Old school Swatch Watches
Không Thể Không Yêu

Không Thể Không Yêu

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324115

Bình chọn: 10.00/10/411 lượt.

n che mặt xuống cho nên cả hai an toàn thông quan.

Cuối cùng cũng tới tổ quốc, Bắc Kinh lúc này đang cuối xuân đầu hạ nên trời tuy nắng nhưng vẫn rất mát mẻ. Khả Hoan hít một hơi thật sâu để ôn lại hơi thở quê nhà, lệ cũng bất giác lưng tròng mắt. Cuối cùng cô cũng không kiềm chế được kéo tay Tạp Trát Nhân chạy vào gian hàng miễn thuế để mua mấy bộ quần áo Tây âu. Vào phòng vệ sinh, cô nhanh chóng cởi bỏ bộ quần áo Ả rập nóng nực và thay vào đó là bộ đồ đơn giản bình thường, rốt cuộc cô cũng được hở mặt thật ra ngoài.

Tạp Trát Nhân đang bế con đợi bên ngoài, nhìn thấy Khả Hoan bước ra với chiếc váy hoa giản đơn, tóc dài khẽ bay theo gió khiến hắn ngây người ngắm nhìn. Sắc mặt của Khả Hoan lúc này thản nhiên, cô nhẹ nhàng bế lấy con, quay sang Tạp Trát Nhân lúc này đang vòng tay ôm nhẹ hai mẹ con, hơi xấu hổ nỏi: “Tới phiên anh đi đổi tây trang đấy”

Nhìn thấy Tạp Trát Nhân trong bộ veston tây âu trông thật điển trai, Khả Hoan không khỏi thỏa mãn, từ giờ bọn họ có thể đi lại ở nơi đây như những người bình thường rồi, giờ chỉ còn chờ vài tiếng nữa để về đến nhà mà thôi.

Ba, mẹ, con đã trở về, cô thầm nói trong lòng. Xe taxi dừng trước ngôi nhà hai tầng cũ kỹ, Khả Hoan bồi hồi xúc động, cô trân trân nhìn khung cảnh xung quanh đến nỗi quen cả bước chân xuống xe. Đến khi Tạp Trát Nhân đỡ cô bước xuống, taxi đã rời đi từ lúc nào rồi mà Khả Hoan vẫn si ngốc đứng ven đường nhìn lên cửa sổ phòng cô.

Tạp Trát Nhân mỉm cười bế con đứng sau lưng cô, hắn không hề thúc giục cô mà chậm rãi quan sát xung quanh, thầm đánh giá nơi này.

Tại khuôn viên trước khu nhà, có vài cụ già vừa ăn cơm tối xong lục đục ra đây hóng mát tại ghế đá. Sắc trời đã tối nên không ai để ý thấy rằng ở xa xa có một bóng người cao gầy cũng từ khu nhà bước ra, không ngừng quay đầu hối thúc hai người già đang mãi hàn huyên: “Hai bác à, hai bác lên nhà đi, cháu đi trước, cuối tuần cháu lại tới thăm các bác”

Khả Hoan lập tức cứng người lại, cô quay sang nhìn chằm chằm ba người. Ngay cả Tạp Trát Nhân cũng phát hiện Khả Hoan đang rùng mình, lập tức quay đầu hướng về phía cửa khu nhà.

Mẹ Khả Hoan hiền từ nói: “Tô Nghị à, bác và bác trai không sao cả đâu. Cháu cũng không phải đến đây hàng tuần như thế này. Các bác biết là cháu cũng rất bận rộn, không phải lúc nào cũng có thời gian chạy đi chạy lại. Nếu có việc gì cần hai bác sẽ gọi cho cháu, được không?”

Tô Nghị cười nói: “Không sao đâu ạ, dù sao cuối tuần cháu cũng đều rảnh rốt, mỗi tuần phải nhìn thấy hai bác khỏe mạnh cháu mới an tâm được”

Các bác hàng xóm thấy thế cũng chào hỏi: “Tô Nghị lại tới à? Bác Lâm à, nhà bác thật có phúc khí, Tô Nghị đối với hai bác còn có hiếu hơn cả con đẻ của chúng tôi nữa đấy chứ”

“Đúng vậy, đúng vậy, nhà bác thật là có phúc”

Hai vợ chồng Lâm gia cũng mỉm cười: “Đúng vậy, đúng vậyít nhiều Tô Nghị cũng là mỗi tuần tới thăm nom chúng tôi, Tô Nghị thật đúng là một đứa con ngoan”

Tô Nghị có chút ngượng ngùng, vội nói: “Đây là việc cháu phải làm mà, thôi hai bác trở về sớm đi, cháu cũng đi giờ đây”

Hai vợ chồng Lâm gia gật đầu cười, Tô Nghị cũng không trì hoãn nữa mà lên xe nhấn ga.

Khả Hoan ngơ ngác nhìn cha mẹ quay người đi vào phía trong nhà, còn Tô Nghị chậm chậm lái xe về phía họ, cô gần như mất đi phản ứng trốn tránh nên đứng trân tại chỗ. Tô Nghị hiển nhiên thấy phía trước có người nhưng anh vẫn không định bấm còi vì nghĩ người kia hẳn là sẽ tránh đường cho anh nhưng đi đến gần vẫn không thấy người kia nhúc nhích, anh vội giảm tốc độ và kinh hãi khi nhìn thấy một thân ảnh quen thuộc.

Ngay lập tức Tô Nghị quẹo tay lái sang trái gấp, trong ngực một phen run rẩy và đau đớn. Cùng lúc, Tạp Trát Nhân vội dùng hết sức ôm chặt lất Khả Hoan vào lòng, mồ hôi lạnh túa ra, hắn hấp tấp hỏi: “Khả Khả? Em có sao không, vừa rồi làm anh sợ muốn chết”

Tô Nghị cố nén nỗi đau lòng mở cửa buốc xuống, anh cũng không ngờ rằng người hắn suýt tông vào đúng là Khả Hoan, mới đầu anh chỉ tưởng cô gái đó có bộ dáng giống Khả Hoan mà thôi nên mới định bước xuống nói vài câu xin lỗi.

Lúc anh nhìn thấy cô gái đó dựa vào người đàn ông cao to kia, hơn nữa lại là người ngoại quốc anh đã thấy mình rất đường đột nên vừa bước gần tới anh đã dùng tiếng Anh nói: “Thực xin lỗi làm hai người sợ hãi, tôi chỉ muốn hỏi thăm xem anh chị có sao không thôi, thật sự là không có việc gì sao?”

Trong lòng Khả Hoan không nhịn được run lên, cô vùi mặt thật sâu vào ngực Tạp Trát Nhân và im lặng không nói gì.

Tạp Trát Nhân ôm chặt lấy thân thể đang run rẩy của cô, ôn hòa dùng tiếng Anh nói: “Không sao, chúng tôi không sao cả”

Tô Nghị nhìn chằm chằm vào cô gái đang lọt thỏm trong vòng tay chồng, thầm nghĩ cô gái này gầy hơn so với Khả Hoan khá nhiều, anh đành nói câu xin lỗi rồi lên xe phóng đi.

Lúc này Khả Hoan mới chậm rãi ngẩng đầu nhìn Tạp Trát Nhân cười nói: “Hai ta vào nhà thôi”

Mẹ Khả Hoan vừa nghe tiếng đập cửa liền chạy ra mở, thuận miệng nói luôn: “Có phải Tô Nghị hay không, lại quên gì hả con?”

Cửa phòng mở ra bà trố mắt nhìn Khả Hoan, e rằng mình nhìn lầm nên bà lấy tay