ức giận cực độ mà
có vẻ vặn vẹo dữ tợn. hắn bỗng nhiên rút một cây roi từ bên hông, động
tác của hắn rất nhanh, cái roi bị hắn nắm chặt trong tay.
-Diệp Vân Sơ, nếu ngươi có can đảm khiêu khích Bổn Vương, vậy để hôm
nay Bổn Vương cho ngươi biết, cái gì gọi là sống không bằng chết!
Một tiếng gầm rú lạnh nư băng, cái roi kia giống như một con rắn độc
quất mạnh vào thân thể trắng mịn mềm mại của Diệp Vân Sơ, “vút” một
tiếng, cơ thể như ngọc kia bỗng hiện lên một vệt máu ghê người, giống
như xé đôi người nàng.
Ngọn lửa bùng cháy dữ dội, cả trái tim đau đớn xâm nhập vào xương
tủy, Hạ Vệ Thần đang bị đốt cháy bởi ngọn lửa giận dữ không buông tha
nàng, cây roi như con rắn độc vẫn rơi xuống như mưa rền gió dữ, không
chút lưu tình quất lên người Diệp Vân Sơ, quất thẳng vào lòng nàng.
Máu tươi theo cây roi bắn tung tóe, vấy đỏ da thịt của nàng, thấm đỏ
vào áo hắn, cái áo vốn trắng tinh tế giờ trở nên loang lổ, vết roi lần
lượt thay đổi, vết mới đè lên vết cũ, chằng chịt.
Diệp Vân Sơ cắn chặt môi, môi dưới mềm mại đã bị nàng cắn tới mức máu tươi đầm đìa, thân thể nàng mệt mỏi, mặc cho cơn mưa roi rơi trên người mình, nàng không kêu một tiếng nào, giờ khắc này nàng không cảm thấy
đau nữa, giống như một con rối gỗ, bị người ta giày xéo cũng không có
phản ứng nào.
Ý thức của nàng dần dần mơ hồ, thân thể đã chết lặng, cứ như vậy mà
nhìn chằm chằm gương mặt dữ tợn của Hạ Vệ Thần, ở sâu trong óc, đôi mắt
dịu dàng ấy dừng hình ảnh của nàng trong đầu.
Không biết qua bao nhiêu lâu, Diệp Vân Sơ cảm thấy mình rơi vào một
vực sâu không đáy, từng đợt lạnh lẽo như băng đánh úp lại, trong đó còn
kèm theo tiếng thở dốc thật mạnh của Hạ Vệ Thần và tiếng rống giận phẫn
nộ, tiếng rống giận của hắn như vọng từ nơi xa xôi, xa xôi tới mức nàng
nghe không rõ.
Ý thức hỗn loạn, Diệp Vân Sơ đang ở trong một giấc mơ rất dài, trong
mơ, nàng luôn nghe được tiếng khóc, lúc có lúc không, tiếng khóc vô cùng bi thảm, đứt quãng.
Trong mơ, không có đau đớn, nhưng lại có áp lực và sợ hãi vô cùng,
nàng thấy mẫu thân và muội muội, nàng thấy mẫu thân khi còn tỉnh táo,
nhưng lại trợn mắt nhìn nàng, không ngừng lớn tiếng quát nàng, thậm chí
nàng còn thấy muội muội, vẻ ngây thơ của muội muội ngày xưa không còn
sót lại chút nào, mặt đầy máu tươi, biểu hiện dữ tợn đáng sợ, lớn tiếng
chất vấn nàng, sao lại đoạt thân thể của muội ấy, sao lại để cho kẻ khác vấy bẩn thân thể muội ấy….
Nàng không làm, nàng cũng không biết vì sao ba năm trước mình lại
không chết, ngược lại lại ở trong cơ thể của muội muội, nàng không cố ý, lại càng không nghĩ như vậy. Nàng giãy dụa, muốn hét lớn để giải thích
nhưng không phát ra bất cứ âm thanh nào, trong lúc hoảng loạn, từ xa có
một người đi tới phía nàng, áo trắng nhanh nhẹn, thần thái tao nhã lạnh
nhạt, bên miệng nở nụ cười dịu dàng.
Người nọ càng ngày càng gần, nàng nhìn rất rõ, đó là Đông Phương
Ngưng, là Ngưng của nàng, nàng mở miệng, nghẹn ngào gọi tên chàng, chàng mở rộng vòng tay, ôm nàng vào lòng. Nhưng đúng lúc này, gương mặt chàng bỗng thay đổi, biến thành gương mặt tươi cười làm càn của Hạ Vệ Lam,
hắn không có ý tốt ôm chặt lấy nàng, nhìn nàng đầy ác liệt và tàn nhẫn,
nhe răng cười: “Diệp Vân Sơ, Bổn Vương đã từng nói, nàng là của Bổn
Vương, nàng chỉ thuộc về Bổn Vương”.
Nàng hoảng hốt, muốn lùi về phía sau lại bị hắn túm chặt, không thể
nhúc nhích, mà mặt Hạ Vệ Lam lại bắt đầu thay đổi, dần biến thành gương
mặt đáng sợ tận sâu trong ký ức nàng, đó là gương mặt của Hạ Vệ Thần.
Hắn túm chặt lấy nàng, nhìn nàng lãnh khốc, tàn nhẫn, cười lạn rống
giận: “Tiện nhân, Bổn Vương cho ngươi sống không bằng chết!”.
Sợ hãi ập tới, nàng muốn giãy dụa, muốn chạy trốn, nhưng có một giọng nói chói tai truyền đến: “Diệp Vân Sơ, ngươi đáng chết, ngươi căn bản
không xứng làm tỷ muội với bổn công chúa, ngươi chỉ là một nghiệt chủng
do nô tỳ sinh ra, ngươi không xứng! Ngươi muốn hận, hãy hận chính mình
vì sao lại là con gái của một nô tỳ! Muốn hận, hãy hận mẫu thân tiện tỳ
của ngươi, vì sao sinh ra ngươi!”.
Đó là Diệp Vân Tuyết, nàng ta nằm ở trong lòng Hạ Vệ Thần, vẻ mặt ác
độc nhìn nàng, miệng không ngừng mở ra, giống như nguyền rủa nàng, giận
dữ mắng mỏ nàng, giọng của nàng ta sắc bén tới chói tai, một tiếng đâm
thẳng vào lòng nàng, làm nàng đau đớn, khổ sở.
Không, không cần! Không cần! Diệp Vân Sơ muốn thét chói tai, lại phát hiện mình không thể phát ra bất cứ tiếng nói nào, trong tâm nàng giãy
dụa, kêu gào, nàng muốn giải thích, nàng muốn phủ nhận, nhưng bất luận
thế nào cũng không nói được.
Lúc nàng sắp sửa phát điên, thần trí sắp sụp đổ thì bên tai vang lên
tiếng khóc bi thảm, tiếng khóc càng ngày càng rõ ràng, Hạ Vệ Thần biến
mất, Diệp vân Tuyết cũng biến mất, nàng cuối cùng cũng có thể thở phào,
nhưng tiếng khóc kia càng ngày càng rõ ràng, càng ngày càng rõ, văng
vẳng bên tai.
Là ai? Là ai đang khóc? Là ai? Tiếng khóc đau khổ ấy gợi lên chua
chát tận nơi sâu nhất của đáy lòng Diệp Vân Sơ,, nàng chỉ cảm thấy vô
cùng đau khổ, chua chát luẩn quẩn theo tiếng khóc tr
