Kẹo Bạc Hà

Kẹo Bạc Hà

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 321945

Bình chọn: 7.00/10/194 lượt.

phải cúi

xuống, quay lưng về phía cô:

- Tui xin cô đó, lên đi!

Dương Lạp cùng bọn đàn em

cố nhịn cười, cuối cùng cô phải lên tiếng:

- Mấy em lên nhà trẻ chơi nha! Tiện thể cõng Trân Trân

dùm chị luôn!

Tất cả mọi người đều đồng

ý, bọn họ đi trước, Dương Lạp, Trân Trân và tên kia đi sau.

- Lên dùm đi mà! – Tên kia bắt đầu năn nỉ.

- Nhưng chị mặc váy đó! – Trân Trân giả bộ ngây thơ.

Dương Lạp bắt gặp tên kia

đỏ mặt, trông dễ thương thật.

- Thôi cậu lên đi, đừng làm khó người ta nữa!

Trân Trân leo tót lên

lưng cậu ta, trông hai người thật xứng đôi, Dương Lạp tủm tỉm cười.

- Em tên gì thế? – Trân Trân cúi xuống hỏi.

Tóc cô chấm xuống khuôn

mặt nâu đen của cậu ta đang thở hổn hển, càng khiến cậu ta đỏ mặt hơn:

- Tui…tên Chu Thiên!

Hai cô gái bật cười bởi

cái tên ngộ nghĩnh của cậu ta, trông cậu ta rất mạnh mẽ, làn da nâu bóng càng

tô điểm thêm sức mạnh của cậu, mái tóc để xòa xuống mặt trông cậu giống một con

ngựa bất kham, người như thế này mà đỏ mặt vì con gái thì thật hiếm thấy. Cảm

thấy chợt nhớ điều gì đó, Dương Lạp cất tiếng hỏi:

- Mẹ đâu Trân?

- Mẹ sang bên nhà bác gì ấy rồi á!

Dương Lạp gật đầu rồi

nhìn lên thì đã thấy đến nơi, đám đàn em đã đến nơi từ lâu, đang đứng chờ cô. Tay họ cầm

la liệt túi đồ của Trân Trân. Dương Lạp lại gần, gõ cửa gọi to:

- Tiểu Hoàn Hoàn, mở cửa cho chị nào! Chị Dương Lạp

đây!

Sau đó, bọn trẻ mới chịu mở cửa, vừa thấy

đống quà, chúng đã nhao nhao lên, vô cùng hỗn loạn. Chu Thiên cõng Trân Trân

vào trong nhà trước rồi chăm sóc cho cô. Đã gần trưa, mặt trời như đổ lửa xuống

căn nhà bé nhỏ, bọn đàn em của Chu Thiên, đứa thì gánh nước cho bọn trẻ tắm,

đứa thì xuống bếp phụ Dương Lạp làm món ăn, đứa lại nô đùa với lũ trẻ con. Vô

cùng thân thiết, dưới bếp, Dương Lạp cười toe:

- Tuyệt thật, chúng ta giống như một gia đình ấy, chị

vui lắm!

- Đây cũng là lần đầu tiên em xuống bếp đấy chị hai,

chị quả là người tốt! – Cậu đàn em cũng cười nhìn cô.

- Ừ! Cảm ơn em, nhưng nếu chị không phải là bạn gái

của Tiểu Dĩnh thì liệu có được như thế này không?

- Sao chị lại nói thế, tất nhiên rồi. Bọn em vẫn quí

chị! hê hê! – Một tên đàn em khác đang vo gạo lên tiếng.

Trong lòng Dương Lạp bỗng

thấy vui mừng bất ngờ, cô thấy hạnh phúc hơn bao giờ hết!

- Chị Dương, anh Dĩnh lên thành phố ở, bọn em cũng

muốn lên lắm nhưng chưa có điều kiện! Chán thật!

- Không sao, mai đi cùng với tụi chị không, tụi chị

bao tiền xe đi xe về cho, hê hê!

- Thôi, thế thì ngại lắm, bọn em cũng gần chục người

cơ mà! Khi nào đến dịp nghỉ đông, bọn em nhất định sẽ lên thăm hai anh chị! –

Mã Đường có vẻ tiếc nuối nhưng vẫn rất vui vẻ.

- Vậy cũng được! Bọn chị chờ đó nhé!

- Vâng, nấu nhanh không tụi trẻ đói chị ơi! Mà chị nhớ

chăm sóc cho anh Dĩnh nhé, anh ấy có vẻ rất cô đơn đấy! – Vừa nói, cậu ta vừa

mải móng đút củi vào bếp, mặt lấm lem.

Dương Lạp bỗng thấy lòng

nhói đau vì đã lừa dối các cậu ấy. Nhưng dù gì đây cũng là một kỉ niệm đẹp ở

quê nhà. Đồ ăn đã sắp xong thì cũng là lúc mẹ về, ngạc nhiên trước cảnh tượng

trước mắt, bà phải thốt lên:

- Gì thế này Tiểu Lạp, Tiểu Trân?

- À, là bạn của tụi con lên giúp đỡ đó ạ!

Bà cười hiền hậu nhìn hai

đứa trẻ. Nụ cười đầy niềm vui và hạnh phúc. Đây có lẽ sẽ là lần cuối cùng bà

được hạnh phúc như thế này.

Lũ trẻ lại lao nhao tìm

chỗ ngồi, tuy hỗn loạn nhưng rất ấm áp.

Đã quá trưa, nắng bắt đầu

yếu dần, mọi người đều lăn ra ngủ, chỗ nào cũng có thể làm giường ngủ. Dương

Lạp lắc đầu mỉm cười, tuy trưa nhưng có lẽ cũng mau lạnh, cô lấy vài tấm chăn

mỏng ra đắp cho tụi trẻ và đàn em. Lại gần mỏm đất sau nhà, cô ngồi một mình

nghỉ ngơi, để mặc cho những làn gió nhẹ nhàng luồn qua từng sợi tóc, lòng thanh

thản hơn bao giờ hết. Cô muốn ở lại đây thật lâu, lâu hơn nữa nhưng ngày kia là

nhập học lại rồi, nghĩ lại thấy tiếc nuối. Trở lại thành phố là trở lại những

chuỗi ngày tăm tối, thật mệt mỏi. Cảm giác mơn man khắp da thịt, cô không nghĩ

là sẽ có ngày trại trẻ mồ côi này biến mất, nghĩ sao khi mẹ cũng đã gần 60 tuổi

rồi…Bỗng một bàn tay nhăn nheo đặt lên vai cô, cô giật mình quay lại:

- Mẹ…

“ Từ khi nào mà bàn tay mẹ lại nhăn nheo như thế?” Câu

hỏi càng khiến cô đau lòng.

- Tiểu Lạp.

- Dạ!

- Ngày mai con sẽ trở lại trường học sao? – Giọng bà

rầu rầu.

- Dạ…

- Con đừng buồn! Rồi sẽ có ngày mẹ con ta lại gặp nhau

mà!- Trong tiếng nói của bà như có cả tiếng nấc.

Dương Lạp không kìm nổi

xúc động, ôm chầm lấy người mẹ già nua trước mặt. Nước mắt giàn ra trên đôi má

của cô, bà lấy tay quẹt nước mắt cho con, đỡ con ngồi xuống ghế rồi vỗ vỗ vào

lưng:

- Con ngốc này, khóc gì chứ…đừng có làm mẹ…phải khóc

theo đấy!

Bà cũng bắt đầu bật khóc,

hai mẹ con lại ôm nhau, sau một hồi lâu, Dương Lạp hỏi bà:

- Mẹ…chuyện anh Dương Phong là thế nào?

Bà sững người, bất chợt

bà quay đi không dám nhìn thẳng vào mắt con, giọng đứt quãng:

- Nó…nó sao?

- Mẹ đừng dấu con nữa, tại sao tự dưng anh lại biến

mất như thế?

- Không, không có gì, con đừng hỏi nữa, con hãy coi

như nó đã đi đâu đấy rồi đi!

- Không không, con mu


Pair of Vintage Old School Fru