ớc sau.
“A! Tiểu ma nữ của anh…” Hạ Thiên Khoát xúc động, vành mắt không
khống chế được đỏ lên, không giấu được những yêu thương mà kêu lên, cũng không thể kiềm chế được dục vọng, để cho sóng tình đưa vào cơ thể cô.
“Em yêu anh…Yêu anh…Em yêu anh…Em yêu anh…” Mạc Ưu tuyệt vọng kêu
khóc. Đây là lần đầu tiên cô phóng túng tình cảm của mình, cũng là lần
cuối cùng.
…
“Mang thai?”
Tại quán “Thế giới cuối cùng”, bà chủ Lâu Phàm trừng lớn hai mắt,
tiếng kêu vang dội khiến cho hầu như cả thế giới đều nghe thấy.
Mười phút trước cô còn chưa kịp mở cửa tiệm, vừa quay đầu lại đã nhìn thấy Mạc Ưu mệt mỏi lại mờ mịt đứng ở cửa quán.
Vừa thấy cô, Mạc Ưu lấy tốc độ cực nhanh chạy vào trong ngực cô khóc thất thanh.
Lâu Phàm rất nhanh ổn định tâm tình đỡ cô ngồi ở trên ghế, đợi cho
nước mắt Mạc Ưu rốt cục thoáng dừng lại, uất ức nói ra tình cảnh quẫn
bách hiện nay.
“Rốt cuộc là. . . . . . Bảo Bảo nhà cậu làm cho con chó thuần chủng
nhà người ta lớn bụng, hay là cậu bị người đàn ông kia làm cho lớn
bụng?” Lâu Phàm bị làm cho rối loạn bởi vì giọng mũi của cô bạn thân làm cho cô không hiểu đầu đuôi ra sao.”Đều có cả. . . . . .” Nghĩ đến tương lai mờ mịt, Mạc Ưu nhịn không được lã chã rơi lệ.
Thân thể cô biến hóa một cách rất rõ ràng, chỉ là cô cố tình không
muốn đối mặt. Tối hôm qua không khống chế được bật lên tình cảm nói
những lời đó với anh, cô biết sau này không thể lại trốn tránh. . . . . .
Buổi sáng cô cố ý giả bộ ngủ không dám đối mặt với anh, lại tinh
tường biết rõ anh trước khi đi in lên trên môi cô nụ hôn có biết bao
nhiêu là dịu dàng, điều duy nhất không rõ ràng chính là tình cảm của
anh. Thừa dịp anh ra ngoài đi làm mới đến khoa phụ sản ở phòng khám
bệnh gần đấy kiểm tra, chờ xác định suy đoán trong lòng, cô liền một
đường chạy trốn tới “Thế giới cuối cùng” .
“Vậy cậu phải nói cho anh ta biết, bắt người đàn ông kia chịu trách nhiệm!” Lâu Phàm không hiểu Mạc Ưu vì sao phải trốn.
Tình ái quả nhiên đáng sợ! Ngay cả Mạc Ưu bài xích đàn ông như thế mà cũng bị rơi vào, lại còn bị hãm sâu nhất. . . . . . Từ trước đến nay
Mạc Ưu đều khôn khéo quả quyết, vậy mà xử lý chuyện tình cảm sao lại
giống như một người ngu ngốc vậy? Lâu Phàm thật sự khó có thể lý giải.
“Anh ấy sẽ bắt mình bỏ đứa nhỏ. . . . . .” Mạc Ưu lúc này mới nghẹn ngào nói ra khúc mắc với Hạ Thiên Khoát.
Cô không nói ra thân phận của Hạ Thiên Khoát, bởi vì Lâu Phàm nhất
định sẽ đi tìm anh nói phải trái, như vậy sẽ chỉ làm sự tình càng hỏng
bét! Cô không thể mạo hiểm để mất đi đứa trẻ.
Lâu Phàm nghe xong thấy không thể tưởng tượng nổi, cùng cô bạn thân vừa thấy hồ đồ lại cảm thấy vừa tức vừa đau lòng.
“Này, Mạc Tiểu Ưu! Cậu là ngày đầu tiên ra xã hội hả? Vì mấy con chó
con còn chưa ra đời liền ngoan ngoãn bị nắm mũi dẫn đi, chẳng những đến
nhà người ta làm người giúp việc, còn hiến thân, cậu thật sự là. . . . . . Thông minh một đời, hồ đồ nhất thời!”
Sao cô bạn này khi nói chuyện luyến ái lại không có đầu óc vậy? Đơn
giản như vậy đã bị một người đàn ông lừa gạt trên giường, trước đó không tìm cô thương lượng, sau đó khi sự việc xảy ra mới chạy tới cô kể lể,
bây giờ thì việc này càng to chuyện, còn mang theo một cái bụng bầu chạy trốn!
“Nhưng mà — đó là mấy sinh mệnh nhỏ mà! Mình có thể nào trơ mắt nhìn
chúng nó chết. . . . . .” Chuyện cho tới bây giờ Mạc Ưu chỉ có thể trách chính mình, trả giá bằng tình cảm quá nhanh, cũng không biết được lấy
lại nó về đúng lúc, mới có thể mặc cho ma vương năm lần bảy lượt đùa
bỡn.
“Cho nên, cuối cùng cậu còn ký đơn trên tay hắn? Bên trong rốt cuộc
viết những thứ gì?” Lâu Phàm thử từ trong đám lộn xộn sắp xếp lại để
thấy ra một ít dấu vết.
Mạc Ưu hổ thẹn cúi đầu xuống. “Anh ta nói trừ đi món nợ năm trăm vạn. . . . . .”
“Cậu! Cậu thậm chí ngay cả điều khoản cũng không có xem đã kí tên?
Cậu thật sự là quá. . . . . . Thật không biết nên nói cậu như thế nào!
Vạn nhất đó là số tiền mấy ngàn vạn, hoặc lừa cậu là người đứng đầu của
công ty, đến lúc đó hắn đến lấy hết, trong két rỗng không, người bị bắt
đi ngồi tù chính là cậu!” Lâu Phàm tức giận sắp nhảy chồm chồm đến nơi.
Nếu như người đàn ông kia có chủ tâm lừa gạt Mạc Ưu, đào hố làm bẫy
cho cô nhảy vào, cái việc này thật khó mà giải quyết. . . . . .
“Cậu không biết tình cảnh lúc ấy, mình. . . . . .”
Mạc Ưu cũng không có cách nào khác, nhưng cô tin tưởng vững chắc Hạ
Thiên Khoát sẽ không hại cô, nhiều lắm là chỉ biết ức hiếp cô.
Trên mặt cô biểu lộ sự thống khổ làm cho Lâu Phàm cũng mắng không nổi nữa, hôm nay có nói cái gì cũng chẳng thể giúp gì được, chỉ có thể nghĩ biện pháp xem giải quyết như thế nào.”Vậy cậu có tính toán gì không?”
“Mình cũng không thể tạm thời ở đây trong lúc này được. Tiệm của mình bị anh ta để ý rồi, lại không thể quay về Bình Đông, chỉ có thể tới nhờ vả cậu.” Mạc Ưu biết rõ Lâu Phàm mềm lòng rồi, cũng khẳng định bạn tốt
sẽ giúp đỡ mình.
“Thu lưu cậu đương nhiên không có vấn đề, nhưng mà, cậu định cả đời
cứ ở tại chỗ này của mình, không cho người đàn ông kia biết mình đã làm
cha ư?”
“Anh ta, mì
