à!
Cô ấy đã mất đi kí ức về người cô ấy yêu thương nhất ông biết không hả?
Ông Hoàng không nói gì,
ánh mắt ông đầy sự hối hận và đau khổ, con người đó cũng có lúc trở nên nhu mì
thế này hay sao? Dương Lạp cố kìm chế ngồi phịch xuống, gọt cam cho Trân Trân.
Ông Hoàng vẫn ngồi đó, ánh mắt hướng về phía hai người, đau đớn.
- Cháu...là Dương Lạp Lạp hả?
- Phải.
- Vậy anh trai cháu là Dương Phong?
Vừa nghe tên anh, cô quay
phắt lại khó hiểu, ánh mắt ngờ vực:
- Sao ông biết?
Dường như nhận ra sự sai
sót trong lời nói, ông vội thu lại:
- À! không, ta nghe thế thôi!
Dương Lạp không để ý nữa,
tập trung bổ quả cam ra đĩa nhỏ. Ông Hoàng vẫn hỏi han:
- Bây giờ cháu học ở đâu? Sống thế nào?
- Tôi chả sao, từ giờ tôi chuyển đến nhà Trân ở. Ông
không cần quan tâm.
- Vậy sao!!! – Trong lời ông có sự thất vọng vô cùng.
Không gian cứ lặng lẽ
trôi, lặng lẽ đến mức khiến con người ta ngạt thở, Dương Lạp ra ngoài hít chút
không khí, tiện thể lấy chút cháo nóng cho bạn. Trong căn phòng chỉ còn lại ông
Hoàng và Trân Trân.
Ráng chiều phủ một màu
hồng sữa lên tất thảy mọi vật, khiến căn phòng bệnh trở nên nhẹ nhàng , dịu
dàng. Ông Hoàng lại gần, vuốt vuốt mái tóc Trân Trân khi cô đã ngủ say, ông nắm
chặt tay cô, giọng run run:
- Con...con là Hiểu Doanh đó ư? con đã thất lạc bao
lâu nay, chịu bao nhiêu khổ cực rồi mà cha không hề hay biết. Bây giờ cha phải
làm sao đây? cha không thể đón con về nhà được, con sẽ gặp rất nhiều rắc rối.
Nhưng cha sẽ luôn bên con, được không con?
Sự thật về thân phận của Phạm Trân Trân là
thế nào? Liệu bí mật này có được phơi bày hay không?
Kể từ ngày Trân Trân nằm viện cũng đã
một tháng trôi qua, hàng ngày ngoài giờ lên lớp, cô vẫn chăm chỉ chép bài và
đến chăm sóc cho Trân Trân. Và chưa một lần nào, cô dám nói với Chu Thiên về
việc mất trí nhớ của Trân Trân. Cô ngồi im bên giường bệnh, Trân Trân vừa ăn
táo, vừa hỏi:
- Lạp Lạp, bao giờ mình mới được ra viện vậy?
- Chờ đến kì nghỉ đông nhé cô nàng!
- A! Chán thế, nằm trong này chán muốn chết!
- Chịu khó đi, kì nghỉ đông năm nay sẽ rất vui mà!
- Tại sao thế?
- Thì hội đàn em sẽ ra mà! – Nghĩ đến đó thôi Dương
Lạp lại buồn cười với những kỉ niệm đẹp.
- Đàn em nào? Sao mình không biết nhỉ?
- Ừ! – Dương Lạp quặn đau lòng, đó là những ngày rất
hạnh phúc của hai người cơ mà!
Cô bê khay thức ăn ra bệ
rửa, chợt nghe tiếng chạnh chọe phía sau:
- Chị y tá xinh đẹp à! Em không thích! Cái đấy đắng
lắm.
Hóa ra là một cậu trai
đang từ chối uống thuốc của chị y tá. Cô lắc đầu mỉm cười, giống trẻ con quá!
- Dĩnh à! Ngoan đi, lớn rồi mà cứ như con nít thế hả?
Thuốc đắng giã tật.
“ Cái gì? Dĩnh á? Sao trùng hợp thế này” – Dương Lạp
hoảng hốt. Cô quay lại nhìn, đó là một cậu trai trông rất trẻ, đầu quấn băng đô
với mái tóc lởm chởm nhuộm màu vàng sẫm trông rất tinh nghịch, tai còn đeo rất
nhiều khuyên nữa, khuôn mặt trắng không tì vết với nụ cười muốn vỡ òa ra. Trống
ngực Dương Lạp đập thình thịch, cô cảm thấy hồi hộp, cảm giác này là gì?
Chờ cậu ta đi khỏi, cô
chạy lại chỗ chị y tá, gặng hỏi:
- Người vừa nãy...là ai ạ?
- Ủa? Em quen cái tên tiểu tử Dĩnh hả? Hắn là Nam Dĩnh
đó! Ngốc hết thuốc chữa.
Dương Lạp ngây người, vẫn
chưa hết ngạc nhiên, sao lại có thể trùng hợp đến thế chứ? Cô vừa vui lại vừa
sợ. Cô mỉm cười cảm ơn chị y tá rồi trở lại phòng. Vừa ngây người vừa đi dọc
hành lang, không để ý cô va phải một người khác, khiến khay đồ rơi loảng xoảng
xuống đất. Cô cúi đầu xin lỗi và bắt gặp tên vừa nãy.
- Nam Dĩnh...
Cậu ta tròn mắt nhìn, lấy
tay gãi gãi đầu trông thật giống một chú khỉ con nghịch ngợm.
- Chị biết em hả?
“ Chị á? Trông mình già thế ư? Mà công nhận trông hắn
trẻ hơn mình mấy tuổi ấy chứ!” – Dương Lạp ấm ức.
- À! Cậu nổi tiếng ở bệnh viện này quá mà! Thế cậu sao
phải ở đây, trông cậu đâu có sao đâu.
Cậu ta kéo tay Dương Lạp ngồi xuống băng ghế rồi
lại cười cười:
- Thật hả chị? Em sắp ra viện nên trông thế thôi! ha
ha...
“ Ôi trời, thằng nhóc này dễ thương muốn véo má cho
phát quá!”
- Em lớp mấy thế? – Dương Lạp cười gượng.
- Em lớp 8!
“ Ra nhỏ hơn hai tuổi, may quá mình không mang tính
già đời, ha ha...” – Dương Lạp cười thầm trong đầu.
- Ừ, chị lớp 10, ha ha.
Cậu ta lại gãi đầu cười
nhăn nhở:
- Ồ vậy sao! Thôi em đi làm thủ tục xuất viện đây, chị
có số điện thoại không?
- À...có...đây nè em.
Hai người đứng dậy, cậu
ta cao hơn Dương Lạp hẳn một cái đầu, cô vẫy tay chào cậu. Nói chuyện với cậu
ta đúng là vui thật, Dương Lạp cười tủm tỉm trở về phòng, Trân Trân đã ngủ rồi,
cô ngồi dọn dẹp linh tinh, bỗng điện thoại réo, một số lạ, cô mở ra nghe.
- Alo
[ Chị gái xinh đẹp à!'>
- Ai đấy?
[ Em Nam Dĩnh mà chị không nhận ra à? Buồn chết!'>
- Ồ! Ra là nhóc à?
[ Em chứ còn ai khác nữa! ha ha'>
- Em làm xong thủ tục chưa? Bao giờ ra?
[ Chiều nay chị ạ! he he, chị tiễn em nhá chị gái!'>
- Rồi, rồi khỉ con ạ!
[ Cái gì? khỉ hả chị?'>
- Hay không? ha ha...
[ Chị này, bà chị ngốc!'>
- Ai ngốc hả? Thế chiều mấy giờ?
[ Ba giờ đúng luôn được không?'>
- Rồi rồi, ch
