Snack's 1967
Không Thể Không Yêu

Không Thể Không Yêu

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324334

Bình chọn: 7.5.00/10/433 lượt.

uả nói: “Cám ơn anh lần trước đã cứu Phỉ Nhĩ và Đạt La”. Bố Quả sửng sốt nở nụ cười, cẩn thận liếc nhìn Trát Phi một cái mới nói nhỏ: “Tôi không làm gì đâu thiếu tá. Thiếu tướng Trát Phi rất nghiêm khắc với cấp dưới, tôi đâu dám làm gì mà không được sự cho phép của thiếu tướng đâu”. Tạp Trát Nhân cũng nhếch môi cười, hiểu ý tứ của Bố Quả là nếu không có sự ngầm đồng ý của Trát Phi thì mấy tiểu xảo của Bố Quả sẽ không đời nào thực hiện được.

Tạp Trát Nhân cũng chỉ biết nói lời cảm ơn với Bố Quả, đang định mở miệng nói tiếp thì ánh mắt vô tình nhìn về phía trước, nụ cười trên mặt hắn như ngưng đọng, hai mắt trợn to, sau đó trở lên mờ mịt mông lung. Hắn rướn người lên phía trước, chăm chú nhìn con tin thứ tư vừa mới bước vào, con tin duy nhất là phụ nữ từ đầu tới giờ.

Sắc mặt của Khả Hoan tái nhợt, khóe miệng và hai má thâm tím nhìn rất rõ dưới ánh đèn, chiếc áo ngắn tay của hộ sỹ cũng không che được cánh tay bị tụ huyết và chằng chịt vết trói. Da của cô vốn trắng nõn nên các vết thương càng trở lên nổi bật, nhìn qua giống như vừa trải qua một trận tra tấn dã man, ngay cả Trát Phi cũng không nhịn được nhíu mày. Bọn chúng làm trò quỷ gì thế, chẳng phải không được ngược đãi con tin sao, nếu giờ mà gửi băng ghi hình con tin với bộ dáng này được phát đi thì dư luận quốc tế sẽ phản ứng ra sao. Từ lúc Khả Hoan được Bố Quả tháo dây trói, mãi nửa giờ sau mới có thể đứng dậy được, hai cánh tay không có chút khí lực, cô phải cố lắm mới có thể mặc áo vào. Sau đó cô nằm trầm tư suy nghĩ về những chuyện mình gặp phải từ khi tới Z quốc, cô tự hỏi mình không duyên không cớ tới nay này, giúp đỡ người dân chữa bệnh, chình mình cũng trải qua không biết bao nhiêu khổ cực, vậy mà cuối cùng cô lại lâm vào hoàn cảnh éo le nghiệt ngã thế này.

Khả Hoan bất giác nở nụ cười bi ai, bỗng nhiên cô cảm thấy không hề sợ hãi, có khi cái chết lại là sự giải thoát cho chính cô bởi nếu tiếp tục sống trong thế giới này có lẽ cô còn phải chịu nhiều đau khổ hơn nữa. Cô yêu Tô Nghị là thế vậy mà Tô Nghị vẫn kiên quyết rời bỏ cô, cô cứu nhiều người dân như vậy mà người dân ở đây lại bắt cóc cô và có lẽ là sắp giết cô. Cái gọi là chó cùng dứt giậu là đây chăng, trong cơn tuyệt vọng cô thấy trên đời chẳng còn có gì là đáng sợ nữa, cô đi nhanh tới quyết định nếu không thể thoát khỏi đây cô sẽ tự tử chứ nhất định không chịu khuất nhục.Vì thế cô đối diện với người thẩm vấn rất bình thản, không có chút khiếp đảm, khi người kia mở miệng nói tiếng Arap, cô ngồi thẳng lưng và nói rõ từng câu tiếng Anh: “Tôi chỉ biết nói tiếng Trung và tiếng Anh nên không hiểu các ông đang nói gì cả”. Bọn thẩm vấn ngớ người vì bọn chúng chỉ biết nói tiếng Ả rập, làm sao có thể nói tiếng Anh và tiếng Trung nên không biết trả lời cô thế nào. Tạp Trát Nhân nhìn chằm chằm vào mặt Khả Hoan, tháy trong đó có một cái gì đó khác lạ, hắn hơi nhắm mắt lại suy nghĩ một lát rồi bước ra khỏi phòng.

Khả Hoan hết sức bình tĩnh nhìn thẳng vào mặt hai tên thẩm vấn, thấy hai người quay sang thảo luận bằng tiếng địa phương, điều này khiến cho Khả Hoan cảm thấy có chút khoái cảm, đó nhất định là khoái cảm vì đã tranh thủ trả được ít thù vặt. Sau đó tiếng cửa mở ra, Khả Hoan rất muốn quay đầu lại nhìn nhưng cuối cùng vẫn nhịn lại, ngồi im không nhúc nhích, chỉ thấy hai tên thẩm vấn lập tức đứng dậy hành quân lễ.

Tiếng giày nện xuống sàn càng gần, cuối cùng trước mắt Khả Hoan cũng xuất hiện một thân ảnh, cô chậm rãi ngẩng đầu lên, trước mắt cô là một gương mặt đàn ông còn trẻ tuổi, cương nghị và rất ưa nhìn. Người đàn ông này rõ ràng không phải dân bản xứ, các nét trên mặt giống như tượng điêu khắc, ánh mắt sâu thẳm, mũi cao, làn da hơi ngăm ngăm chứ không đen nhánh như người châu Phi. Đợi đã, làn da ngăm ngăm là sao? Cô kinh hãi khi trong đầu xẹt qua hình ảnh người đàn ông cả người thẫm máu nhưng vẫn không che dấu nổi làn da ngăm ngăm rám nắng, những việc xảy ra trong đêm đó phút chốc hiển hiện rõ ràng trong đầu Khả Hoan lúc này. Đời này kiếp này cô cũng không thể nào quên được cái đêm ác mộng đó, đến cả ngủ mê cô cũng vẫn luôn mơ thấy nó.

Khả Hoan bình tĩnh nhìn chằm chằm vào làn da của hắn, vừa khiếp sợ vừa nghi ngờ, phải chăng chỉ là trùng hợp? Hay đúng là gã đao phủ kia sao? Vậy kẻ mà chính phủ bắt được là ai? Tạp Trát Nhân cũng nhìn chằm chằm Khả Hoan, tất cả các biểu hiện bất thường của cô hắn đều nhìn thấy rõ. Hắn vững vàng ngồi xuống, dùng thứ tiếng Anh chuẩn nói với cô: “tên gì? tuổi?” Khả Hoan gần như nhảy dựng lên, cho dù đêm đó không nhìn thấy mặt hung thủ nhưng giọng nói và ngữ điệu của hắn cô không thể nhầm được. Cô khẳng định đúng là hắn. Bao nhiêu ức chế mà cô dồn nén trong những ngày qua, bao nhiêu vũ nhục mà cô phải chịu đựng như ào ạt tràn về khiến cô quên hết tình cảnh hiện tại, thực muốn phát tiết ra để cho hả giận trong lòng. Cô nhổm người ngồi dậy.

Hai tên thẩm vấn đang đứng đằng sau Tạp Trát Nhân phản ứng với tốc độ cực nhanh, chỉ trong một giây đã xông lên khóa chặt hai tay Khả Hoan thành hình chữ X đằng sau ghế, đồng thời dí đầu cô xuống bàn. Tạp Trát Nh