ị nhất định đến, thôi chị đang bận chút,
thôi nha!
[ Chào chị!'>
“ Đúng là tên ngốc, dễ thân thật, chẳng trách khiến
bọn đàn em phải phục tùng như vậy.” – Dương Lạp cười tủm tỉm nghĩ trong đầu.
Thế mà buổi chiều đến
thật nhanh, thấm thoát cũng đã đến ba giờ, Dương Lạp thay quần áo rồi đến trước
cổng bệnh viện, ráng chiều khiến cô trở nên thật mong manh, dễ vỡ giữa muôn vàn
con người khác. Từ một góc của bệnh viện, Nam Dĩnh đứng ngây người nhìn cô,
không ai hay biết trong ánh mắt của cậu có cả một bầu trời sao sáng rực rỡ.
- Chị...!
Dương Lạp giật mình quay
lại, ngạc nhiên trước bộ dạng của cậu, một chiếc áo màu đen có hình đầu lâu
xương chéo trước ngực, một chiếc quần thụng cũng đồng màu đen, trông cậu thật
ngỗ nghịch.
- Ừm...mặc thế em không thấy lạnh à? – Dương Lạp chun
chun mũi nhìn từ đầu đến chân cậu ta.
- Có sá gì đâu! Em khỏe lắm! – Nam Dĩnh toe toét cười.
Dương Lạp vỗ vỗ vai cậu
rồi hai người cùng bước ra khỏi cổng bệnh viện. Trên con đường dài thênh thang,
bóng hai người đổ xuống trông như hai ngọn cỏ mỏng manh nhưng thật dịu dàng,
thật thơ mộng. Hai bên đường, những hàng cây rẻ quạt đã nở hoa với màu vàng sậm
như màu tóc Nam Dĩnh. Cậu như hòa vào làm một với thiên nhiên. Chưa lúc nào cô
thấy tâm hồn thanh thản như lúc này, như lúc đi bên cậu, đi bên những bông hoa
rẻ quạt. Những cơn gió nhè nhẹ thôi lướt qua người cô mát mẻ, nếu như có thể là
một bông hoa, cô nguyện sẽ là bồ công anh...
- Chị tên gì?...- Tiếng nói Nam Dĩnh nhẹ như tiếng
gió.
- Dương Lạp Lạp! Cái tên rất xấu đúng không? ha ha...
- Em gọi chị là Dương Lạp được không?
- Tại sao không? – Dương Lạp quay lại nhìn cậu, hàng
lông mi của cậu cong dài rất mềm mại.
- Chị, em...
- Nói đi!
- Em rất xấu xa đúng không?
- Tại sao?
- Nhà em ở An Dương.
Dương Lạp ngạc nhiên, một
phần vì đúng người này là kẻ đó, một phần là cô quá kinh ngạc trước sự trùng
hợp này. Ban đầu cô chỉ thoáng nghĩ là người trùng tên thôi.
- Nhà chị cũng ở đó!
- Thật vậy sao? Em có rất nhiều bạn ở đó, nhưng em đã
bỏ lại họ mà lên chốn thành thị này.
- Vì sao vậy?
- Vì gia đình, em phải lên đây!
- Hừm...vậy em biết Chu Thiên không?
Vừa nghe tên đó, cậu ta
liền quay phắt lai, mắt mở to:
- Sao chị biết?
- Vì cậu ấy là bạn trai của Trân Trân.
Bất chợt Nam Dĩnh cười
lớn:
- Tên này cuối cùng cũng có bạn gái rồi sao? Ngạc
nhiên thật!
Tiếng cười thật sảng
khoái, thật dễ thương, Dương Lạp lắc đầu cười thầm. Hai người vừa đi vừa nói
chuyện huyên thuyên, bỗng đâu xuất hiện một đám người đi xe máy quây tròn xung
quanh họ, khói bay nghi ngút.
- Nam Dĩnh, mày ra viện rồi à?
Nam Dĩnh không hề biểu
hiện cảm xúc lo sợ gì, vẫn bình thản:
- Ừ! Cảm ơn quan tâm nhá!
- Ồ, mày thay bạn gái rồi à?- Một tên khác trong đoàn
rú ga cười lớn.
- Không phải! Đây là người ở nhà tao.
“ Hả? Người ở á!” – Dương Lạp giãy nảy, bỗng Nam Dĩnh
huých nhẹ vào tay cô ra hiệu im lặng.
- Hả? Xinh thế này mà người ở à? Hay bán lại cho tao
đi mày!
- Thôi, vấn đề chính đây, bạn gái mày đang nằm trong
tay bọn tao, khôn hồn thì lên xe đi. – Một tên đầu quấn băng đỏ gào lớn.
- Bạn gái? – Nam Dĩnh gãi đầu cười nhăn nhở.
- Doãn Nhược Tinh.
Lập tức mặt Nam Dĩnh tái
mét, hai tay nắm chặt khiến gân xanh nổi lên.
- Khốn kiếp!
- Sao? Bạn gái mày đúng không? Lên xe đi.
Mất bình tĩnh, Nam Dĩnh
quay ra bảo Dương Lạp quay về, còn mình thì quay lên xe máy phóng đi mất. Dương
Lạp đứng ngây người chẳng hiểu gì. Nhưng trong lòng thì thấp thỏm không yên.
Hai tiếng sau không thấy
Nam Dĩnh trở lại, cô rút điện thoại ra gọi thì không thể liên lạc được, đầu dây
bên kia chỉ một tiếng nói lạnh như băng: “ Số máy này hiện đang tạm khóa...”
Ngồi trong căn phòng bệnh
của Trân Trân, cô ngây người như kẻ mất hồn, khiến cho Trân phải lay mạnh
người:
- Dương Lạp, sao thế?
Cô bừng tỉnh, vươn người
ngáp. Trân Trân nũng nịu nói với cô:
- Mình thèm ăn quất muối!
- Rồi rồi! Mình đi mua đây. – Dương Lạp cười nói với
Trân Trân.
Bệnh viện buổi tối rất
lạnh, lại đúng đầu đông nên không khí như đặc quánh lại. Dương Lạp run rẩy bước
đi trong hành lang, hai tay đút vào túi áo lấy ấm. Đường đi khá vắng, chỉ có
vài bóng y tá với bệnh nhân đi lại. Bước ra ngoài cổng bệnh viện, cô đứng một
lúc xoa xoa tay.
- Chị....
Một tiếng gọi khe khẽ đủ
để mình Dương Lạp nghe được, cô quay ra nhìn.
- Ôi trời, Nam Dĩnh!
Giữa ánh đèn đường mập
mờ, bóng tối như nuốt chửng cậu ta, trông cậu thật nhỏ bé, ngồi thu lu trong
một lùm cỏ, cái rét thấu xương khiến con người cậu thật mỏng manh. Dương Lạp
chạy vội đến bên, khắp người cậu toàn là máu, một màu máu đỏ đặc dính hết trên
mặt, trên cổ, quần áo và tay của cậu.
- Chuyện...gì thế?
Người cậu khẽ run run,
cậu ngước mắt lên nhìn, ánh mắt đen kịt như màu của bầu trời đêm. Từng vệt nước
dài lăn trên má tạo thành một đường máu khô. Nam Dĩnh khóc, khóc như một đứa
trẻ, Dương Lạp ôm cậu vào lòng, an ủi cậu qua khỏi cơn đau.
- Không...phải...máu của...em...
Cậu nói trong tiếng nấc
nghẹn, câu nói như bị đè nén rất lâu.
- Vậy thì của a