a, những lời thề vẫn còn khắc trong tim.
“Đời người như mộng”.
Từ sau năm 16 tuổi, đã rất lâu rồi cô không còn nghĩ
tới câu nói này. Bảo Lam vừa giận vừa sốt ruột, muốn đi tìm anh ta. Nhưng tìm
anh ta để làm gì. Giờ anh ta đã chán ghét cô, tránh cô như tránh một ôn thần,
lúc nào cũng thân mật với người yêu mới. Nhưng cô không có cách nào xóa được
cái tên Jason ra khỏi bộ óc của mình, không thể gạt bỏ được suy nghĩ rằng: Cho
dù chỉ là gặp nhau một chút, hỏi cho rõ ràng cũng được.
Cô khoác áo khoác lên rồi cầm chùm chìa khóa, đi ra
ngoài, lúc gần ra tới cửa thì điện thoại di động vang lên. Số điện thoại lạ,
lần đầu tiên cô sợ đó là một cú điện thoại lừa gạt nào đó nên không dám nhấc
máy, người bên kia vẫn không chịu buông tha, lại gọi thêm lần nữa.
Lần này thì cô nhấc máy, đầu dây bên kia vang lên một
giọng nói nửa quen nửa lạ.
- Xin hỏi có phải là cô An Bảo Lam không?
- Vâng, anh là…
- Tôi ở bên tạp chí “INCO”, có phải cô gửi hồ sơ tới
xin làm công việc biên tập bán thời gian không? – Đầu dây bên kia vang lên
tiếng giở giấy tờ loạt soạt, chắc là đang xem hồ sơ của cô.
Chết tiệt! Suýt thì quên mất chuyện này. Đó là INCO,
là tạp chí INCO danh tiếng mà các sinh viên khoa báo đều mong muốn được làm
việc ở đó.
Bảo Lam dỏng tai lên, căng thẳng nói liên hồi:
- Đúng thế ạ, đúng thế ạ!
- Ba ngày sau tới phỏng vấn, hai giờ ngày thứ năm ở
phòng Chủ biên, có vấn đề gì không?
- Dạ vâng, cảm ơn anh. – Bảo Lam thoáng cảm thấy giọng
nói này thật quen thuộc. -… anh.
- Làm sao?
- À, không có gì, không có gì. – Cô lịch sự cúp điện
thoại. – Có phải tôi từng nghe thấy giọng của anh ở đâu rồi không? – Những câu
nói “củ chuối” này tốt nhất là đừng có nói ra khỏi miệng. Nhận điện thoại xong,
cô bình tĩnh hơn một chút. Bảo Lam cởi áo khoác ngoài, treo chìa khóa về chỗ
cũ, tìm tới chai rượu mà bố đã cất giữ rất cẩn thận khi còn sống. Chỉ mùi rượu
thôi cũng đủ làm say lòng người. Cơn mưa bụi ngoài trời vẫn chưa tạnh hẳn, bầu
trời bị che bởi một tấm màn mưa mờ mờ, khiến thành phố về đêm càng thêm buồn
bã.
Nước mắt cô lại rơi, ngồi bên cửa sổ một mình uống
rượu, rượu vơi rồi lại đầy, bất giác nhìn lại, thấy chai rượu đã vơi tới đáy.
Đầu cô nặng chình chịch, sống mũi cay cay, hắt xì hơi
liên tục, có khi bị cảm cúm rồi. Bảo Lam lấy ra mấy viên thuốc cảm cúm trong
ngăn kéo rồi nhét vào miệng, uống nốt số rượu còn lại trong ly. Sau đó cô mơ mơ
màng màng đổ vật xuống giường, chìm vào giấc ngủ nặng nề.
Có lẽ là một giấc mơ, trong những hình ảnh vụn vỡ đều
là bóng hình của Jason. Không biết ngủ thiếp đi bao lâu, cả người Bảo Lam nóng
bừng bừng. Cô lăn từ trên giường xuống đất, cố gắng đứng lên để gọi điện thoại
cho Linh Linh, nhưng cả người cô mềm nhũn, không có lực, ngay cả sức để nâng
cánh tay lên cũng không có.
Điện thoại nằm ngoài tầm với, cô cố gắng rướn người,
nhưng điện thoại lại rơi mạnh xuống nền nhà.
Cô lại ngất đi.
Lần sau tỉnh lại, cô đang ở bệnh viện, chiếc giường
màu trắng, tường sơn màu hồng, bác sĩ đang đứng bên giường, bảo y tá đưa chiếc
cặp nhiệt độ cho anh. Nheo mắt nhìn kỹ, cuối cùng bác sĩ cũng thở phào nhẹ
nhõm:
- Cuối cùng thì cũng đã hạ sốt.
- Ư… Liệt Nùng… - Thấy mình được dưa tới phòng khám
của Ngải Liệt Nùng, Bảo Lam biết chắc là mình đã uống nhiều quá, vội vàng chống
tay muốn ngồi dậy. Anh chàng bác sĩ Ngải Liệt Nùng trẻ tuổi bèn ấn vào vai cô:
- Đừng có cử động, em phải nghỉ ngơi thêm. – Anh tháo
khẩu trang ra, nhìn vào quyển sổ trong tay rồi thở dài. - … thật không ngờ em
lại tự tử vì thằng nhóc Jason đó.
- Tự tử? – Bảo Lam trố mắt nhìn anh. – Ai bảo là em tự
tử?
- Thuốc cảm cúm và rượu trắng, say không biết trời đất
gì, không là tự tử thì là gì? – Ngải Liệt Nùng trách yêu. – Lúc đưa tới đây,
mặt em trái nhợt, ngay cả nhịp tim cũng gần như là không đo được. An Bảo Lam,
em hành hạ mình kiểu gì vậy?
Bảo Lam đưa tay lên ôm mặt rồi lại nằm xuống giường:
- Xong rồi…
- Em gặp người đàn bà đó rồi hả? – Liệt Nùng hỏi.
- Ngay cả anh cũng biết! – Cuối cùng trong đầu Bảo Lam
cũng xuất hiện một tia sáng, thì ra cả thế giới đều biết bạn trai cô phản bội
lại cô, chỉ mỗi cô là vẫn mê muội. Cô cố gắng ngồi dậy, bỗng phát hiện ra chân
mình hình như dài hơn bình thường, cô thoáng giật mình, vội kéo quần lên xem,
bàn chân vốn dĩ trắng trẻo sạch sẽ của cô giờ phủ đầy lông chân như chân của
một người đàn ông,
Cô chạy tới bên chiếc gương, khi ánh mắt chạm vào mình
trong gương, cô hét lên sửng sốt, hai chân mềm nhũn, gần như ngã vật ra sàn
nhà.
Đây, đây là…
Trong gương là một người đàn ông… chính xác là một
khuôn mặt đàn ông gầy gò, tái nhợt.
Làn da vốn trắng trẻo không một cái mụn giờ thô ráp và
nổi gân xanh, khuôn mặt con gái nhỏ nhắn trước kia giờ cũng trở nên góc cạnh,
nam tính hơn. Mặc dù trông vẫn xinh đẹp nhưng… đây vẫn là một khuôn mặt đàn
ông! Cho dù trông có yếu đuối thế nào thì cũng vẫn là mặt đàn ông.
Liệt Nùng đứng bên cạnh nhìn cô, dường như những phản
ứng của cô anh hoàn toàn có thể hiểu được.
Chắc chắn đây là một giấc mơ, một cơn ác
