XtGem Forum catalog
Kẹo Bạc Hà

Kẹo Bạc Hà

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 321955

Bình chọn: 8.5.00/10/195 lượt.

hự màu ngọc bích đó. Và ai là kẻ đã làm điều này? Tại sao lại là kẹo

bạc hà?

......

Sáng ngày hôm sau là chủ

nhật, trời u ám như sắp mưa, Dương Lạp và Trân Trân đang ngồi trong nhà thì mưa

bắt đầu nặng hạt, hạt mưa tí tách rơi lộp bộp trên mái nhà, lăn xuống cả từng

tán lá xanh mượt mà. Dương Lạp ngồi trên giường khoanh tròn chân nghịch máy

tính:

- Tiểu Trân, mấy giờ rồi thế?

- Một giờ rồi! Có định xuống ăn cơm không? – Trân Trân

từ dưới nhà nói với lên.

Cố chần chừ thêm chút nữa

rồi Dương Lạp tắt máy tính, chạy xuống nhà, mâm cơm đã được dọn sẵn, toàn những

món rất đơn giản, dễ ăn. Ngồi vào chỗ, cô xoa xoa tay:

- Mời Trân nhá!

- Khỏi câu nệ đi bà! – Trân Trân bĩu môi nhìn cô.

Bữa cơm diễn ra gọn nhẹ

đến hai giờ thì xong. Vội vã thu dọn, rửa, rồi Dương Lạp nhanh chóng leo lên

giường nằm cho ấm.

- Ủa? Gần ba giờ rồi đó! Không đi à? - Tiếng Trân Trân

ngạc nhiên.

- Đi đâu? – Dương Lạp chau mày hỏi.

- Biệt thự màu ngọc bích.

Vậy mà cô cũng quên,

nhanh chóng bật dậy mặc quần áo, sau khi đã xong xuôi thì cũng đã ba giờ kém 15

phút. Nhưng ngó cái máy tính với cái blog đang viết dở, cô thực sự không muốn

đi trong hoàn cảnh như thế này chút nào. Cô chần chừ đứng ở cổng rồi nói:

- Mà tại sao mình phải đi chứ?

Trân Trân đứng trong nhà suýt té ngửa, cô quát lớn:

- Con nhỏ ngốc này! Thế mà còn mặc quần áo chỉnh tề

làm gì, thôi chót thì đi đi luôn đi.

Nghĩ cũng phải nên cô

đành đi vậy. Trời mưa mỗi lúc một nặng hạt, mưa bắn tứ tung lên giày và tất

Dương Lạp, cô phải bắt một chiếc taxi đi cho nhanh. Vậy là ba mươi phút sau với

sự chỉ dẫn vòng vô của cô, cũng đến nơi, chiếc taxi đỗ trước một căn biệt thự

có màu ngọc bích thật lộng lẫy. Cô giả tiền rồi bước vào trong, nhìn đồng hồ đã

ba giờ 38 phút. Muộn mất rồi, cô vội vàng bước vào thềm bấm chuông. Cánh cửa tự

bật mở vào cô bước vào, bên trong quả thực khác xa với vẻ bề ngoài lộng lẫy,

rất vắng vẻ chỉ có bộ sofa kê giữa nhà và vài thứ chạn bát lặt vặt. Thưa thớt

thật! Dương Lạp chặc lưỡi, cô đi lòng vòng trong nhà.

“ Có ai không? Wey, có ai không vậy?”

Chỉ có tiếng vọng lại của

tường đá lạnh lẽo.

Cô nhìn quanh nhà. Cuối

cùng cũng tìm được một căn phòng sáng đèn, cô bước vào trong, bên trong chỉ có

một chiếc giường trải đệm và gối trăng tinh, một chiếc ti vi màn hình phẳng và

một tủ đựng quần áo. Cô ngồi lên giường rồi soải mình nằm ra nghỉ ngơi.

- Con gái gì vô duyên thế?

Dương Lạp giật mình bừng

tỉnh, bật dậy như con tôm, trố mắt nhìn thì thấy Hoàng Hiểu Vương với khuôn mặt

trắng, nước lăn qua bờ mi dài cong vút, cậu đang cởi trần, tay cầm chiếc khăn

bông lau đầu, mái tóc ướt sũng buông xuống chiếc mũi cao và qua cả bờ môi đỏ

gợi cảm rồi tuôn xuống cả cơ thể rắn chắc của hắn, bất giác cô đỏ mặt quay đi.

- Cô điên à?

- Cái gì? - Lúc này cô mới bừng tỉnh, quay ra nạt lại.

- Cô có ra không? Hay muốn xem tôi thay quần áo?

Vừa nói hắn vừa làm điệu

bộ cởi quần khiến Dương Lạp bối rối bắt buộc phải rời khỏi phòng. Bước ra ngoài,

tim cô vẫn còn đập thình thịch. Vài phút sau đó thì Hoàng Hiểu Vương bước ra,

lôi cô xềnh xệch xuống phòng khách.

Khi đã yên vị trên ghế

sofa, Hoàng Hiểu Vương vắt chân chữ ngũ, soải mình nằm ra ghế, không nói năng

gì. Dương Lạp thấy bức bối liền hỏi:

- Rốt cuộc có chuyện gì?

Hắn vẫn nhởn nhơ không

nói gì, tiếp tục lấy tay xoa xoa tóc, cô bây giờ mới cảm thấy ở hắn một điều là

quần áo của hắn lúc nào cũng màu đen, toàn bộ, kể cả đồng phục cũng được đặc

biệt màu đen. Tại sao lại như thế? Hắn che dấu điều gì chăng? Hay người hắn bị

làm sao? Nhưng rõ ràng vừa nãy cô nhìn lại hoàn toàn bình thường, bù lại còn

thật săn chắc nữa.

- Này, cậu có nói không? Tôi về đây.- Dương Lạp bực

mình định đứng dậy.

Hoàng Hiểu Vương bỗng

tiến lại gần, đẩy cô ngồi xuống ghế rồi luồn hai tay ra sau gáy cô, cúi sát

xuống thì thầm:

- Không về được đâu.

Cả mặt Dương Lạp đỏ bừng,

mùi dầu gội đầu thơm lừng phả vào mặt khiến cô chao đảo. Cô bối rối:

- T...tại...sao?

Hoàng Hiểu Vương ngồi

phịch xuống bên cạnh, dựa mình vào ghế, cười lớn:

- Từ giờ cô sống ở đây với tôi!

- Hả? – Hai mắt Dương Lạp mở to tướng nhìn cậu.

- Hả với hở cái gì? Từ giờ cô và tôi cùng sống ở đây.

- Cậu bị chạm mạch hả? Còn lâu đi! Lí do gì chứ?

- Lí do à? Không có lí do gì hết.

- Cái thằng...điên này! – Dương Lạp tức muốn nổ đom

đóm mắt.

Cô quay người trực đi ra

thì Hoàng Hiểu Vương kéo tay cô, vì sàn nhà quá trơn mà hai người ngã nhào. Kết

cục cả người Dương Lạp đè gọn lên người Hiểu Vương.

- Nặng quá!...- Cậu rên rỉ.

- A...xin lỗi!- Cô nhanh chóng rời khỏi người cậu và

ngồi xuống ghế, mặt nóng bừng và tim thì như đang chạy trên đường cao tốc.

Hoàng Hiểu Vương đứng dậy

phủi quần áo than thở:

- Cô ăn cái gì mà nặng như con heo thế hả?

- Cậu...! – Dương Lạp muốn cắn chết cậu ta luôn cho

rồi, kẻ ăn nói thô lỗ.

- Tôi đã cho người dọn dẹp đồ đạc của cô đến đây rồi,

không cần đi nữa.

Dương Lạp đơ tại chỗ, há

hốc mồm, kinh ngạc hết sức. Cô không thể nói gì vì hành động quá tự tiện của

hắn. Đúng một lúc sau, có xe tả