áo khoác lên người cô đang run rẩy. Cô như con thú bị tổn
thương, lao vội ra đòi lên xe của ông Hoàng, cuối cùng bốn người cùng lên xe đi
đến bệnh viện. Bỗng chốc căn nhà trở nên u lạnh, bà Hoàng vẫn ngồi im đó, vẫn
cầm đũa dùng cơm, nhưng đâu ai hay, từ khóe mắt bà đang nhỏ lệ.
Bệnh viện Hàn Dương ồn ĩ
bởi đủ các thứ tiếng, đủ thứ cảm xúc, bốn người ngồi ngoài hành lang bệnh viện,
bồn chồn. Ông Hoàng nhìn đăm đăm vào cửa phòng cấp cứu, đôi lông mày không
ngừng co lại. Hoàng Hiểu Dy ngồi vắt chân lên nhìn vào trong, khẽ vuốt vuốt
những lọn tóc của mình mà không để ý ánh mắt căm hận của Dương Lạp, cô ngồi thu
vào một góc, như người mất hồn, đôi vai trần khẽ rung rung, tấm áo mỏng manh
của Hiểu Vương không đủ ủ ấm cô. Còn anh, anh đan chặt hai tay vào nhau, nhìn
vào phòng cấp cứu. Ai cũng đều lo lắng, sợ hãi...
Sau hơn ba tiếng đồng hồ,
cửa phòng cấp cứu bật mở, bác sĩ bước ra, lập tức ba người đứng dậy.
- Bệnh nhân đã tạm ổn, nhịp tim đã bình thường trở
lại. Sau hai tiếng nữa, mọi người có thể vào.
Rồi ông ấy nhìn ông
Hoàng, bảo:
- Ông Hoàng, mời ông xuống văn phòng của tôi làm hồ sơ
và trao đổi một số chuyện.
Nói rồi, hai người họ đi
xuống tầng dưới, vì chưa thể vào thăm nên Dương Lạp bèn ngồi xuống ghế chờ, thở
phào nhẹ nhõm.
- Ôi giời, không chết là may rồi. – Hiểu Dy vênh mặt
nhìn, giọng điệu coi thường.
“ Bốp” – Cái tát như trời giáng của Dương Lạp khiến má
cô ta lệch sang một bên.
- Đồ đê tiện, cô có thể độc ác như thế được sao.
Hiểu Dy căm phẫn, đứng
dậy định tát lại thì Hiểu Vương ra đỡ, hắn ta phẫn nộ ra mặt, cầm chặt tay cô
ta, ghé sát vào tai nói một điều khiến Dương Lạp không thể nghe thấy:
- Nếu cô đụng vào Tiểu Lạp, thì cô sẽ không sống được
dù chỉ là một giây đâu.
Hoàng Hiểu Dy bất lực,
vụt ngồi xuống, đau đớn, không hiểu em trai đang nói gì.
Dương Lạp vẫn chưa hoàn
hồn, cô ngồi lặng lẽ, nước mắt chan hòa hai bên mép, cô nhắm nghiền mắt. Nếu
người trong kia đích thực là Trân Trân thì cô sẽ không sống nổi mất.
Hai tiếng đồng hồ trôi
qua thật nhanh chóng, Dương Lạp chạy vụt vào trong. Trời đất như trở lên quay
cuồng, người nằm trên tấm đệm trắng, môi trắng bệch, khô nẻ, mắt nhắm chặt,
không động đậy gì kia là Trân Trân. Cô ấy nằm bình thản, mái tóc ngắn không còn
đủ sức tung bay nữa, bị bó chặt trong một chiếc khăn trắng tinh. Dương Lạp chạy
vội đến bên bạn, quỳ xuống nền, tay nắm chặt tay bạn không buông. Cô lại khóc,
cô hận một nỗi mình không phải là người thay thế cho Trân Trân. Hoàng Hiểu
Vương lại bên, ngồi xuống vỗ vai Dương Lạp, lập tức cô hất ra, đứng bật dậy hét
lớn:
- Cậu biến đi, đồ khốn, tôi không muốn dây với nhà các
người nữa, nếu bạn tôi có mệnh hệ gì thì các người sống không yên đâu.
Hoàng Hiểu Vương quay mặt
đau đớn, anh không muốn mọi chuyện trở nên thế này. Anh quay người bước ra khỏi
phòng, Hoàng Hiểu Dy cũng lẽo đẽo chạy theo sau.
Căn phòng lặng yên không
tiếng động, Dương Lạp lấy tay vuốt má bạn, run run. Thật đau đớn, sao mọi
chuyện lại thế này chứ? Sao Trân Trân lại bị như thế này?
Bên ngoài, cảnh vật trở
lên thật ảm đạm, thật lặng lẽ. Trời đã nhá nhem tối. Dương lạp ngủ thiếp bên
giường bệnh từ bao giờ không hay.
Sáng sớm hôm sau, ánh
nắng le lói rọi qua khung cửa sổ, rọi vào căn phòng trở nên sáng lóa, một bàn
tay nhẹ nhàng vuốt mái tóc Dương Lạp, cô bừng tỉnh, bắt gặp khuôn mặt Trân Trân
đang mỉm cười với cô:
- Cậu tỉnh rồi hả?
Dương Lạp dụi dụi mắt rồi
ôm chầm lấy bạn:
- May quá, Tiểu Trân à, cậu không sao rồi!
- Tất nhiên rồi, tớ rất khỏe mà.
- Cậu làm tớ lo muốn chết, đêm qua Chu Thiên gọi hỏi
cậu sao không đấy, mình không dám trả lời luôn.
- Chu...Thiên là ai thế?
Dương Lạp mở to mắt,
không dám tin, cô sững người, chẳng lẽ đây là hiện tượng mất trí nhớ ư?
Đúng lúc bác sĩ bước vào
kiểm tra sức khỏe, thấy vẻ mặt của Dương Lạp, ông liền nói:
- Cô ấy bị mất trí nhớ tạm thời, chỉ một mảng trí nhớ
thôi.
- Là sao ạ? Có thể...nhớ lại được không...bác?
- Có thể có hoặc cũng có thể vĩnh viễn không. Tốt nhất
là nên cố gắng hết sức tìm lại kí ức cho cô ấy.
Dương Lạp gật đầu rồi
quay lại nhìn Trân Trân, cô đang ngây người khó hiểu. “ Khó khăn lắm Tiểu Trân
mới rung động với một người con trai, cả hai đều tốt, tại sao ông trời lại chớ
trêu như thế chứ. Rồi sau Chu Thiên biết tin này sẽ thế nào đây? Sao lại bất
công như thế chứ!”- Dương Lạp đau đớn nghĩ mà lòng không khỏi quặn đau. Ông Hoàng
bước vào, gật đầu mỉm cười với cô, rồi kéo ghế ngồi xuống bên cạnh, hỏi han:
- Cô ấy có sao không cháu?
Dương Lạp không buồn ngẩng mặt lên, giọng
nhỏ như tiếng gió.
- Mất trí nhớ.
Ông ta sững người, bối
rối rồi lại cười:
- Chắc không sao đâu! Chắc sẽ nhớ lại thôi!
Mặc dù đó chỉ là lời an
ủi nhưng không hiểu sao Dương Lạp vô cùng phẫn nộ, cô quát lớn:
- Mất trí nhớ! Mất trí nhớ mà ông cho là đơn giản
