ại quốc, cả hai đang mê đắm trong cơn dục vọng cao trào thì nhìn thấy Bố Quả bước vào, lập tức hoảng sợ quỳ xuống đất không dám ngẩng mặt lên. Bố Quả tức giận hét lên: “Cút”. Hai tên run rẩy vội đứng dậy chạy nhanh khỏi phòng.
Bố Quả nhìn vào góc phòng, thấy trong đó còn 3 cô hộ sỹ đang run như cầy sấy, liền bảo họ cởi áo ngoài ra, rồi cầm một bộ phủ lên trên người Khả Hoan. Khả Hoan đã ngừng kêu khóc, cuộn mình một góc, nước mắt không ngừng tuôn rơi. Bố Quả ngồi xổm xuống, rút dao ra rồi từ từ cắt từng sợi dây thừng quanh người cô. Dù vậy Khả Hoan vẫn không thể động đậy tay chân bởi vì cô bị trói quá lâu, lại bị dọa đến kinh hãi nên tạm thời chân tay cứng đờ, tê buốt. Bố Quả cúi xuống tháo sợi dây đen đang bịt kín mắt Khả Hoan, cô mới từ từ mở mắt, một lúc sau mới quen dần với ánh sáng thiên quang. Cô quá mệt mỏi nên ngay sau đó nhắm chặt mắt và lặng lẽ ghé vào tường tĩnh thần.
Bố Quả nhìn kỹ thương thế trên người Khả Hoan, chắc là do giãy giụa kịch liệt nên trên người nhiều vết thâm tím, các vết trói cũng hằn sâu lên da thịt trông rất rõ, may mà chủ yếu là ngoại thương, không có gì nghiêm trọng, chỉ cần đi lại cho lưu thông máu sẽ đỡ hơn nhiều. Có điều nhìn bộ dáng bị kinh hách đến run rẩy của cô, hắn không khỏi thở dài trong lòng, cô gái này còn quá nhỏ, tuổi so với em gái út của hắn chắc không hơn là bao. Hắn nhẹ nhàng cầm bộ quần áo vừa rồi của hộ sỹ, phủ lên cơ thể của cô và nói: “Đừng sợ, trước khi thỏa thuận xong việc trao đổi con tin với chính phủ, chúng tôi sẽ không giết cô. Cô có nửa ngày để nghỉ ngơi lấy lại sức, buổi tối sẽ có người tới đưa cô đi thẩm vấn”. Trước khi rời đi hắn không quên uy hiếp hai tên gác cửa: “Mấy con tin này là dùng để đổi lấy mạng của Đại tá Lạp Bố, trước khi xong việc cấm không được động vào ai”.
Tạp Trát Nhân buồn bực mở cửa xe, vừa rồi lái xe loanh quanh vài vòng mới làm cho hắn cảm thấy thư giãn một chút, hắn ước gì ngay lập tức có thể quay trở lại Pháp, nơi này hắn chẳng có gì để lưu luyến cả, chưa muốn nói là còn căm ghét. Nhưng hiện tại hắn không thể làm vậy, vì cho dù hắn cực căm ghét gia tộc hắn cũng không thể phủ nhận việc hắn là 1 thành viên của gia tộc Cáp lặc này, một phần tư dòng máu trong người hắn vẫn là Cáp lặc tộc. Chính vì một phần tư huyết thống này mà hắn không nhẫn tâm vứt bỏ cha và anh trai, những người đang từng ngày đối mặt với cuộc chiến khắc nghiệt, chỉ nghĩ đến đó đã khiến hắn không thể rời bỏ nơi đầy rẫy bạo lực và máu me này. Tạp Trát Nhân ngẩng đầu nhìn lên mặt trời, gương mặt lại khôi phục vẻ lạnh lùng và bình tĩnh vốn có. Mặt trời bắt đầu xuống núi, Tạp Trát Nhân quay xe chạy về căn cứ.
Trát Phi đang ngồi đợi hắn ở trong phòng, Tạp Trát Nhân lạnh lùng hỏi: “Phó tư lệnh có gì chỉ đạo sao?” Trát Phi đã quen với tính khí kì quái của em trai, chỉ khi Tạp Trát Nhân chọc hắn tức quá hắn mới đấm cho vài cái chứ bình thường rất ít khi so đo hơn kém với hắn bởi hắn biết bản chất Tạp Trát Nhân là người rất tình cảm với anh em, thủ hạ, khác hẳn so với việc cứ mở miệng ra là cừu là hận với gia tộc, với tổ chức. Tạp Trát Nhân có thể mở riệng là rủa mọi người chết đi nhưng ở thời điểm hiểm nguy hắn sẽ bất chấp hiểm nguy lấy tính mạng ra cứu giúp cha và tổ chức. Hắn chẳng qua vẫn chỉ là một đứa trẻ tràn đầy mâu thuẫn.
Trát Phi cũng đáp trả tương xứng: “Thiếu tá Tạp Trát Nhân, tôi lệnh cho cậu cùng ta đi ăn cơm bây giờ, sau đó cùng ta thẩm vấn con tin, chỉ đạo thủ hạ chuẩn bị cho kỹ các thiết bị ghi hình”. Tạp Trát Nhân và Trát Phi cùng ngồi trong phòng thẩm vấn, lần này có 7 người bị bắt cóc: một người là phóng viên người Anh, hai phi công đến từ Malai, bốn người là hôm qua vừa bắt được (3 hộ sỹ và một cô gái phương Đông).
Cho đến giờ phút này Tạp Trát Nhân chỉ biết có thế, tự đáy lòng mình hắn rất ghét hành động bắt cóc tống tiền kiểu này, đây chưa bao giờ là hành động của người chính nhân quân tử. Hắn cho rằng chiến tranh là việc của những người lính, chiến trường là pháo đạn, là huyết tinh nhưng không thể lôi kéo dân thường vào cuộc chiến. Dùng con tin để áp đảo tình thế chính là biểu hiện của sự bất lực, vô năng. Nhưng hắn cũng không dám công khai bộc lộ bất bình vì con tin lần này là dùng để đổi lấy tính mạng của anh ruột hắn. Ngay sau đó binh sỹ tiến vào báo cáo là công tác chuẩn bị đã xong, có thể bắt đầu thẩm vấn, Trát Phi vuốt cằm: “Cho từng người vào một”.
Người đầu tiên bước vào là phóng viên người Anh, những thông tin thẩm vấn chỉ đơn giản là tên, tuổi, quốc tịch, nghề nghiệp, đến Z quốc làm gì, toàn bộ cuộc phỏng vấn đề được ghi hình lại, kết thúc là lời thỉnh cầu giúp đỡ của con tin dành cho chính phủ: “Đáp ứng các điều kiện của họ đưa ra, nhanh đến cứu mạng chúng tôi”. Đến người thứ ba thì Tạp Trát Nhân cảm thấy chán ngán, lúc này Bố Quả bước vào hỏi Trát Phi có cần thay đổi phương thức thẩm vấn không nhưng Trát Phi lắc đầu, vẫy tay bảo Bố Quả ngồi xuống cùng xem.
Tạp Trát Nhân nhìn sang Bố Quả, Bố Quả lập tức cúi chào, Tạp Trát Nhân vẫy tay ý bảo hắn đến ngồi cạnh, thừa lúc Trát Phi chuyên tâm nghe thẩm vấn, quay sang Bố Q