XtGem Forum catalog
Kẹo Bạc Hà

Kẹo Bạc Hà

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 322132

Bình chọn: 9.5.00/10/213 lượt.

ng khóc vang vọng cả căn

nhà. Nắng dịu dàng rọi xuống mọi người, tỏa ra ánh hào quang rực rỡ, cây cối

cũng theo thế mà đua chen tỏa bóng mát, một vài tiếng chim líu lo nghe vui tai.

Mà thiên nhiên không hề để ý đến có một cảnh tượng xúc động trước mắt. Bịn rịn

mãi không buông, nhưng rồi họ đành rời tay nhau, hai người lặng lẽ bước vào

trong, hai người não nề bước xuống núi. Màu nắng nhuộm lên họ như những bức

tượng tỏa sáng. Bến xe đông kịt người, không gian ồn ào, đủ thứ mùi khiến hai

cô nàng phải chun chun mũi.

“ Kia rồi!”

Đám đàn em của Dương Lạp

đã đứng chờ từ sớm, vừa thấy cô, họ đã chạy đến rầm rầm đến khiến người xung

quanh tròn mắt nhìn.

- Chị Dương, sao muộn vậy chị? – Mã Đường thở dốc.

- Ừ, tại còn bận trên trại trẻ nữa! Sao các cậu đến

sớm quá vậy?

Dương Lạp mỉm cười tươi

rói nhìn họ với đủ cảm xúc khác nhau. Hải Thánh thì bồn chồn, Nam Khánh thì tỏ

vẻ mít ướt, sụt sịt nhìn cô. Vũ Tôn lại háo hức…Đúng là vui thật! Cô bớt buồn hẳn

đi.

- Ủa? – Trân Trân liếc mắt ngó quanh như tìm kiếm gì

đó.- Chu Thiên đâu?

Trong lòng con nhỏ này

chỉ nghĩ đến tên Chu Thiên thôi, đúng là nhỏ hám giai mà!

- Sáng nay tụi em đến gọi thì thấy trong nhà anh ấy có

tiếng quát tháo rồi anh ấy bảo tụi em đi trước, không biết sao nữa.

Trân Trân xị mặt, buồn

rầu:

- Vậy sao?

- Thôi xe sắp chạy rồi, chào các em nhé! – Dương Lạp

vẫy tay chào mọi người, kéo theo cô bạn thân đang bịn rịn mãi không chịu đi.

Đám đàn em cũng não lòng, có đứa còn rút khăn mùi xoa vẫy vẫy.

“ Khoan………….đã…………..!”

Giọng ai như Chu Thiên,

Dương Lạp quay đầu nhìn lại thấy hắn ta đang thở hổn hển, người nhễ nhại mồ

hôi. Chu Thiên và Trân Trân ôm chầm lấy nhau, thật lãng mạn, người xung quanh

nhìn mà cảm động. Trân Trân khóc nức nở, Chu Thiên vuốt vuốt mái tóc ngắn mỏng

của cô và đặt vội vàng một nụ hôn nhẹ nhàng lên trán cô, ấm áp.

- Chị…đi mạnh khỏe nhé…em sẽ chờ…!

Lau vội những giọt nước

mắt, Trân Trân rút trong túi đưa cho Chu Thiên một chiếc móc khóa hình hai con

ếch xanh chụm đầu vào nhau, cười híp mắt:

- Quà của chị đó, em nhớ giữ đấy!

Hai người họ lại ôm nhau

mãi không buông cho đến khi Dương Lạp phải lên tiếng:

- Xe sắp chạy rồi Tiểu Trân

Cuối cùng, cô cùng Trân

Trân bước lên xe, chiếc xe khởi động rồi chậm rãi lăn bánh, Trân Trân dí sát

mặt vào ô cửa dõi theo đoàn người phía sau đang đang vẫy tay tạm biệt. Nắng vẫn

chảy trên mọi nẻo con đường, đem theo mùi hương dịu dàng của những cánh đồng

hoa ngũ sắc…Yên bình như nó vốn có, An Dương là nơi đẹp nhất thế giới này. Trân

Trân dựa đầu vào vai Dương Lạp ngủ. Cô khẽ mỉm cười, mong sao hai người họ sẽ

thật hạnh phúc.

Cuối hè

ở Nhị Hà đúng thật khác xa An Dương, vẫn còn những ánh nắng gay gắt như xuyên

qua da thịt con người, khiến người đi lại trên đường ít hẳn đi, đám ve sầu vẫn

da diết kêu không dứt. Dương Lạp vừa trở lại từ quê, khí hậu thay đổi khiến cô

thấy khó chịu và thầm ước giờ này mình ở An Dương có phải hơn không. Thế nhưng

bây giờ, trên vai là cặp sách, cô vẫn phải lững thững đi đến trường. mới có hai

ngày rời xa nơi này mà cô đã cảm tượng nó trở lên xa lạ biết bao, mọi thứ dường

như không để lại chút ấn tượng nào với cô gái này. Dàn nấm rừng buồn rầu nhìn

con người lạnh lùng bước qua một cách bình thản, không hay tới sự khoe sắc của

nó. Từng cơn gió vô tình thổi qua thân thể cô se se lạnh, đúng thực là cuối mùa

hè. lúc nóng lúc lạnh. Trường cấp ba Hòa Diện dần lộ ra với lớp mái sơn màu đỏ

chói lòa với ba dãy học đường rộng lớn thênh thang. Cô rẽ vào bên dãy một, tìm

lớp học của mình. Cửa lớp được mở ra, mọi người nhìn cô khó chịu, đúng là những

kẻ ngốc!

- Dương Lạp, sao không nghỉ học luôn đi! – Một con nhỏ

bĩu môi nhìn cô.

- Bạn là mẹ tôi sao mà cấm tôi đi học thế? Mẹ ơi mẹ à!

– Dương Lạp cười mỉa với cô ta.

Cô nàng tức xì khói đầu,

rõ ràng Dương Lạp đang chế giễu cô mà. Nhưng chẳng thể làm gì nổi. Cô ngồi vào

chỗ sau khi đã kiểm tra kĩ lưỡng, ngày mới khởi đầu thế này khá tốt đây! Trân

Trân vừa thấy Dương Lạp, liền chạy đến tươi cười:

- Sao? Khỏe chứ cậu? Hôm qua về mệt không?

- May cho tớ, hôm qua chỉ có cô người làm ở nhà, nhẹ

cả đầu óc! – Dương Lạp thở dài.

Bỗng cửa lớp bị đá văng

ra, Hoàng Hiểu Vương bước vào với bộ quần áo xộc xệch, chiếc áo sơ mi nhăn nheo

xấu xí, hắn ta hệt như vừa mới đi đánh nhau về. Mới đầu cả lớp ngạc nhiên nhưng

sau rồi cũng quen, chẳng ai để ý nữa. Cậu ta tiến dần về phía Dương Lạp, vỗ

bàn:

- Hai hôm trước cô đi đâu thế hả?

- Liên quan gì cậu sao? – Dương Lạp không thèm ngước

lên nhìn, lấy quyển sách mở ra tra cứu.

- Cô…chốc nữa về cùng tôi!

Dương Lạp giật mình ngẩng

mặt lên nhìn:

- Làm…gì???

- Nhiều lời, tôi đưa cô đến chỗ này! – Nói xong, hắn

nghênh ngang bước về chỗ, lại lẳng chiếc cặp đáng thương lên mặt bàn và nằm gục

xuống ngủ.

- Hắn sao thế? – Trân Trân ngạc nhiên hỏi Dương Lạp.

- Có Chúa mới biết, thỉnh thoảng hắn lại lên cơn như

thế đấy, haizzz!

Cô giáo bước vào lớp, vẫn như thường lệ,

cô mở sổ ra và điểm danh, và hôm nay lớp học đủ. Dương Lạp nằm xuống bà