vừa nói, vừa chuyển cho Kha Mộng Kì một cái hộp rất đẹp.
Kha Mộng Kì nhận lấy rồi nói “Cảm ơn”.
“Oa, là quà sinh nhật ư? Mau mở ra xem xem là cái gì!”. Tiểu Vân vội chạy qua.
Kha Mộng Kì dùng đôi tay đang run của mình mở chú bướm trên hộp ra,
đây là món quà sinh nhật đầu tiên cô nhận được trong mười năm qua, nên
vô cùng căng thẳng.
Là một chiếc váy búp bê màu hồng nhạt!
“Ôi, chiếc váy đẹp quá!”. Hai mắt Tiểu Vân sáng bừng.
“Mau mặc cho mình xem nào!”. Tiểu Vân vội vàng nói.
Kha Mộng Kì hơi do dự.
“Hôm nay là sinh nhật cậu, cậu nên ăn mặc trang điểm thật đẹp mới đúng chứ!”. Tiểu Vân khích lệ Kì.
Lúc này, Kha Mộng Kì mới gật đầu, nhẹ nhàng mở chiếc váy ra.
Một tờ giấy bay ra rơi trên mặt đất.
Kha Mộng Kì nhặt lên, chỉ thấy trên đó viết:
“Kì, em chính là công chúa của anh.
Hy vọng em sẽ thích chiếc váy này.
P/S: Hôm nay đến nhà anh được không? Bố mẹ anh đều không có nhà, anh đã chuẩn bị sẵn tiệc sinh nhật cho em rồi.
Chân thành mời em đến nhà anh, rất mong được cùng em đón sinh nhật.
Người yêu em, Húc”.
“Ai tặng cậu váy vậy?”. Tiểu Vân dường như đang ôm một hy vọng nào đó.
“Còn phải hỏi sao?”.
“Là Kiệt hay là Húc tiền bối?”.
“Kiệt?”. Kha Mộng Kì cười nhạt, “Cậu ấy biết sinh nhật của mình sao?
Ngay đến việc cơ bản nhất là tin tưởng mà cậu ấy còn không làm được!”.
Một tác gia mà Kha Mộng Kì thích đã từng nói, nếu trong tình yêu không còn sự tin tưởng, thì không còn gì phải vương vấn nữa.
Kha Mộng Kì đã hạ quyết tâm, phải quên sạch quá khứ làm lại từ đầu.
Cô không còn do dự, mặc chiếc váy búp bê màu hồng nhạt lên người.
Đi đôi giày cao gót màu trắng.
Kha Mộng Kì bỗng biến thành nàng công chúa trong cổ tích, cao quý, trang nhã.
Tiểu Vân không còn thời gian để khen ngợi vẻ đẹp của Kha Mộng Kì nữa. Cô đang lo lắng không biết Kiệt có đến không, lo lắng Kiệt đến muộn thì Kha Mộng Kì sẽ đi cùng Húc tiền bối mất.
Vào thời khắc quan trọng thế này, điện thoại của Kha Mộng Kì reo lên!
Lúc này, một hòn đá tảng đang rơi trong lòng của Tiểu Vân. Kiệt, cuối cùng cậu đã đến rồi!
“Ừ”.
“Được”.
“Em sẽ xuống ngay”.
Tiểu Vân chỉ nghe thấy mấy câu trả lời ngắn gọn của Kha Mộng Kì, sương mù bao phủ trong đầu hỏi: “Cậu đi đâu thế?”.
“Hẹn hò!”. Nụ cười của Kha Mộng Kì rất ngọt ngào.
“Với ai?”.
“Húc”.
“Cái gì?”. Tia hy vọng cuối cùng của Tiểu Vân vụt tắt.
Chiếc váy búp bê màu hồng nhạt khiến cho làn da trắng ngà của Mộng Kì trở nên hồng hào và sáng hơn.
Chiếc thắt lưng bằng lụa ở eo bay bay theo gió.
Nụ cười của cô ấy thật ngọt ngào.
Phương Văn Húc vừa nhìn thấy đã ngất ngây.
Anh lịch sự chìa tay ra, mời Kha Mộng Kì lên xe.
Kha Mộng Kì đặt tay lên tay Húc, ngồi lên chiếc xe màu xanh.
Một bóng người cao lớn, lạc lõng đang đứng tự vào gốc cây đằng xa.
Mắt dõi theo chiếc xe con mỗi lúc một chạy xa hơn, nỗi đau thương trong ánh mắt cậu càng sâu đậm.
Kì mặc chiếc váy búp bê màu hồng và Húc mặc bộ vest màu trắng, thật đẹp đôi làm sao!
Hơn thế, Húc còn là bạch mã hoàng tử cao quý, có xe xịn, có thể tặng bao nhiêu hoa hồng cho cô ấy.
Còn mình thì sao? Vừa mới ký hợp đồng với Bách Tín! Công ty quy định
không cho ca sĩ yêu đương, kết quả lại lộ ra tin tức đang hẹn hò với Lâm Phương Phi. Lúc đó nhất thời tức giận, cho rằng người tiết lộ là Kha
Mộng Kì, vì vậy mới cáu với cô ấy.
Sau đó, cô bạn Tiểu Vân đã đến tìm cậu, nói với cậu rằng gần đây tâm
trạng Kì không được tốt, Kì đã từng vì cậu mà đi làm thêm ở quán bar,
còn đi cổ vũ cậu tham gia cuộc thi “Super Boy”, đi kêu gọi mọi người ủng hộ cậu…
Kì đã vì cậu mà làm nhiều chuyện như vậy mà cậu không hề hay biết.
Nói một cách chính xác là cậu đã quen với sự hy sinh vô điều kiện của Kì.
Nhưng, khi cậu tỉnh ngộ, biết được trong lòng cậu Kì đã chiếm một vị
trí không gì có thể thay thế được, biết là cậu đã hiểu lầm Kì, muốn nói
lời xin lỗi với Kì thì mọi thứ đã quá muộn.
Cậu cứ đứng đấy nhìn Kì bị người khác đưa đi mất.
Bịch, Kiệt nắm chặt tay, đấm mạnh vào thân cây.
Máu tươi theo thân cây chảy xuống, từng giọt, từng giọt, đỏ như những bông hoa hồng trên quảng trường.
Cậu không cảm thấy đau đớn, chỉ thấy trái tim đang rỉ máu.
Cậu vẫn mất đi người con gái ấy…
Tuy trong cuộc thi “Super Boy” cậu đã chiến thắng Phương Văn Húc, nhưng trên chiến trường tình yêu, cậu đã thua Phương Văn Húc.
Trận này, cậu thua rất thảm hại.
Cậu chán chường gục đầu, quỳ xuống, dùng cánh tay bị thương ôm lấy toàn thân.
Mỗi khi buồn cậu đều ôm người như vậy, để mang hơi ấm đến cho cơ thể.
Cậu nhớ đến cái đêm hôm cậu và Kha Mộng Kì cùng nhau ngắm mặt trời
mọc bên bờ biển, đêm đó là khoảng thời gian đẹp đẽ nhất mà cậu không bao giờ quên được.
Hai người ôm nhau thật chặt, thật ấm áp.
Thời gian tươi đẹp lẽ nào chỉ có thể tồn tại trong ký ức?
4
Xe dừng lại trước một biệt thự sang trọng sơn màu trắng.
Rất nhanh, một người đàn ông trung niên cao lớn đi ra mở cửa, còn khom người cung kính nói: “Cậu Húc, cô Kì”.
“Đã chuẩn bị xong hết rồi chứ, quản gia Lý?”. Phương Văn Húc vừa xuống xe vừa nói.
“Thưa thiếu gia, tất cả đã được chuẩn bị xong xuôi rồi ạ”. Quản gia Lý c