Snack's 1967
Kẹo Bạc Hà

Kẹo Bạc Hà

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 322013

Bình chọn: 10.00/10/201 lượt.

cho Dương Lạp. Cô tròn mắt:

- Cậu uống rượu à?

- Ừ, sở thích của tôi!

Cô cầm li nước khuấy đều

rồi mút hết một nửa cốc, xoay chiếc ghế nhìn về phía sàn. Mắt nheo nheo lại,

lắm loại người quá, nhưng hầu hết là trai trẻ gái non cả. Đúng là ăn chơi mà.

Cô vừa ngậm ống hút vừa chặc lưỡi:

- Cậu thích mấy nơi như thế này à?

- Ừ, rất thú vị mà! – Hoàng Hiểu Vương hét lớn.

Cậu cũng cầm một li rượu quay về đối diện với cô, cô

ngạc nhiên quay lại hỏi:

- Tôi tưởng những nơi như thế này thì tôi và cậu không

vào được chứ.

- Ha ha, tôi là khách hàng VIP mà! – Vừa nói cậu ta

vừa uống một ngụm rượu.

- Thật lố bịch, tôi thích yên tĩnh hơn. – Dương Lạp

ngán ngẩm lắc đầu.

Bỗng có một cô gái ăn mặc

rất sexy bước đến. Cô ta khoác mỗi chiếc áo mỏng tèo nhìn rõ cả bên trong và

chiếc váy ngắn bó sát vào đùi. Mái tóc ngắn ngang vai, màu vàng hoe. Cô ta lại

gần Hoàng Hiểu Vương, một tay đặt lên vai cậu, trườn người ôm lấy cậu ta và hôn

lên môi cậu một hồi. Dương Lạp nhắm tịt mắt. Hiểu Vương gạt ra, giọng thờ ơ:

- Đừng làm phiền anh uống rượu!

- Anh, em uống cùng được chứ? – Giọng cô ta ngọt xớt.

- Khỏi, em không thấy anh đi cùng bạn rồi à! – Hắn hất

hàm về phía Dương Lạp.

Cô ta quay đầu nhìn cô

rồi vênh mặt nói với Hiểu Vương.

- OK, Tầm thường!

Rồi cô ta nhanh chóng

bước đi, Hoàng Hiểu Vương vẫn bình thản uống rượu. Hoàng Hiểu Vương hay quen

với mấy người kiểu như vậy sao, đáng ghét. Mà sao cô có cảm giác như mình

đang...ghen vậy. Dương Lạp nhìn theo bóng cô gái lạ, thấy cô ta nói gì đó với

một gã đàn ông lạ và chỉ về phía cô. Tim cô bỗng đập thình thịch, cảm giác

không ổn lan tỏa khắp người. Cô nép vào chiếc bàn cố làm mình biến mất nhưng

không thể.

Một lúc sau đó, tiếng

nhạc ồn ào tắt ngúm, cả Dương Lạp và Hoàng Hiểu Vương đều ngạc nhiên quay ra,

có một gã đàn ông trông rất biến thái đứng trên sân khấu, đầu tóc để lòa xoa,

chét một đống phấn son lên mặt, thật không thể chấp nhận được, chỉnh micro và

hét lớn:

- Các chàng trai, cô gái, có muốn chơi một trò này

không?

Dưới khán đài lại càng

rộn rã hơn, ai cũng đều muốn biết đó là trò gì. Bất chợt, ánh đèn vàng sáng lóa

chiếu thẳng vào người Dương Lạp và ông ta hô lớn:

- Theo yêu cầu của quí cô Jendy, 1000 đôla cho chàng

trai đoạt được nụ hôn của cô gái kia.

Hắn như nổi cơn điên

loạn, vừa gào vừa chỉ về phía Dương Lạp. Cô mở tròn mắt ngạc nhiên, cái quái

quỉ gì thế này?

Thế là tất cả đàn ông

trong club đổ dồn về phía cô, cào xé, chà đạp để vồ lấy cô. Dương Lạp mặt tái

mét, cô lùi lại ra sau. Đằng xa các cô gái khác đang cổ vũ rất nhiệt liệt.

Hoàng Hiểu Vương ngồi bên cạnh cũng ngạc nhiên không kém. Mọi người đang dồn về

phía cô càng lúc càng đông, điều này khiến cậu ta bắt đầu lo lắng. Cậu ngồi sát

lại gần, vòng tay ra sau ôm cô. Mọi người hò hét:

- Vương, bỏ cô ta ra đi, cô ta phải là của tôi........

- Im đi, cô ta sẽ là của tôi mới đúng....

- Ôi 1000 đô....

Đủ thứ khiến đầu Dương

Lạp quay mòng mòng, cô nghe rõ nhịp tim mình đang chạy trên đường cao tốc. Bọn

họ như những con thú đói điên cuồng muốn ăn tươi nuốt sống cô. Cô sợ hãi nép

chặt sau người Hoàng Hiểu Vương. Hắn chợt giơ tay lên cao ra hiệu mọi người

dừng lại. Quả nhiên không một âm thanh nào nữa, gã biến thái vội giật micro hét

to:

- Hoàng Thiếu gia, cô ta đã thuộc về Hoàng Thiếu gia.

“ Cái gì? Hoàng Thiếu gia? Nghe sến vậy.” – Dương Lạp

mặt méo xệch không hiểu gì.

Mọi người bên dưới ấm ức quay

ra, không tập trung vào chỗ cô nữa. Thế nhưng, gã biến thái lại tiếp tục:

- Nào, cho một phút để cậu hôn cô ta, nếu không cậu sẽ

mất quyền lợi VIP và cô ta sẽ giành cho người khác.

Hoàng Hiểu Vương khó hiểu

nhìn, cậu ta thật sự lo lắng rồi. Cậu quay xuống nhìn Dương Lạp, gương mặt cô

trắng bệch, đôi mắt mở to, đôi vai run rẩy. Quả thực cậu bắt buộc phải làm điều

này sao? Đưa cô đến đây là lựa chọn sai lầm rồi. Cậu nhìn cô hồi lâu, cô cũng

tròn mắt nhìn không hiểu gì.

Gã biến thái lại khiến cả

club ngập trong hồi hộp.

- Tôi đếm từ 10 xuống 1 mà cậu không hôn thì cậu sẽ

mất đấy. Nào!

- Khoan. - Hoàng Hiểu Vương bỗng nói lớn.

Mọi người im lặng.

- Tôi nhất thiết phải làm điều đó à?- Lông mày cậu

nhíu lại khó chịu.

- Một là thế, hai là cậu ra khỏi club và để cô ta

lại.- Gã biến thái vẫn hứng khởi hô lớn.- Tôi bắt đầu đếm đây.

- 10

Hoàng Hiểu Vương nhíu

mày, đây là luật mới của cái club này, cậu không có quyền chống lại dù có giàu

đến mấy. Cậu nhìn Dương Lạp lần nữa, mắt cô không hề chớp, cô vẫn như một đứa

trẻ không hiểu gì cả.

- 9

- Hôn đi, hôn đi, nhanh lên.

Dưới mọi người hô ầm lên.

- 8

- 7

Hoàng Hiểu Vương vẫn giữ

im tư thế, cậu không dám ư? Đây sẽ là lần thứ hai ư? Không thể nào? Nhưng nếu

cậu không làm thì em sẽ bị người khác giành mất, điều đó còn tôi tệ hơn.

- 6

- 5

Càng lúc càng hồi hộp,

tim Hiểu Vương đập thình thịch, nghe rõ từng tiếng một. Dương Lạp cũng vậy, cô

không dám tin đây là sự thật nữa. Cô nhắm tịt mắt. Hoàng Hiểu Vương tự an ủi

mình bằng cách, anh em thôi mà, cứ coi như là xã giao đi, chắc không sao đâu.

- 4

- 3